Cả Kinh Thành Đều Đang Hóng Chuyện Ta Và Vương Gia

Chương 55: Yêu Chàng~

Tiêu Quyện lại nhìn về phía Dư Niễu Niễu, thấy nàng cười đến mức cong cả mắt, trông có vẻ rất vui.

Hắn nghĩ thầm, nàng thật dễ dỗ.

Dư Niễu Niễu chú ý tới ánh mắt của nam nhân, lập tức chuyển sang chế độ não yêu đương, giọng nói nũng nịu.

"Bảo bối, may mà có chàng giúp ta làm chứng, nếu không ta cũng không biết phải làm sao."

Tiêu Quyện: "..."

Dư Niễu Niễu đặt hai tay lên ngực, hướng về phía hắn tạo thành một trái tim nhỏ xíu.

"Yêu chàng -"

Tiêu Quyện mặt không cảm xúc nói: "Câm miệng."

Động một tí là nói yêu, thật là không ra thể thống gì cả!

Dư Niễu Niễu uất ức ngậm miệng.

Tiêu Quyện lại liếc mắt nhìn Dư Sính Sính bên cạnh, từ thái độ của nàng ta đối với Dư Niễu Niễu, không khó để nhận ra địa vị hiện tại của Dư Niễu Niễu ở Dư gia.

Hắn thản nhiên nói: "Sau này nếu có khó khăn gì, bất cứ lúc nào cũng có thể đến Quận vương phủ."

Câu nói này lọt vào tai Dư Sính Sính, giống như Lăng Quận Vương đang công khai chống lưng cho Dư Niễu Niễu.

Dư Niễu Niễu đương nhiên cũng hiểu điểm này, lập tức lại nở nụ cười.

Đôi mắt nàng như có ánh sao lấp lánh.

"Bảo bối, chàng thật tốt!"

Tiêu Quyện thật sự không nghe nổi nữa.

Hắn đưa tay kéo rèm xe xuống.

Ánh sáng trong xe theo đó trở nên mờ ảo.

Xe ngựa chậm rãi khởi động, hơi lắc lư.

Tiêu Quyện nhắm mắt dưỡng thần, nhưng không hiểu sao, bên tai vẫn văng vẳng tiếng "Bảo bối".

Ngọt ngào, mềm mại, mang theo chút nũng nịu đầy mê hoặc.

Những nữ tử bình thường gặp hắn đều tránh né, chỉ có nàng gan to bằng trời, dám làm nũng nhõng nhẽo với hắn. ...

Dư Sính Sính ngơ ngác trở về phủ.

Khương thị và Khương nhị gia đã đợi nàng ta từ lâu, thấy nàng ta trở về, lập tức tiến lên hỏi kết quả.

"Thế nào rồi? Họ có đồng ý giúp không?"

Dư Sính Sính mấp máy môi, do dự hồi lâu, cuối cùng cắn răng, khó nhọc nói thật:

"Xin lỗi, chuyện của biểu ca e là con không giúp được."

Nàng ta cúi đầu, không dám nhìn vẻ mặt của nương và nhị cữu, xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.

Khương thị không hiểu: "Tại sao? Là mấy tỷ muội\ đó không muốn giúp sao?"

Dù khó mở miệng đến đâu, Dư Sính Sính cũng hiểu, sự việc đến nước này không thể giấu diếm được nữa.

Nàng ta khó khăn nói ra sự thật.

Nghe nàng ta nói xong, Khương thị và Khương nhị gia đều ngẩn người.

Thì ra người thực sự giúp đỡ cứu Dư Thịnh là Dư Niễu Niễu.

Lần này không chỉ Dư Sính Sính, ngay cả Khương thị cũng cảm thấy rất khó xử.

Sự thật như một cái tát giáng mạnh vào mặt họ, khiến họ cảm thấy mặt nóng rát.

Khương nhị gia vội vàng nói.

"Đã biết là Dư Niễu Niễu giúp, vậy thì gọi nó đến đây, Lăng Quận Vương thích nó như vậy, chỉ cần nó ra mặt cầu xin, A Thịnh nhất định sẽ không sao."

Trong lòng Khương thị tuy không thoải mái, nhưng vì sự an toàn của cháu trai, bà ta vẫn nói với nha hoàn bên cạnh.

"Đi gọi Niễu Niễu đến đây."

"Vâng."

Đợi nha hoàn đi vào Thanh Ngọc cư, phát hiện Dư Niễu Niễu và Đương Quy đang chơi đất sét.

Hai tay họ dính đầy bùn đất, ngay cả quần áo cũng dính vài vết bẩn.

Trông khá là lôi thôi.

Nha hoàn không thể hiểu được hành động của họ.

"Đại tiểu thư, người đang làm gì vậy?"

Dư Niễu Niễu vừa cố gắng nặn đất sét, vừa thuận miệng đáp: "Làm lò nướng."

Nha hoàn không hiểu lò nướng là cái gì.

Nàng ta chỉ cảm thấy hành vi và lời nói của Đại tiểu thư quá đỗi kỳ lạ, hoàn toàn không giống phong thái đoan trang, hiểu lễ nghĩa mà một thiên kim nhà quan nên có.

Nhưng nàng ta không dám nói gì, chỉ khẽ thưa:

"Đại tiểu thư, phu nhân mời người qua đó một chuyến."

Dư Niễu Niễu lắc lắc đôi tay dính đầy bùn đất, bất đắc dĩ nói:

"Ngươi cũng thấy đấy, ta đang bận lắm, tạm thời không đi được."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn