Cả Kinh Thành Đều Đang Hóng Chuyện Ta Và Vương Gia
Chương 79: Là Ông Đã Trách Nhầm Dư Niễu Niễu
Bị phạt bổng lộc thì cũng đành chịu.
Nhưng còn phải vác gai xin lỗi đến Dư gia, chuyện này khiến ba lão già là Quý thị lang, Dương gián nghị, Vạn thượng thư biết giấu mặt mũi vào đâu?
Chiêu này của Hoàng thượng chẳng khác nào giẫm mặt mũi bọn họ xuống đất.
Đối với đám quan văn coi trọng thể diện hơn mạng sống này, còn tàn nhẫn hơn là đánh thẳng vào người bọn họ!
Thế nhưng, lời vàng ngọc của Hoàng đế một khi đã thốt ra thì không thể thu hồi.
Quý thị lang, Dương gián nghị, Vạn thượng thư chỉ có thể quỳ xuống tạ ơn.
Vì tối qua tức giận quá mức, Dư Khang Thái cảm thấy ngực hơi đau, đại phu khuyên ông nên nghỉ ngơi ở nhà một thời gian.
Vì vậy, hôm nay ông xin nghỉ một ngày, không tham gia buổi chầu sáng, dĩ nhiên cũng chẳng hay biết chuyện đã xảy ra trên triều.
Đến khi Quý thị lang, Dương gián nghị, và Vạn thượng thư ba người cõng gai đến phủ họ Dư tạ tội, Dư Khang Thái mới biết toàn bộ sự việc.
Dư Khang Thái khó tin: "Thật sự là nữ nhi của các ông đã đánh Sính Sính bị thương?"
Quý thị lang, Dương gián nghị, Vạn thượng thư đều rất xấu hổ.
Họ không muốn nói, nhưng lại không thể không trả lời.
"Hoàn toàn là sự thật."
Chuyện này đã ầm ĩ đến tai Hoàng thượng, lúc đó lại có nhiều người chứng kiến, căn bản không thể để cho ba người họ chối cãi.
Dư Khang Thái nhíu mày.
Nếu Sính Sính thực sự bị người khác đánh bị thương, vậy tại sao Niễu Niễu lại bình yên vô sự? Là tỷ tỷ, lẽ nào thấy muội muội bị bắt nạt mà nàng không ra tay giúp đỡ sao?
Nghĩ như vậy, Dư Niễu Niễu vẫn có lỗi.
Ông cũng không hẳn là hoàn toàn trách nhầm người.
Dư Khang Thái tự nhủ như vậy để an ủi bản thân.
Ông làm bộ làm tịch khách sáo vài câu với Quý thị lang, Dương gián nghị và Vạn thượng thư, định tìm cách đuổi họ đi.
Thế nhưng ba người kia lại kiên quyết đòi gặp Dư Sính Sính.
"Hoàng thượng đã nói, chúng tôi phải đích thân xin lỗi Dư nhị tiểu thư, đây là thánh chỉ."
Dư Khang Thái không còn cách nào khác, chỉ có thể sai người đi mời Dư Sính Sính đến.
Dư Sính Sính đã tỉnh nhưng thân thể vẫn còn rất yếu.
Nàng ta hoàn toàn không hay biết chuyện Dư Niễu Niễu đã rời nhà, nên khi bị phụ thân gọi đến, cả người đều mơ hồ khó hiểu.
"Cha gọi con đến có gì dặn dò sao?"
Dư Khang Thái giới thiệu thân phận của Quý Thị lang, Dương Gián nghị và Vạn Thượng thư, rồi chậm rãi nói.
"Nữ nhi của họ đã đánh con bị thương, đặc biệt đến xin lỗi con."
Ba người cung kính cúi người hành lễ với Dư Sính Sính, miệng nói lời xin lỗi.
Dư Sính Sính rất bất ngờ.
Nàng ta cứ tưởng chuyện hôm qua đã kết thúc, không ngờ hôm nay lại còn có hậu quả kéo dài.
Nhớ lại chuyện hôm qua suýt bị hủy dung, trong lòng nàng ta rất tức giận.
Bỏ ngoài tai ánh mắt ra hiệu của phụ thân, nàng ta nghiêm mặt, lạnh giọng nói:
"Ba vị đại nhân chắc là không biết, hôm qua nữ nhi của các ông ra tay tàn nhẫn đến mức nào, suýt nữa lấy mạng của ta.
Nếu không phải tỷ tỷ ta kịp thời ra tay cứu giúp, giờ phút này ta đã bị đánh đến đầu rơi máu chảy, sống c.h.ế.t không rõ rồi.
Các ông nghĩ rằng chỉ bằng một lời xin lỗi đơn giản là có thể bỏ qua chuyện này sao?"
Nghe nàng nói xong, ba người kia còn chưa kịp mở miệng, thì Dư Khang Thái đã lập tức buột miệng hỏi trước:
"Thật sự là Dư Niễu Niễu đã cứu con?"
Dư Sính Sính cảm thấy phản ứng của phụ thân rất kỳ lạ, trông ông dường như vô cùng kinh ngạc.
Nàng ta thành thật đáp: "Đúng vậy, hôm qua may mà có tỷ tỷ, chính tỷ ấy đã bảo vệ con."
Đầu óc Dư Khang Thái ong ong, hồi lâu vẫn chưa hết kinh ngạc.
Ban đầu ông một mực cho rằng Dư Niễu Niễu có lỗi, ai ngờ sự thật lại trái ngược với những gì ông nghĩ.
Là ông đã trách nhầm Dư Niễu Niễu.
Chính ông đã không phân rõ đúng sai mà vội vàng trách oan nàng.
Cảm giác hổ thẹn và hối hận mãnh liệt như muốn nhấn chìm cả con người ông.