Đối mặt với sự chỉ trích của các quan Ngự sử, Tiêu Quyện suốt cả quá trình vẫn nhìn thẳng, không hề liếc ngang dọc, hoàn toàn không có ý định biện hộ cho mình.
Hoàng đế đặt những tấu chương đó sang một bên, bất đắc dĩ nói:
"Lăng Quận Vương làm việc quả thật có phần thô lỗ, nhưng trẫm biết tâm ý của hắn là tốt, hắn làm tất cả những điều này đều là vì triều đình. Chuyện hôm nay tạm thời gác lại, đợi sau này hãy từ từ bàn bạc."
Vài lời ngắn gọn liền nhẹ nhàng gạt chuyện này sang một bên.
Các quan Ngự sử trong lòng bức bối, nhìn Tiêu Quyện với ánh mắt càng thêm bất mãn.
Đến khi buổi chầu kết thúc, đám quan viên túm năm tụm ba, vừa đi vừa bàn tán xôn xao.
Chỉ có Tiêu Quyện một mình lẻ loi, xung quanh trống rỗng.
Thính lực của hắn vô cùng nhạy bén, dù đám quan viên phía sau cố tình nhỏ giọng, nhưng nội dung cuộc trò chuyện vẫn lọt vào tai Tiêu Quyện không sót một chữ.
"Hôm nay Lăng Quận Vương tùy tiện bắt giữ đám thư sinh kia, ngày mai hắn có thể bắt giữ bất kỳ ai trong chúng ta, triều đình làm sao có thể dung túng hắn tiếp tục làm càn?!"
"Ta nghe nói hắn còn ra lệnh cho Ưng Vệ phong tỏa phủ Mẫn Vương, thậm chí ngay cả Mẫn Vương cũng bị giam lỏng. Hắn đúng là chuyện gì cũng dám làm!"
"Hiện giờ hắn đã đắc tội hết thảy mọi người trong triều, cũng không biết sau này ai sẽ nhặt xác cho hắn?"
"Cứ chờ xem, ta không tin hắn sẽ có kết cục tốt đẹp gì!"...
Từng lời từng chữ đều tràn đầy ác ý.
Có thể thấy, một khi Tiêu Quyện thất thế, thứ chờ đợi hắn chắc chắn sẽ là cảnh tường đổ, người xô.
*thất thế: Mất thế lực, mất chỗ tựa.
Nhưng hắn sớm đã nhìn thấu điều này, tâm tình vẫn bình thản như nước.
Hoa chẳng thể nở rộ trăm ngày, không ai có thể mãi mãi vinh quang. Ngay cả thiên tử cao cao tại thượng cũng có lúc già yếu, huống chi là hắn?
Cho dù sau này hắn ngã xuống, cũng chỉ là một cái c.h.ế.t mà thôi.
Có gì đáng sợ?
Nghĩ đến đây, trong đầu Tiêu Quyện chợt lóe lên hình bóng của Dư Niễu Niễu.
Nàng đã trở thành Quận vương phi của hắn, sau này nếu hắn ngã xuống, nàng sẽ phải làm sao?
Con người là vậy, một khi trong lòng đã có vướng bận, những chuyện từng có thể dễ dàng buông bỏ, thì lại không thể xem nhẹ được nữa.
Tiêu Quyện bây giờ chính là như vậy.
Khi hắn trở về Chính Pháp Ty, vừa hay trùng vào giờ cơm trưa.
Dư Niễu Niễu đặt những món ăn nóng hổi trước mặt hắn, lên tiếng giục: "Mau ăn đi."
Tiêu Quyện đột nhiên hỏi: "Ngươi chắc chắn muốn gả cho bản vương sao?"
Dư Niễu Niễu vừa gắp một miếng cá, nghe vậy động tác khựng lại.
Nàng tỏ vẻ khó hiểu: "Sao ngài lại đột nhiên hỏi điều này?"
Tiêu Quyện nhìn nàng chằm chằm: "Chúng ta còn chưa chính thức thành thân, ngươi vẫn còn cơ hội hối hận."
Dư Niễu Niễu bỏ miếng cá vào miệng, vừa ăn vừa nói:
"Ngài quên rồi sao? Chúng ta là do Hoàng thượng ban hôn, thánh ý đã ban ra, sao có thể sửa đổi? Dù ta có hối hận cũng vô dụng, đời này chúng ta chỉ có thể chấp nhận số mệnh mà sống cùng nhau thôi."
Tiêu Quyện: "Nếu ngươi không muốn gả, bản vương có thể vào cung thỉnh cầu Hoàng thượng thu hồi thánh chỉ."
Dư Niễu Niễu rất ngạc nhiên.
"Ngài có thể thay đổi suy nghĩ của Hoàng thượng sao?"
Tiêu Quyện đương nhiên không có năng lực ấy, chỉ thản nhiên đáp: "Bản vương tự có cách."
Dư Niễu Niễu cắn đũa, trầm tư suy nghĩ.
Tiêu Quyện chăm chú nhìn nàng, lặng lẽ chờ đợi câu trả lời.
Lăng Quận Vương, người có thể mặt không đổi sắc trước sự chỉ trích của đông đảo quan Ngự sử, lúc này trong lòng lại có chút căng thẳng và bất an khó hiểu.
Nàng có hối hận không?
Một người mang đầy tiếng xấu như hắn, tuyệt đối không thể xem là một lang quân như ý.
Nếu nàng muốn lui hôn, đó cũng là chuyện dễ hiểu.
Rất lâu sau, mới nghe thấy nàng nói:
"Ta không hối hận."
Bốn chữ đơn giản, lại gõ mạnh vào trái tim Tiêu Quyện, khiến nhịp tim của hắn đột nhiên đập nhanh hơn rất nhiều.
Tiêu Quyện ngây người nhìn nàng: "Vì sao?"
Dư Niễu Niễu mỉm cười ngọt ngào với hắn.
"Đương nhiên là vì ta si tình với ngài rồi!"