Ngưu Nhị giận dữ quát: "Ngươi có thể đừng nông cạn như vậy được không?!"
Dư Niễu Niễu cười khẩy: "Nếu các người đã thấy ta nông cạn, vậy thì đừng chắn đường ta nữa."
Ngưu Đại Ngưu Nhị đương nhiên không thể để nàng đi.
Nhiệm vụ mà Mẫn Vương phủ giao cho họ vẫn chưa hoàn thành!
Hai huynh đệ nghĩ bụng phải lấy đại cục làm trọng, trước tiên ổn định cô ả này đã, chờ đến khi nàng rơi vào tay họ, lúc ấy xem nàng còn kiêu ngạo thế nào!
Hai người ghé vào nhau thì thầm vài câu, rồi nhăn nhó móc túi tiền ra, đi tìm chưởng quầy mua trang sức.
Chưởng quầy đang hóng hớt xem kịch vui, suýt nữa thì quên mất mình còn phải buôn bán.
Thấy hai huynh đệ thật sự móc tiền ra, ông ta không khỏi tặc lưỡi.
"Không ngờ hai vị lại giàu có như vậy!"
Miệng ông ta nói lời khách sáo, nhưng ánh mắt lại như đang nhìn hai kẻ ngốc hiếm có khó tìm trong cả trăm năm.
Ngưu Đại và Ngưu Nhị cố gượng cười, nhưng trong lòng như đang rỉ máu.
Số bạc này là do quản gia Mẫn Vương phủ vừa mới giao cho họ, còn chưa kịp ấm tay!
Vừa thầm nguyền rủa Dư Niễu Niễu trong lòng, vừa tiếc nuối không nỡ, cuối cùng họ vẫn phải đưa thỏi vàng ra.
Chưởng quầy làm được một vụ buôn bán lớn, trên mặt cười toe toét.
Ông ta đưa hộp trang sức đã được gói kỹ càng cho Dư Niễu Niễu.
"Cô nương cầm lấy, hoan nghênh lần sau lại đến."
Dư Niễu Niễu xách hộp trang sức tinh xảo, bước chân nhẹ nhàng ra khỏi cửa hàng.
Ngưu Đại Ngưu Nhị bám sát theo sau.
Bọn họ nhìn chằm chằm vào hộp trang sức trong tay Dư Niễu Niễu, đó đều là tiền mồ hôi nước mắt của bọn họ!
Chờ khi Dư Niễu Niễu rơi vào tay bọn họ, nhất định phải cướp lại trang sức, sau đó bán đi, bọn họ tuyệt đối không thể chịu thiệt này!
Hai người lơ là một chút, liền phát hiện Dư Niễu Niễu đã biến mất.
Sợ đến mức hai người toát mồ hôi lạnh.
Bọn họ vội vàng đi tìm, rất nhanh liền tìm thấy Dư Niễu Niễu trong đám đông.
Lúc này, nàng đang cùng mọi người tụ tập xem gánh hát biểu diễn tạp kỹ. Các tiết mục tạp kỹ muôn hình muôn vẻ, từ kinh điển như đập đá trên ngực cho đến màn phun lửa đầy mãn nhãn.
Trong đám đông, tiếng trầm trồ khen ngợi liên tục vang lên.
Dư Niễu Niễu cũng vỗ tay theo.
Ngưu Đại và Ngưu Nhị một lòng muốn dụ nàng đi, nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ Mẫn Vương phủ giao phó, vì vậy cố ý tỏ vẻ khinh thường nói với nàng.
"Loại trò vặt này có gì đáng xem chứ? Hòn đá kia thật ra có vết nứt, người cầm búa cũng chẳng dùng bao nhiêu sức. Ngươi đi với chúng ta, chúng ta biết một nơi có tạp kỹ còn hay hơn nhiều."
Dư Niễu Niễu quay đầu nhìn bọn họ, cố ý cao giọng hỏi: "Làm sao ngươi biết hòn đá có vết nứt?"
Giọng nói của nàng vang lên, không chỉ những người xung quanh nghe thấy, mà ngay cả những người trong gánh hát đang biểu diễn cũng nghe thấy.
Tất cả bọn họ đều dừng động tác, bất mãn nhìn Dư Niễu Niễu và Ngưu Đại Ngưu Nhị.
Sắc mặt Ngưu Đại Ngưu Nhị lập tức trở nên khó coi.
Bọn họ muốn nhanh chóng đưa Dư Niễu Niễu rời đi.
Nhưng Dư Niễu Niễu không những không đi, mà còn nói rất to.
"Các ngươi đừng nhìn ta, những lời này là do hai huynh đệ bên cạnh ta nói đấy. Nếu các ngươi không phục, có thể để hai huynh đệ này thử sức mình xem sao."
Ngưu Đại Ngưu Nhị hận không thể lập tức bịt miệng Dư Niễu Niễu.
Họ lúc nào nói sẽ tự mình thử chứ?!
Lúc này, ánh mắt của rất nhiều người đều đổ dồn về phía họ. Chủ gánh hát hiểu rằng nếu chuyện này không có một lời giải thích hợp lý, sau này họ khó lòng biểu diễn ở đây được nữa.
Vì vậy, ông ta chủ động bước lên, nói với Ngưu Đại Ngưu Nhị.
"Vì hai vị hoài nghi màn biểu diễn của chúng tôi có gian doois, vậy xin mời hai vị tự mình thử xem."
Dư Niễu Niễu tiếp lời: "Đúng vậy, đã dám nói thì phải dám làm, nếu chỉ nói mà không làm thì thật là khiến người ta xem thường!"
Ngưu Đại Ngưu Nhị tiến thoái lưỡng nan, bất đắc dĩ đành phải đồng ý.