Xa Học Khôn cắn răng chịu đau, lồm cồm từ trong xe ngựa lôi ra thuốc trị thương.
Hắn ta rắc thuốc bột lên vết thương, sau đó xé một mảnh vải từ áo, băng bó vết thương lại.
Cứ như vậy coi như là đã xử lý qua loa vết thương.
Lúc này hắn hận Dư Niễu Niễu đến tận xương tủy, chờ bắt được nàng ta, hắn nhất định phải băm nàng ta thành trăm mảnh!
Hắn ta đang nghĩ như vậy, bỗng nhiên nghe thấy một trận tiếng chim hót, tiếp theo là tiếng vỗ cánh phành phạch của chim muông.
Có người đến đây!
Xa Học Khôn lập tức cảnh giác.
Hắn ta thò đầu ra ngoài cửa sổ xe ngựa nhìn, quả nhiên thấy một nhóm người cưỡi ngựa đang phi thẳng về phía này.
Xa Học Khôn không biết thân phận lai lịch của đối phương, cũng không biết đối phương là địch hay bạn, nhưng hắn ta không dám đánh cược.
Hắn ta vơ lấy bọc hành lý đeo lên vai, nhảy xuống xe ngựa, định chui vào rừng cây trốn.
Nhưng chưa kịp chạy được bao xa, đã bị người ta đuổi theo từ phía sau.
Người đến ước chừng mười mấy người, ăn mặc rất bình thường, nhưng ai nấy đều mang theo vũ khí, hơn nữa đều là người luyện võ.
Bọn họ vây Xa Học Khôn chặt cứng.
Xa Học Khôn phát hiện bọn họ không phải là Ưng Vệ, trong lòng hơi thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng hắn ta vẫn giữ thái độ cảnh giác: "Các ngươi là ai?"
Thẩm Quân Tri mặc trường bào trắng như tuyết xoay người xuống ngựa, chậm rãi đi đến bên cạnh xe ngựa.
Hắn thấy trong xe có dấu vết đánh nhau, còn có vài vết máu tươi chưa khô, ở góc xe còn nằm một vật nhỏ sáng lấp lánh.
Thẩm Quân Tri đưa tay nhặt vật đó lên, phát hiện là một chiếc khuyên tai bạc tinh xảo nhỏ nhắn.
Đây hẳn là đồ của Dư Niễu Niễu.
Hắn ta quay người lại, ánh mắt rơi vào người Xa Học Khôn.
"Nàng ấy đâu?"
Lúc này Thẩm Quân Tri đã hoàn toàn không còn vẻ ôn nhu săn sóc thường ngày, toàn thân tỏa ra khí tức nguy hiểm.
Xa Học Khôn: "Người nào?"
Thẩm Quân Tri lắc lắc chiếc khuyên tai bạc trong tay: "Chủ nhân của chiếc khuyên tai này, bây giờ đang ở đâu?"
Xa Học Khôn nghiến răng, hung dữ đe dọa.
"Ta không quen biết các ngươi, không thù không oán với các ngươi, các ngươi đừng có xen vào việc của người khác!"
Lời hắn vừa dứt, đã bị một người đá ngã xuống đất, tiếp theo có người giơ chân giẫm lên cánh tay hắn.
Vết thương vừa băng bó xong lập tức nứt toạc, máu tươi không ngừng tuôn ra.
Đau đến mức hắn sống không bằng c.h.ế.t, toàn thân run rẩy.
Gia nhân của Thẩm Quân Tri uy h**p:
"Công tử nhà ta hỏi ngươi cái gì, ngươi cứ thành thật trả lời cái đó.
Nếu còn cứng miệng, ta sẽ cắt từng miếng thịt trên người ngươi xuống, rồi treo ngươi lên cây.
Trong rừng sâu núi thẳm này chắc chắn có không ít mãnh thú.
Chờ chúng ngửi thấy mùi máu tanh tìm đến, ta xem ngươi còn có thể cứng miệng như bây giờ không?"
Xa Học Khôn bị cảnh tượng hắn ta miêu tả làm cho da đầu tê dại, cộng thêm cơn đau dữ dội từ vết thương truyền đến, sự tra tấn cả về tinh thần lẫn thể xác, buộc Xa Học Khôn không thể chống cự nữa, chỉ có thể thành thật khai báo.
"Nàng ta chạy rồi."
Thẩm Quân Tri: "Chạy đi đâu rồi?"
Xa Học Khôn: "Nàng ta vào núi, sau đó thì không biết đi đâu nữa."
Thẩm Quân Tri nhìn về phía khu rừng rậm rạp phía trước, lộ vẻ trầm tư.
Tiểu tư: "Địa hình trong núi phức tạp, Dư tiểu thư lại chỉ có một mình, nàng ấy đi vào chắc chắn sẽ lạc đường, chúng ta e rằng rất khó tìm được nàng ấy."
Thẩm Quân Tri lại khẽ cười.
"Ngươi không hiểu Nhược Nhược.
Nàng ấy có bản lĩnh nhìn qua là nhớ, chỉ cần là đường nàng ấy đã đi qua, nàng ấy nhất định sẽ nhớ được.
Địa hình dù có phức tạp đến đâu cũng không thể làm khó nàng ấy.
Ta đoán nàng ấy chính là có tự tin này, mới dám một mình chạy vào rừng."
Nói đến cuối cùng, trong giọng nói của hắn ta không khỏi lộ ra vài phần kiêu ngạo, Niễu Niễu của hắn ta từ nhỏ đã rất thông minh, nàng ấy sẽ không bị chút vấn đề nhỏ này làm khó được.
Gia nhân kia bừng tỉnh, liền hỏi tiếp.
"Vậy chúng ta nên đi đâu tìm Dư tiểu thư ạ?"
Thẩm Quân Tri bình tĩnh nói: "Bất kể nàng ấy đi đường nào, cuối cùng cũng đều phải quay về Ngọc Kinh, chúng ta cứ đến con đường bắt buộc phải đi qua khi về thành chờ nàng ấy."
"Vâng."...
Hôm nay là ngày Lăng Quận Vương và Dư Niễu Niễu thành thân.
Trời còn chưa sáng, người của Quận Vương phủ đã tất bật chuẩn bị.
Tiêu Quyện thay bộ hỷ phục màu đỏ tươi, khoác áo choàng dài tay màu sẫm bên ngoài, tóc đen được búi cao toàn bộ, cố định bằng kim quan, thắt lưng bằng đai da ngọc vàng, vạt áo thêu hoa văn cát tường vân tinh xảo.
Tú Ngôn ma ma lấy ra ngọc bội long phụng trình tường đã chuẩn bị từ trước, cẩn thận treo lên thắt lưng hắn.
*Long phụng trình tường (Rồng, phượng báo điềm lành) khi nói về hạnh phúc lứa đôi, sự may mắn, thịnh vượng về công danh, tài lộc và địa vị xã hội.
Bà nhìn nam nhân cao lớn oai phong trước mặt, không khỏi nở nụ cười vui mừng.
"Quận Vương điện hạ, lão nô mong mỏi bao nhiêu năm, cuối cùng cũng đợi được đến ngày hôm nay."
Trước đây ở trong hoàng cung, bà phụ trách chăm sóc cuộc sống hàng ngày của Lăng Quận Vương, sau này khi Lăng Quận Vương dọn ra ngoài ở riêng, Lăng Quận Vương đã đặc biệt xin hoàng đế ân điển, xin cho bà ra ngoài cùng mình.
*ân điên: ơn huệ của vua ban cho trong một dịp đặc biệt.
Những năm qua, vẫn luôn là bà quản lý công việc hàng ngày của Quận Vương phủ.
Có thể nói bà là người tận mắt chứng kiến Lăng Quận Vương trưởng thành.
Nhưng bà không thể ở bên hắn mãi.
Cuộc đời của bà đã bước vào tuổi xế chiều, thời gian còn lại không nhiều.
Tú Ngôn ma ma rất lo lắng sau khi mình rời đi, Lăng Quận Vương phải làm sao? Ai sẽ chăm sóc hắn?
May mà, Dư Niễu Niễu xuất hiện.
Nàng không chỉ xinh đẹp, tính tình cũng tốt, hoạt bát đáng yêu, lại còn biết nấu ăn ngon, là người thích hợp nhất với Lăng Quận Vương.
Sau này bọn họ nhất định sẽ sống rất hạnh phúc.
Theo quy củ, ngày thành thân nhất định phải có cha nương ở đó, nhưng mẫu thân ruột của Tiêu Quyện là Nghê Dương Trưởng Công chúa lại không xuất hiện.
Tiêu Quyện đã phái người đưa thư cho bà ấy, nhưng bà ấy không hề hồi âm, đến nay bà ấy vẫn còn ở lãnh địa của mình, xem ra là không có ý định đến tham dự hôn lễ.
Chuyện này Tiêu Quyện đã sớm đoán trước, nên cũng chẳng có gì thất vọng.
Thấy thời gian không còn sớm, hắn sải bước rời khỏi Quận vương phủ.
Xe ngựa đã sớm được chuẩn bị sẵn sàng.
Một chiếc xe ngựa cực kỳ sang trọng, có tới tám con tuấn mã kéo phía trước và phía sau, xung quanh xe ngựa toàn là Ưng Vệ.
Tất cả bọn họ đều mặc trang phục Ưng Vệ màu đen tuyền, cưỡi ngựa cao to, chỉnh tề xếp hàng đứng ngay ngắn, nhìn từ xa, một luồng sát khí lạnh lẽo ập đến.
Tú Ngôn ma ma nhìn mà mí mắt giật giật.
Bày trận thế thế này, rốt cuộc là đi rước dâu hay đi bắt người vậy?
Bà không nhịn được lên tiếng nhắc nhở.
"Hôm nay là ngày đại hỷ, các ngươi có thể biểu hiện vui vẻ một chút không? Ít nhất cũng cười một cái chứ!"
Thực ra Ưng Vệ cũng muốn cười, nhưng chỉ cần nhìn thấy Lăng Quận Vương, bọn họ liền không tự chủ được mà căng thẳng, đừng nói là cười, bọn họ đến thở mạnh cũng không dám.
Mạnh Tây Châu kéo khóe miệng, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
"Ma ma, người xem ta cười như vậy được không?"
Tú Ngôn ma ma: "..."
Một nam tử trẻ tuổi khỏe mạnh, sao lại cười méo mó thế này?
Bà xoa xoa cánh tay: "Thôi thôi, vẫn là đừng cười nữa, trông ghê người quá."
Lúc này xe ngựa của Lục hoàng tử đến.
Thẩm Duệ thò đầu ra từ trong xe ngựa, cười với Tiêu Quyện.
"Lăng Quận Vương, ta không đến muộn chứ?"
Tiêu Quyện nói không muộn.
Một đoàn người xuất phát từ Quận Vương phủ, tiến về phía Dư phủ.
Bách tính trong thành cũng đều biết hôm nay là ngày thành thân của Lăng Quận Vương, trên đường có không ít người vây xem.
Có kẻ không ưa Lăng Quận Vương muốn nhân cơ hội gây rối, kết quả chưa kịp ra tay, đã bị Ưng Vệ bắt giữ.