Dư Niễu Niễu trước tiên chào hỏi Lăng Quận Vương, sau đó quen đường quen lối ngồi xuống phía sau án thư, nói với đám học trò:
"Hôm nay ta sẽ trực tiếp trình diễn cho các ngươi xem làm thế nào để vẽ chân dung nghi phạm dựa trên lời khai của nhân chứng, các ngươi lát nữa hãy nhìn cho kỹ, có gì không hiểu cứ việc hỏi."
Đám học trò ngoan ngoãn đáp: "Vâng."
Dư Niễu Niễu cầm bút lông, chấm chút mực, nhìn về phía Mẫn Vương, hỏi:
"Nói đi, người đó trông như thế nào?"
Mẫn Vương rất bất mãn: "Ngươi chỉ là một nha đầu miệng còn hôi sữa, không quan không chức, lấy gì mà dám thẩm vấn bản vương?"
Bị từ chối, Dư Niễu Niễu cũng không tức giận.
Nàng thậm chí còn dịu dàng cười một tiếng.
"Làm người phải biết thời thế, ngươi ngẩng mắt nhìn xem đây là nơi nào? Nhìn cho rõ ràng, nghĩ cho thông suốt, rồi hãy quyết định xem mình có nên tiếp tục cứng miệng hay không."
Trong lòng Mẫn Vương càng thêm bực tức: "Dựa vào ngươi mà cũng dám uy h**p bổn vương?"
Dư Niễu Niễu đặt bút lông xuống: "Nếu ngươi không hợp tác, vậy ta sẽ rời đi một lát, để Tiểu Lạc "chiêu đãi" ngươi thật tốt."
Lạc Bình Sa thấy Lăng Quận Vương không có ý kiến, liền quay sang Ưng Vệ canh giữ ở cửa nói:
"Đưa Mẫn Vương đến phòng tra tấn."
Vừa nghe đến phải đến phòng tra tấn, Mẫn Vương lập tức hoảng sợ.
Ông ta kinh hãi kêu lên: "Ta không đi phòng tra tấn! Ta nói! Ta cái gì cũng nói!"
Dư Niễu Niễu thong dong nhìn ông ta: "Ngươi có phải là loài lừa không vậy? Nói chuyện tử tế thì không chịu nghe, cứ phải quất cho hai roi mới chịu ngoan ngoãn làm theo."
Trong lòng Mẫn Vương tức giận và nhục nhã, nhưng lại không dám phản bác, chỉ có thể không ngừng lặp lại một câu:
"Ta cái gì cũng nói, ta cái gì cũng nói."
Dư Niễu Niễu lại cầm bút lông lên: "Được rồi, cho ngươi thêm một cơ hội cuối cùng, nói về đặc điểm ngoại hình của người đó, bắt đầu từ đôi mắt."
Mỗi câu hỏi của nàng đều cực kỳ tỉ mỉ, hỏi đến mức Mẫn Vương rất mất kiên nhẫn.
Ông ta cảm thấy đối phương là đang ghi hận trong lòng, cố ý mượn cơ hội làm khó ông ta, xem trò cười của ông ta.
Mấy lần ông ta muốn nổi giận, nhưng nghĩ đến Lăng Quận Vương đang đứng bên cạnh nàng, cuối cùng vẫn nhịn xuống.
Đợi đến khi Dư Niễu Niễu cầm một bức chân dung đạo sĩ đến trước mặt Mẫn Vương, hỏi ông ta có phải người này không, mắt Mẫn Vương không khỏi trợn to.
Ông ta khó tin thốt lên:
"Chính là đạo sĩ này! Sao ngươi có thể vẽ giống đến thế? Giống y như người thật!"
Ban đầu ông ta còn tưởng Lăng Quận Vương là đang lấy việc công báo thù riêng, muốn mượn cơ hội này giúp Dư Niễu Niễu xả giận, không ngờ con nhóc Dư Niễu Niễu này thật sự có vài phần bản lĩnh, lại có thể vẽ vị đạo sĩ du phương kia sống động như thế!
Mẫn Vương nhìn chằm chằm bức chân dung nhìn đi nhìn lại, càng nhìn càng thấy giống, nhịn không được hỏi:
"Ngươi có từng gặp vị đạo sĩ du phương đó không?"
Dư Niễu Niễu đưa bức chân dung cho đám học trò, để họ tham khảo, nàng thuận miệng đáp: "Chưa từng gặp."
Mẫn Vương: "Vậy tại sao ngươi có thể vẽ người ta giống đến vậy?"
Dư Niễu Niễu đắc ý cười rộ lên.
"Đương nhiên là vì ta giỏi rồi!"
Mẫn Vương không muốn tin con nhóc trước mặt này thật sự lợi hại như vậy, nhưng bức chân dung bày ra trước mắt, không cho phép ông ta phủ nhận.
Ông ta cứng miệng đáp lại một câu: "Mẹo vặt nhỏ thôi!"
Lão Cát thấy không được người ta xem thường sư phụ nhà mình, lập tức nghiêm mặt quát lớn:
"Nếu không có bức chân dung sư phụ vẽ, ngươi và nhi tử ngươi đều phải gánh tội danh truyền bá thơ phản loạn, mưu đồ bất chính! Ngươi vậy mà còn dám nói chuyện này là mẹo vặt nhỏ thôi? Thật là không biết điều!"
Mẫn Vương bị mắng đến mức xấu hổ tức giận, nhưng lại không thể phản bác, mặt già đỏ bừng.
Ông ta dứt khoát không thèm để ý đến những người này nữa, trực tiếp nói với Lăng Quận Vương:
"Bổn vương đã nói hết những gì mình biết cho các ngươi rồi, các ngươi có phải nên thả ta về không?"
Tiêu Quyện nhàn nhạt nói: "Hiện tại ông là nhân chứng quan trọng của chúng ta, chúng ta cần đảm bảo an toàn cho ông, trước khi vụ án chưa được làm rõ, xin ông tạm thời ở lại Chính Pháp ty. Không phải ông luôn muốn gặp nhi tử mình sao? Bổn vương sẽ để hai cha con các ông ở chung một phòng giam, như vậy cũng tốt để các ông có thời gian tâm sự."
Mẫn Vương tức đến run người, muốn mắng chửi nhưng lại không dám.
Nói cái gì mà vì sự an toàn của ông ta? Không phải là muốn giam giữ ông ta sao?!
Rốt cuộc ông ta đã tạo nghiệp gì? Mới chọc phải một tên sát thần như vậy!
Mẫn Vương bị Ưng Vệ áp giải đến phòng giam.
Chẳng cần nói cũng biết Thẩm Tự sẽ có biểu cảm thế nào khi thấy phụ thân mình cũng bị tống vào đây. Còn bên phía Dư Niễu Niễu, sau khi tan lớp, nàng nhanh chóng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị tan làm.
Nàng nói với Lăng Quận Vương: "Hôm nay ta muốn tan làm sớm."
Tiêu Quyện hỏi nàng đi làm gì?
Dư Niễu Niễu: "Ngày mai phải đi Vạn Pháp Tự, ta phải chuẩn bị đồ đạc trước."
Tiêu Quyện đứng dậy: "Bản vương đi cùng ngươi."
Có thêm một người khuân vác đồ miễn phí, Dư Niễu Niễu đương nhiên là vui vẻ.
Thế là Ưng Vệ liền thấy Lăng Quận Vương và Dư tiểu thư cùng nhau rời khỏi Chính Pháp ty.
Việc này không có gì hiếm lạ.
Dù sao thì dạo này Lăng Quận Vương và Dư tiểu thư ngày nào cũng ở bên nhau, hai người cùng ra cùng vào, mọi người đều đã quen rồi.
Nhưng lần này lại khác -
Lần này Lăng Quận Vương vậy mà lại tan làm sớm!
Phải biết rằng hắn là kẻ cuồng công việc nổi tiếng trong Chính Pháp ty, trừ khi thật sự cần thiết, hắn tuyệt đối sẽ không đến muộn về sớm.
Vậy mà hôm nay còn chưa đến giờ tan làm, Lăng Quận Vương đã dẫn theo tiểu kiều thê của mình chuồn mất rồi!
*tiểu kiều thê: cô vợ nhỏ.
Đây rõ ràng là trốn việc mà!
Các Ưng Vệ ngửa mặt lên trời thở dài.
Quả nhiên, tình yêu làm người ta mất trí, ngay cả Lăng Quận Vương cũng sa đọa trong 'vùng đất dịu dàng' rồi!
Dư Niễu Niễu và Tiêu Quyện đến chợ Tây.
Con phố vốn dĩ nhộn nhịp, trong khoảnh khắc Tiêu Quyện xuất hiện, liền yên tĩnh trở lại.
Tất cả mọi người đều như bị điểm huyệt, đứng yên bất động, đồng loạt nhìn Tiêu Quyện.
Trong mắt bọn họ tràn đầy kinh hãi và sợ sệt.
Hình như chỉ cần Tiêu Quyện bước thêm một bước nữa, bọn họ sẽ lập tức bỏ chạy.
Tiêu Quyện dừng bước, nhỏ giọng nói với Dư Niễu Niễu:
"Ngươi cứ dạo quanh trước, bản vương đi một lát rồi về."
Dư Niễu Niễu nói được.
Tiêu Quyện xoay người rời khỏi chợ Tây.
Hắn vừa đi, chợ Tây lập tức lại khôi phục sự náo nhiệt.
Dư Niễu Niễu nghe thấy mấy người bán hàng ven đường khe khẽ bàn tán.
"Ôi chao, vừa rồi ta sợ muốn c.h.ế.t, cứ tưởng Ưng Vệ đến bắt người!"
"May mà hắn đi rồi, nếu không e rằng chúng ta chẳng buôn bán được gì nữa."
"Cũng không biết triều đình nuôi đám Ưng Vệ này để làm gì? Cả ngày chỉ biết đi khắp nơi bắt người, làm cho lòng người bất an, ngày tháng cũng chẳng sống yên ổn được."
"Đừng nói nữa, đừng nói nữa, kẻo bị mật thám của Ưng Vệ nghe thấy."...
Những cuộc trò chuyện tương tự như vậy còn rất nhiều.
Dư Niễu Niễu nghe xong, trong lòng rất khó chịu.
Trong mắt bá tánh, Ưng Vệ chính là ác quỷ giết người không chớp mắt, là sự tồn tại mà ai cũng sợ hãi tránh xa.
Nhưng trải qua khoảng thời gian tiếp xúc này, nàng cảm thấy Ưng Vệ cũng không đáng sợ như lời đồn, bọn họ thực ra cũng là những người bình thường có máu có thịt.
Bá tánh hoàn toàn không cần phải ghét bỏ bọn họ như vậy.
Nàng phải nghĩ cách cải thiện ấn tượng của Ưng Vệ trong lòng bá tánh.
Nhưng việc này không thể một sớm một chiều mà được.
Chuyện này không thể vội vàng, phải tìm cơ hội thích hợp để từ từ thay đổi.