Dư Niễu Niễu kinh ngạc nói:
"Ngài còn chưa ăn sáng, sao có thể không đói?"
Chưa đợi Tiêu Quyện trả lời, nàng liền tiếp tục khuyên nhủ.
"Tục ngữ có câu, người là sắt, cơm là gang, một bữa không ăn bụng liền cồn cào. Thân thể ngài quý giá như vậy, không thể để đói được, nếu không ta sẽ đau lòng lắm đấy."
Tiêu Quyện im lặng.
Nữ nhân này sao có thể buông lời tình tứ dễ dàng như vậy chứ?
Nàng chẳng thấy ngượng ngùng chút nào sao?
Dư Niễu Niễu mở hộp đựng thức ăn, trước tiên lấy ra một cái lọ sứ trắng nhỏ.
Nàng đặt lọ nhỏ trước mặt nam nhân.
"Đây là thuốc dạ dày của ngài, lúc ra ngoài ngài quên mang theo, Tú Ngôn ma ma bảo ta mang đến cho ngài."
Tiêu Quyện mở lọ nhỏ, đổ ra hai viên thuốc rồi ném vào miệng, không chút biểu cảm mà nuốt xuống.
Dư Niễu Niễu sau đó lại bày ra một chén sứ cùng hai đĩa thức ăn thanh đạm, dễ ăn.
Nàng mở nắp chén sứ, bên trong là cháo gà.
Cháo này chắc ninh cũng lâu rồi, đã ninh ra cả nước cốt gạo, dùng thìa khuấy một chút, rất sánh đặc.
Dư Niễu Niễu thúc giục: "Đây là bữa sáng của ngài, mau ăn đi cho nóng."
Tiêu Quyện vừa nhìn những món ăn này liền biết là do đầu bếp trong Quận vương phủ làm.
Hắn không có khẩu vị liền thu hồi tầm mắt, lại cầm lấy tập hồ sơ.
"Bản vương tạm thời không muốn ăn, cứ để qua một bên đi."
Thấy hắn thật sự không muốn ăn, Dư Niễu Niễu đảo mắt, bỗng nhiên hỏi:
"Bánh quy nhỏ ta tặng ngài hôm qua còn không?"
Tiêu Quyện theo bản năng liếc nhìn ngăn kéo bên cạnh, không đáp mà hỏi ngược lại: "Hỏi cái này làm gì?"
Dư Niễu Niễu: "Nếu ngài thật sự không muốn ăn sáng, vậy thì ăn chút bánh quy đi, dù sao thì cũng phải ăn chút gì đó, đừng để bụng đói."
Tiêu Quyện đã quen với những cảm xúc tiêu cực như thù hận, oán giận, phẫn nộ, ... đột nhiên có người quan tâm hắn không chút che giấu như vậy, hắn lại có chút không biết nên ứng phó ra sao.
Hắn chỉ có thể giả vờ như không nghe thấy gì, tiếp tục xem tập hồ sơ trong tay.
Dư Niễu Niễu thấy hắn không nhận lòng tốt, trong lòng khá khó chịu.
"Không ăn thì thôi."
Nói xong nàng liền đứng dậy, cũng không quay đầu lại mà chạy ra ngoài.
Ánh mắt Tiêu Quyện rời khỏi tập hồ sơ, nhìn bóng lưng nàng rời đi, đôi môi mỏng mím chặt.
Hắn làm nàng thất vọng rồi sao?
Thật ra đây mới là điều bình thường.
Nàng và hắn, vốn không phải người cùng một thế giới.
Lý trí hắn biết chuyện nhỏ này không đáng nhắc đến, nhưng trong lòng lại không hiểu sao có chút khó chịu.
Tập hồ sơ trong tay không thể xem tiếp được nữa.
Tiêu Quyện bất đắc dĩ phải buông tập hồ sơ xuống, bưng chén trà lên, uống cạn nửa chén trà lạnh còn lại.
Nước trà lạnh lẽo vào cổ họng, lại không thể dập tắt được tâm tư rối bời của hắn.
Ánh mắt hắn vẫn không tự chủ được mà liếc về phía cửa.
Hắn muốn đi xem Dư Niễu Niễu thế nào rồi?
Do dự hồi lâu.
Cuối cùng Tiêu Quyện vẫn quyết định đứng dậy.
Nhưng ngay sau đó, hắn liền thấy Dư Niễu Niễu quay lại.
Trong tay nàng còn cầm một ấm trà.
Tiêu Quyện lập tức ngồi xuống lại, làm như không có chuyện gì xảy ra mà hỏi:
"Nàng vừa đi đâu vậy?"
Dư Niễu Niễu lắc lắc ấm trà trong tay: "Ta đi pha trà cho ngài đấy."
Nàng cầm lấy chén trà trước mặt Tiêu Quyện, đổ hết nước trà đã nguội lạnh bên trong đi, rót vào trà mật ong nóng hổi.
"Dạ dày của ngài không tốt, đừng uống trà lạnh, trà mật ong này có thể dưỡng dạ dày, ngài uống cái này tốt hơn."
Tiêu Quyện nhìn chén trà được đặt trước mặt mình.
Trong chén trà sứ trắng, nước trà màu đỏ nhạt đang bốc hơi trắng.
Hắn bưng lên nếm thử một ngụm.
Ngọt ngào, ấm áp.
Cả chút khó chịu trong lòng cũng bị xua tan hết.
Dư Niễu Niễu lại đẩy chén cháo về phía hắn, đầy mong đợi nhìn hắn.
"Ăn một chút đi, được không?"
Tiêu Quyện nhìn vào mắt nàng, nhẹ nhàng đáp: "Ừ."