Chuồng ngựa của Dư phủ được dọn dẹp rất sạch sẽ, ngoại trừ mùi hơi nặng ra thì mọi thứ đều ổn.
Hôi Hôi được chăm sóc rất tốt, toàn thân béo tốt cường tráng, lông mượt mà bóng loáng, đôi mắt to tròn long lanh, hàng mi dài và cong vút.
Nhưng điều này cũng không thể che giấu sự thật rằng nó là một con lừa.
Tiêu Quyện nhìn nó với vẻ mặt vô cảm.
"Đây là thú cưng mà nàng nuôi?"
Dư Niễu Niễu ôm lấy cổ Hôi Hôi, vừa v**t v* bộ lông của nó, vừa đáp.
"Đúng vậy! Chàng xem nó kìa, trông đáng yêu biết bao!"
Tiêu Quyện chìm vào im lặng.
Hắn vốn tưởng rằng, Hôi Hôi hẳn là một con mèo xám hoặc một con chó, tệ lắm cũng là một con chim.
Tại sao lại là một con lừa chứ?
Dư Niễu Niễu: "Hôi Hôi, mấy ngày không gặp, ngươi có nhớ ta không?"
Con lừa nhỏ không biết có hiểu lời nàng nói hay không, hướng về phía nàng kêu lên hai tiếng, còn dùng đầu cọ vào mặt nàng.
Tiêu Quyện thấy vậy, trong lòng lại dâng lên một chút ghen tị.
Hắn còn chưa từng thân mật cọ má vào mặt Dư Niễu Niễu như vậy.
Hắn vậy mà còn không bằng một con lừa.
Dư Niễu Niễu bắt đầu tưởng tượng về tương lai: "Đợi ta đón Hôi Hôi về rồi, sau này chúng ta sẽ cùng nhau rong ruổi trên giang hồ!"
Tiêu Quyện nhắc nhở với vẻ mặt vô cảm: "Không có giấy phép của triều đình, không được phép mang theo binh khí, nếu nàng muốn rong ruổi trên giang hồ, chưa ra khỏi cổng thành đã bị bắt rồi."
Dư Niễu Niễu: "..."
Người này thật phiền phức.
Nàng lầm bầm: "Vậy ta mỗi ngày cưỡi lừa đến Chính Pháp Ty được chứ?"
Tiêu Quyện cảm thấy không được.
Trước đây nàng đều cùng hắn đi xe ngựa đến Chính Pháp Ty.
Nếu nàng cưỡi lừa, vậy bọn họ sẽ không thể cùng đi chung một xe, như vậy sẽ mất đi rất nhiều cơ hội ở riêng với nhau.
Nhưng Tiêu Quyện nhất thời lại không tìm được lý do để phản bác.
Trong lòng hắn suy tính, sau này phải ban hành một luật lệ, tất cả phương tiện giao thông trong kinh thành đều phải báo cáo lên triều đình, phải có giấy phép lưu hành mới được chính thức lưu thông trên đường.
Những con vật như Hôi Hôi, không có giấy phép lưu hành thì chỉ có thể ngoan ngoãn ở nhà. ...
Khương thị sau khi trở về phòng, càng nghĩ càng tức giận.
Bà ta sinh ra Dư Thịnh và Dư Sính Sính, còn vất vả chăm sóc Dư Khang Thái hơn mười năm, lẽ ra bọn họ mới là một gia đình thật sự.
Thế nhưng bọn họ đều đứng về phía Dư Niễu Niễu.
Trong lòng Khương thị vừa phẫn hận, vừa uất ức.
Bà ta vô cùng nhớ những ngày tháng trước đây, lúc đó Dư Niễu Niễu còn chưa xuất hiện, gia đình bọn họ sống rất hòa thuận.
Lần trước bà ta dùng thủ đoạn giả c.h.ế.t treo cổ, khiến cả nhà đều vây quanh bà ta.
Lúc đó, bà ta có cảm giác như được trở về quá khứ.
Nhưng cảm giác đó không kéo dài được bao lâu, bà ta lại bị đánh trở về hiện thực.
Xem ra chỉ dựa vào giả vờ đáng thương là không thể có được thứ mình muốn.
Khương thị nghĩ tới nghĩ lui, trong lòng nhanh chóng nảy ra một kế sách.
Bà ta gọi nha hoàn thân cận nhất của mình vào.
"Xuân Hạnh, ta có việc cần ngươi đi làm."
Xuân Hạnh thấy Khương thị vẻ mặt nghiêm túc, biết việc đối phương muốn mình làm chắc chắn không đơn giản, liền tập trung tinh thần, đáp.
"Phu nhân cứ dặn dò."
Khương thị ghé sát tai nàng ta nói nhỏ vài câu.
Nghe xong, vẻ mặt Xuân Hạnh trở nên lo lắng.
"Phu nhân, người chắc chắn muốn làm như vậy sao? Đại tiểu thư bây giờ đã khác xưa, ngài ấy giờ là Quận Vương phi, chúng ta không nên chọc vào ngài ấy."
Khương thị lại rất tự tin.
"Nhìn bộ dạng nhát gan của ngươi kìa, nàng ta là Quận Vương phi thì sao? Đại Nhạn chúng ta lấy hiếu trị quốc, chữ hiếu còn lớn hơn trời. Dù ta là kế mẫu, cũng vẫn là mẫu thân của nàng ta, nàng ta phải kính trọng ta, nếu không chính là bất hiếu. Đợi tin đồn lan truyền ra ngoài, đến lúc đó không cần ta phải làm gì, chỉ cần nước bọt của thiên hạ cũng đủ nhấn chìm nàng ta rồi."
Xuân Hạnh vẫn còn do dự: "Nhưng còn có cả Lăng Quận Vương nữa, nhỡ đâu ngài ấy muốn điều tra đến cùng thì sao?"
Khương thị cười khẩy: "Hắn đúng là rất lợi hại, nhưng cũng không khoa trương như trong lời đồn. Năm xưa trong kinh thành đồn đại hắn và Dư Niễu Niễu hẹn ước chung thân, hắn chẳng phải cũng không điều tra ra được gì sao? Tin đồn năm xưa hắn không tra ra được, thì lần này cũng vậy thôi."
Lời này an ủi được Xuân Hạnh, nàng ta gật đầu đáp.
"Nô tỳ lập tức đi làm."
Việc này càng ít người biết càng tốt, vì vậy Xuân Hạnh không thể nhờ người khác giúp đỡ, chỉ có thể tự mình làm.
Nàng ta thay một bộ quần áo mà ngày thường chưa từng mặc, cố tình đi những chỗ vắng người, lặng lẽ lẻn ra khỏi Dư phủ từ cửa sau.
Nàng ta tự cho là không ai phát hiện ra hành tung của mình, nhưng lại không biết, ngay từ lúc bước ra khỏi cửa sau, nàng ta đã bị Ưng Vệ ẩn nấp trong bóng tối theo dõi.
Trước là tin đồn Dư Niễu Niễu hẹn ước chung thân với người khác, chưa cưới đã có thai truyền ra từ Dư phủ, sau đó lại là Dư Niễu Niễu bị người ta lặng lẽ bắt cóc khỏi Dư phủ.
Hai chuyện liên tiếp xảy ra, khiến Tiêu Quyện sinh nghi với người trong Dư phủ.
Vì vậy hắn phái Ưng Vệ âm thầm theo dõi Dư phủ, xem bên trong phủ đệ này rốt cuộc ẩn giấu yêu ma quỷ quái gì?
Xuân Hạnh quen đường quen lối đến một căn nhà đổ nát, gõ cửa.
Trước khi gõ cửa, nàng ta còn không quên dùng khăn tay che miệng mũi, che khuất nửa khuôn mặt.
Người mở cửa là một gã nam nhân trung niên lười biếng.
Lúc đầu hắn ta chưa nhận ra Xuân Hạnh, mãi đến khi nàng ta mở miệng nói một câu.
"Là ta."
Gã nam nhân mới chợt hiểu: "Là ngươi à, vào trong nói chuyện."
Xuân Hạnh biết gã này là loại người gì, hắn ta ăn chơi trác táng, cái gì cũng làm, chỉ là không làm việc đàng hoàng, hàng xóm láng giềng đều ghét bỏ hắn ta.
Nàng ta không muốn bước vào cửa nhà hắn ta, tránh để hắn chiếm lợi.
"Ta không vào đâu, chúng ta cứ đứng đây nói chuyện."
Gã nam nhân cười: "Được, lần này ngươi lại có việc gì muốn ta làm?"
Xuân Hạnh nhìn trái nhìn phải, xác định xung quanh không có ai, mới hạ giọng nói.
"Rất đơn giản, vẫn giống như lần trước, ngươi chỉ cần ra ngoài rao tin đồn nhảm, nói đại tiểu thư Dư phủ ngang ngược vô lễ, không coi trọng trưởng bối, chưa xuất giá đã ép mẫu thân của mình treo cổ tự tử."
Gã nam nhân cười lớn: "Ồ, đại tiểu thư Dư phủ đúng là lợi hại, trước là hẹn ước chung thân với Lăng Quận Vương, giờ lại ép mẫu thân mình tự tử, chậc chậc chậc, nữ nhân này cũng có chút bản lĩnh đấy!"
Xuân Hạnh lười nói nhảm với hắn ta, trực tiếp đưa hai thỏi bạc nặng trĩu qua.
"Đây là thù lao của ngươi, cầm lấy."
Gã nam nhân cười hề hề: "Chỉ cần rao tin đồn nhảm là có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, sau này còn có việc tốt như thế này thì đừng quên ta nhé."
Hắn ta đưa tay ra nhận thỏi bạc, cố tình s* s**ng mu bàn tay nàng ta.
Xuân Hạnh bị bộ dạng d*m đ*ng của hắn ta làm cho ghê tởm.
"Đừng chạm vào ta!"
Nàng ta đang định rụt tay lại, thì đột nhiên thấy một Ưng Vệ từ trên trời rơi xuống.
Ưng Vệ một tay túm lấy cánh tay Xuân Hạnh, tay còn lại rút đao, lưỡi đao kề vào cổ gã nam nhân.
"Đừng nhúc nhích, Chính Pháp Ty đang làm việc!"
Một tiếng quát, khiến hai người sợ đến mức chân tay bủn rủn.
Gã nam nhân là người phản ứng lại trước, lập tức quỳ xuống cầu xin tha mạng.
"Quan gia tha mạng, không liên quan đến ta, ta cái gì cũng không biết, tất cả đều là do nàng ta sai khiến, ngài muốn bắt thì bắt nàng ta đi!"
Xuân Hạnh muốn chạy trốn, nhưng cánh tay bị túm chặt.
Nàng ta há miệng định cắn vào tay Ưng Vệ, nhưng bị Ưng Vệ bẻ ngược lại.
Chỉ nghe thấy một tiếng rắc, cánh tay Xuân Hạnh bị bẻ trật khớp, đau đến mức nàng ta kêu la thảm thiết.