Dư Niễu Niễu đùa cợt: "Ngươi muốn đến Chính Pháp ty xác minh sao?"
Dư Thịnh lại trả lời không đúng trọng tâm.
"Tỷ thật sự không cần thiết dính vào vũng nước đục này."
Dư Niễu Niễu: "Có cần thiết hay không không phải ngươi nói mà là ta nói."
Câu nói 'ngầu lòi' của nàng lập tức gợi lại ký ức cho Dư Thịnh, khiến hắn đứng đơ tại chỗ, không biết nên đáp lời thế nào.
Dư Niễu Niễu cũng không để ý đến hắn, tiếp tục bận rộn với việc của mình.
Dưới sự hợp tác ăn ý của nàng và Đương Quy, một chiếc lò nướng đất tròn vo cuối cùng đã thành hình.
Tiếp theo cần phải nung ở nhiệt độ cao để cố định hình dạng.
Dư Niễu Niễu đứng dậy chuẩn bị đi rửa tay, phát hiện Dư Thịnh vẫn ngây ngốc đứng tại chỗ, không khỏi ngạc nhiên hỏi:
"Sao ngươi còn ở đây?"
Dư Thịnh thành thật đáp: "Ta vẫn chưa bày tỏ lòng cảm ơn với tỷ."
Mặc dù hắn không hy vọng đối phương nhúng tay vào vụ án thơ phản loạn, nhưng đối phương đã cứu hắn là sự thật.
Hắn không thể không biết tốt xấu.
Dư Niễu Niễu không biết nghĩ đến điều gì, mỉm cười với hắn.
"Ta không thích lời cảm ơn suông, nếu ngươi thật sự muốn cảm tạ ta, vậy hãy dùng hành động để bày tỏ."
Dư Thịnh thận trọng hỏi: "Ta có thể làm gì cho tỷ?"
Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho tình huống xấu nhất - ân cứu mạng lớn hơn trời, dù đối phương có bảo hắn lên núi đao xuống biển lửa, hắn cũng phải đồng ý.
Dư Niễu Niễu: "Ngươi đi kiếm chút củi đến đây."
Dư Thịnh sững sờ.
Hắn tưởng mình nghe nhầm.
"Kiếm chút gì?"
"Củi đó," Dư Niễu Niễu tưởng đối phương không biết củi là gì, liền giải thích cặn kẽ,"củi là cành cây, lá khô phơi nắng, có thể dùng để nhóm lửa."
Mặt Dư Thịnh không khỏi đỏ bừng.
Hắn đương nhiên biết củi là gì, chỉ là không ngờ lời cảm tạ mà Dư Nhiễu Nhiễu mong đợi lại chỉ đơn giản là mấy bó củi khô.
Dư Niễu Niễu thấy hắn đứng im không nhúc nhích, bèn nói: "Nếu ngươi không muốn thì ta tự đi cũng được..."
Dư Thịnh vội vàng nói: "Ta đi! Ta đi ngay đây!"
Hắn vội vàng chạy ra khỏi Thanh Ngọc cư.
Dư Niễu Niễu và Đương Quy rửa tay sạch sẽ.
Hai người định nghỉ ngơi một chút, mông còn chưa kịp ngồi xuống thì lại có người vào Thanh Ngọc cư.
Lần này đến là Khương thị và Khương nhị gia, sắc mặt của cả hai đều không được tốt.
Đằng sau bọn họ còn đi theo mấy nha hoàn và gia nhân.
Chỉ nhìn qua khí thế này liền biết kẻ đến không có ý tốt, Đương Quy trong lòng căng thẳng, vội cầm lấy cây cán bột đặt trên bàn, sẵn sàng chuẩn bị đánh nhau.
Dư Niễu Niễu không hề hoảng hốt hỏi.
"Mẫu thân và nhị cữu sao lại đến đây?"
Khương thị nghe nha hoàn bẩm báo, biết được Dư Niễu Niễu thà chơi bùn trong sân cũng không chịu đến gặp mình, trong lòng tức giận vô cùng.
Thêm vào đó Khương nhị gia ở bên cạnh xúi giục, bà ta lập tức dẫn người đến Thanh Ngọc cư.
Khương thị nhìn lò nướng đất chưa khô trong sân, cùng với đống bùn chưa dùng hết bên cạnh.
Xem ra nha hoàn không nói dối, con nhóc Dư Niễu Niễu này thật sự đang chơi bùn.
Khương thị thầm mắng một câu, quả nhiên là đồ nhà quê, chỉ biết làm mấy thứ đồ chơi tầm thường này!
Bà ta trầm giọng hỏi.
"Ta sai người đến mời con, sao con không đi? Con cố tình không nể mặt ta sao?"
Dư Niễu Niễu kinh ngạc nói: "Sao có thể chứ? Con thật sự đang bận, tạm thời không thể rời đi được."
Khương thị chỉ vào cái lò nướng đất chưa khô, cau mày chất vấn.
"Con đang bận làm cái này? Chẳng lẽ trong mắt con, ta còn không bằng một đống đất nát này sao?"
Dư Niễu Niễu cố gắng giải thích: "Đây không phải đất nát, đây là lò nướng đất con làm, nó có thể dùng để..."
Khương thị cắt ngang lời nàng.
"Ta không muốn biết nó dùng để làm gì! Ta đặc biệt đến tìm con, là có việc rất quan trọng muốn nhờ con giúp đỡ."