Dư Niễu Niễu ngẩng đầu nhìn lá cờ treo trước cửa quán, trên đó viết ba chữ "Thực Vi Tiên".
"Chính là nơi này rồi!"
Nàng vui vẻ đi vào trong, đi được hai bước thì phát hiện nam nhân không theo kịp, bèn chạy lại, nắm lấy tay Tiêu Quyện.
"Ta nghe nói bánh kẹp thịt bò ở đây rất ngon, chúng ta mau vào thôi!"
Tiêu Quyện định nói rằng mình không thấy thèm ăn, nhưng khi bắt gặp ánh mắt tràn đầy mong chờ của thiếu nữ, lời đến bên miệng lại nuốt trở vào.
Cuối cùng hắn vẫn từ bỏ chống cự, để mặc Dư Niễu Niễu kéo vào quán ăn.
Bên trong quán, khách khứa đông đúc, ai nấy đều ăn uống vui vẻ, không khí vô cùng náo nhiệt.
Tuy nhiên, ngay khi Dư Niễu Niễu kéo Tiêu Quyện bước vào cửa, tất cả mọi người đều dừng động tác, đồng loạt nhìn về phía Tiêu Quyện.
Có người khẽ kêu lên: "Là Ưng vệ!"
Họ không nhận ra Lăng Quận Vương, nhưng họ nhận ra trang phục của Ưng vệ.
Chưởng quầy của quán ăn gần như vừa chạy vừa lảo đảo tới, cúi người chắp tay trước Tiêu Quyện, vẻ mặt hoảng sợ, run rẩy cầu xin:
"Quan gia, chỗ chúng tôi kinh doanh nhỏ lẻ, kiếm không được bao nhiêu tiền, xin ngài giơ cao đánh khẽ, tha cho chúng tôi!"
*quan gia: cách gọi chung của những người làm quan.
Dư Niễu Niễu vội vàng giải thích: "Ngươi đừng sợ, chúng ta chỉ đến đây ăn cơm thôi, không có ý gì khác đâu."
Nghe vậy, chưởng quầy trong lòng có chút yên tâm hơn, nhưng trên mặt vẫn không giấu được vẻ bất an.
Ông ta cẩn thận nói: "Quan gia muốn ăn gì, chúng tôi sẽ cho người gói mang đến phủ cho ngài."
Dư Niễu Niễu cau mày: "Chúng tôi không thể ngồi ăn trong quán sao?"
Chưởng quầy trước tiên liếc nhìn nam nhân lạnh lùng đứng bên cạnh nàng, sau đó mới nhỏ giọng giải thích.
"Tiệm chúng tôi nhỏ, e là không xứng với thân phận của quan gia."
Không phải chưởng quầy cố ý đuổi người, ông ta cũng không còn cách nào khác.
Mọi người đều rất sợ Ưng vệ, nếu có Ưng vệ ngồi ăn trong quán, e rằng các khách khác trong quán sẽ bỏ chạy hết, như vậy thì buôn bán tối nay coi như hỏng.
Họ kinh doanh nhỏ lẻ, thật sự không chịu nổi sự xáo trộn này!
Dư Niễu Niễu rất không thích thái độ của đối phương.
Họ đến để tiêu tiền, chứ không phải đến cướp bóc, cần gì phải bị đề phòng và bài xích như vậy?
Nàng còn muốn nói thêm gì đó, nhưng bị Tiêu Quyện gọi lại.
"Thôi, chúng ta đi."
Nói xong, hắn xoay người rời đi.
Dư Niễu Niễu nhìn chưởng quầy vẻ mặt lúng túng, lại nhìn những vị khách mang vẻ mặt cảnh giác và bất an.
Cuối cùng, nàng chỉ có thể dậm chân, hờn dỗi nói.
"Bánh kẹp thịt bò thôi mà, có gì hiếm lạ chứ?!"
Nàng xoay người chạy ra khỏi quán, đuổi theo bước chân của Tiêu Quyện.
Dư Niễu Niễu rất lo lắng Tiêu Quyện sẽ vì chuyện này mà khó chịu, nàng cẩn thận quan sát biểu cảm của hắn. Thế nhưng, nàng lại thấy hắn giữ vẻ mặt thản nhiên, tựa như hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi tình huống này.
Nàng nhịn không được hỏi.
"Họ đối xử với ngài như vậy, ngài không tức giận sao?"
Tiêu Quyện thản nhiên nói: "Chuyện này ngày nào cũng xảy ra, nếu bản vương mỗi lần đều tức giận, chẳng phải đã tức c.h.ế.t từ lâu rồi sao?"
Dân chúng nơi phố phường xem Ưng Vệ như tai họa, hễ nơi nào có họ xuất hiện, người dân liền tránh xa ba dặm.
Đối với điều này, hắn đã sớm quen rồi.
Tiêu Quyện có thể thản nhiên, nhưng Dư Niễu Niễu thì không.
Nàng phồng má nói: "Họ quá đáng quá, sau này ta sẽ không đến đây ăn nữa!"
Tiêu Quyện nhìn nàng: "Không phải ngươi rất muốn nếm thử bánh kẹp thịt bò ở đây sao? Chúng ta tuy không thể dùng bữa ở đây, nhưng có thể phái người đến mua về."
Dư Niễu Niễu rất có khí phách, đã nói không ăn thì nhất quyết không ăn!
Nàng nắm chặt tay nhỏ, hùng hổ nói.
"Chẳng phải chỉ là cái bánh kẹp thịt bò thôi sao, cần gì phải đến quán của bọn họ ăn chứ?
Đi, chúng ta về nhà!
Ta tự tay làm bánh kẹp thịt bò cho ngài ăn, đảm bảo ngon hơn bánh của bọn họ nhiều!"