Khoảnh khắc quan trọng, Dư Niễu Niễu vẫn rất trọng nghĩa khí.
Nàng đứng ra nói đỡ cho Đương Quy.
"Không chỉ Đương Quy nói sai, ta cũng ví Quận Vương điện hạ như con heo rồi, chàng nếu muốn phạt thì phạt cả ta luôn đi."
Đương Quy nhất thời cảm động đến rơi nước mắt.
Tiêu Quyện mặt không cảm xúc hỏi.
"Các người cảm thấy bổn vương giống heo sao?"
Đương Quy vừa định mở miệng biện giải, liền nghe thấy Dư Niễu Niễu nhanh chóng nói.
"Heo đáng yêu biết bao, mập mập trắng trắng, đặc biệt được người ta yêu thích, hơn nữa còn thật thà chất phác, phẩm chất tốt, quan trọng nhất là toàn thân nó đều là bảo bối! Bất kể là tai heo, thịt mặt heo, óc heo, hay là đùi heo, móng giò heo, đuôi heo, hay là tim heo, gan heo, phổi heo, lòng heo, mỗi thứ đều có thể làm thành món ngon tuyệt vời! Trong lòng ta, heo chính là động vật đáng yêu nhất thế gian, mà chàng trong lòng ta, cũng đáng yêu như heo vậy!"
Nói xong, nàng còn không quên làm trái tim nhỏ xíu trước ngực.
Tiêu Quyện: "..."
Rốt cuộc tại sao nàng ấy có thể nghiêm túc nói hươu nói vượn như vậy?
Tiêu Quyện: "Nếu như nàng thích heo, bổn vương liền đặt cho nàng một cái tên nhỏ, sau này gọi nàng là Tiểu Trư."
Dư Niễu Niễu nghẹn lời.
Khốn kiếp, lại bị phản đòn rồi!
Nàng e lệ nói: "Ta là nữ tử mà, gọi là Tiểu Trư thì không thích hợp lắm."
Tiêu Quyện cảm thấy lời nàng nói có lý, bèn đổi lời.
"Vậy gọi là Hồng Trư nhé."
Dư Niễu Niễu buột miệng: "Không bằng chàng gọi thẳng ta là Peppa đi."
Tiêu Quyện: "Tên Peppa có hơi kỳ lạ, nhưng nếu nàng thích, vậy sau này ta sẽ gọi nàng là Peppa."
Dư Niễu Niễu không ngờ hắn lại coi là thật!
Nàng vội vàng từ chối: "Không cần, cái tên Peppa đã có người dùng rồi, chúng ta vẫn nên đổi cái khác đi."
Tiêu Quyện: "Không sao, nàng là Vương phi của ta, chỉ cần người đó không phải hoàng thân quốc thích, đều không có tư cách tranh giành tên với nàng, sau này Peppa chính là tên ở nhà của nàng."
Lúc này Lăng Quận Vương giống hệt như vị Vương gia bá đạo trong các câu chuyện.
Hắn đặt cho vị Vương phi mới cưới của mình một cái tên gọi ở nhà, gọi là Peppa.
Dư Niễu Niễu âm thầm che mặt.
Đừng hỏi, hỏi chính là hối hận! Đặc biệt hối hận!
Nếu sớm biết sẽ tự hại mình, nàng tuyệt đối sẽ không vì nhất thời nhanh mồm mà nói nhiều lời nhảm nhí không đâu vào đâu như vậy.
Thấy Lăng Quận Vương không có ý định trách phạt mình, Đương Quy thở phào nhẹ nhõm.
Nàng ấy lặng lẽ bò dậy, men theo chân tường chuồn mất dạng.
Tiêu Quyện ngồi xuống bên giường, đưa tay sờ trán nàng, xác định thân nhiệt nàng đã trở lại bình thường.
Hắn hỏi: "Peppa, nàng cảm thấy thế nào rồi? Còn chỗ nào không thoải mái không?"
Dư Peppa Niễu Niễu nhịn sự xấu hổ xuống mà khó khăn mở miệng.
"Ta đã khá hơn nhiều rồi."
Tiêu Quyện: "Ta đã cho Ưng Vệ đi tìm Xa Học Khôn ở ngoài thành theo lộ trình nàng cung cấp rồi."
Dư Niễu Niễu rất muốn đối phương quên đi Heo Hồng Peppa, vội vàng chuyển chủ đề.
"Kết quả thế nào? Tìm được Xa Học Khôn chưa?"
Tiêu Quyện nói đã tìm được.
"Nhưng người đã c.h.ế.t, Ưng Vệ chỉ mang về một bộ hài cốt."
Hài cốt được mang về có hình dạng thê thảm, xem ra hẳn là trước khi c.h.ế.t đã bị tra tấn dã man.
Dư Niễu Niễu rất bất ngờ: "Chết rồi? Ai đã giết hắn ta?"
Tiêu Quyện: "Tạm thời vẫn chưa biết, thi thể đã giao cho Tiểu Lạc đi kiểm tra rồi, ngày mai hẳn sẽ có kết quả."
Trong đầu Dư Niễu Niễu hiện lên bóng dáng của Thẩm Quân Tri.
Lẽ nào là hắn ta đã giết Xa Học Khôn?
Chắc không phải đâu, Thẩm Quân Tri không giống người có tính cách xuống tay tàn nhẫn với người khác.
Nhưng nàng lại nghĩ, người không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, Thẩm Quân Tri vốn lai lịch bí ẩn, ai có thể đảm bảo hắn ta không che giấu một bộ mặt khác?
"Peppa, Peppa!"
Tiêu Quyện gọi liên tiếp hai tiếng mới khiến Dư Niễu Niễu hoàn hồn.
"Nàng đang nghĩ gì vậy? Sao lại nghĩ đến xuất thần như thế?"
Dư Niễu Niễu hít sâu một hơi: "Ta tên là Thê Tử, tên thật là Bảo Bối, biệt danh là Thân Yêu, chàng thích gọi cái nào thì gọi."
Chỉ đừng gọi nàng là Peppa nữa là được!
Bất kể là tên nào, Tiêu Quyện cũng không gọi ra miệng được.
Vì vậy hắn kiên trì nói.
"Vẫn là Peppa tương đối thích hợp với nàng."
Dư Niễu Niễu: "..."
Cái gì gọi là tự đào hố chôn mình? Chính là lúc này đây!
Để tránh đối phương lại gọi mình là Peppa, Dư Niễu Niễu quyết định cưỡng ép chuyển chủ đề.
"Thật ra trên đường về thành, ta đã gặp một người quen, ta nghi ngờ có thể là người đó đã giết Xa Học Khôn."
Tiêu Quyện hỏi người đó là ai?
Dư Niễu Niễu: "Hắn ta tên là Thẩm Quân Tri, trước kia từng sống ở nhà ta hai năm, là học trò của kế phụ của ta."
Tiếp đó nàng lại miêu tả đại khái tướng mạo của Thẩm Quân Tri.
Tiêu Quyện cho biết chưa từng gặp người này.
"Trong thành Ngọc Kinh dân cư đông đúc, ngày mai ta sẽ cho người đi tra sổ hộ tịch, xem có người nào tên là Thẩm Quân Tri không."
Dư Niễu Niễu gật đầu: "Ừm."
Trong lòng Tiêu Quyện suy nghĩ miên man.
Hắn rất muốn hỏi nàng, vì sao trước đây nàng không nhắc đến chuyện đã gặp Thẩm Quân Tri? Nàng đang che giấu điều gì? Nàng và Thẩm Quân Tri rốt cuộc có quan hệ thế nào?
Nhưng cuối cùng hắn vẫn không hỏi gì cả.
Bởi vì trong lòng hắn hiểu rõ, có vài chuyện hỏi quá rõ ràng, sẽ khiến đôi bên đều cảm thấy lúng túng.
Lúc nên hồ đồ thì cứ hồ đồ.
Tiêu Quyện chuyển sang nói chuyện khác.
"Peppa, ngày mai nàng phải cùng ta vào cung một chuyến."
Dư Niễu Niễu không hiểu: "Vào cung làm gì?"
Tiêu Quyện: "Hoàng đế muốn gặp nàng."
Dư Niễu Niễu từng theo Dư Khang Thái vào cung, cũng từng nhìn thấy Hoàng đế từ xa ở yến hội, vì vậy đối với việc vào cung không có bao nhiêu cảm xúc căng thẳng.
Nàng gật đầu đáp: "Được ạ."
Sau khi dùng bữa tối, các tỳ nữ mang nước nóng đến, hầu hạ hai người rửa mặt.
Trong lòng Dư Niễu Niễu hơi căng thẳng.
Lăng Quận Vương đêm nay sẽ ngủ chung với nàng sao?
Trong lòng Tiêu Quyện cũng đang do dự, đêm nay mình nên ngủ ở đâu?
Theo lý mà nói hắn đã thành thân với Dư Niễu Niễu rồi, hai người nên ngủ chung giường.
Nhưng nhỡ Dư Niễu Niễu không muốn ngủ chung với hắn thì sao?
Hắn không muốn ép buộc người khác.
Nhưng nếu đêm nay hắn lại ngủ chỗ khác, sẽ khiến người ta hiểu lầm hắn không thích Dư Niễu Niễu, e rằng sẽ truyền ra tin đồn phu thê bọn họ ghét bỏ nhau.
Bản thân hắn thì không sao, nhưng hắn không muốn để Dư Niễu Niễu trở thành đề tài bàn tán của người khác.
Chờ rửa mặt xong, Đương Quy và các tỳ nữ khác lần lượt lui ra ngoài.
Cửa phòng được đóng lại.
Trong phòng chỉ còn lại Dư Niễu Niễu và Tiêu Quyện.
Dư Niễu Niễu chỉ mặc một bộ trung y mỏng manh, mái tóc đen dài xõa sau lưng, gương mặt không trang điểm càng thêm tươi tắn xinh đẹp.
Nàng ngồi bên mép giường, nhìn nam nhân bên cạnh rồi hỏi.
"Đêm nay chàng muốn ngủ ở đâu?"
Tiêu Quyện không đáp mà hỏi lại: "Nàng hy vọng ta ngủ ở đâu?"
Điều này khiến Dư Niễu Niễu không biết trả lời thế nào?
Hình như chỉ có một đáp án.
Nàng e lệ nói: "Đương nhiên là ở đây."
Tiêu Quyện đi tới, ngồi xuống bên cạnh nàng.
Không biết vì sao, nhịp tim của hắn hơi nhanh, mắt cũng không dám nhìn thẳng thiếu nữ bên cạnh.
Hắn nghiêm túc nói.
"Thời gian không còn sớm nữa, ngủ thôi."
Dư Niễu Niễu đáp: "Ừm."
Ban đầu nàng còn lo lắng nam nhân sẽ làm gì đó với mình, ai ngờ nam nhân kia nói muốn ngủ, thì thật sự chỉ là ngủ thôi.
Tiêu Quyện đắp chăn nhắm mắt lại, tay chân rất giữ phép tắc, không hề có ý vượt quá giới hạn.
Dư Niễu Niễu nhịn không được mở miệng hỏi.
"Chàng không muốn động phòng sao?"