Phía Tiêu Quyện, đột nhiên nhận được tin tức do người của Mạnh Tây Châu gửi đến, nói rằng Ưng Vệ đã dựa theo bức chân dung do Dư Niễu Niễu vẽ mà tìm được tung tích của Lý Kiều.
Lý Kiều là hội trưởng của một thi xã bí mật trong thành, tên là Thương Hải Hội.
*thi xã: hội nhóm hoặc câu lạc bộ thơ ca, nơi các thi nhân tụ họp định kỳ để sáng tác và trao đổi về thơ.
Các thành viên trong hội đều là văn nhân, thư sinh, và có một điểm chung—tài hoa mà không gặp thời.
Với hoàn cảnh như họ, rất dễ nảy sinh oán hận đối với triều đình và hoàng đế.
Tiêu Quyện hạ lệnh bắt giữ toàn bộ thành viên Thương Hải Hội.
Hiệu suất làm việc của Ưng Vệ cực kỳ cao.
Chiều hôm đó, toàn bộ thành viên Thương Hải Hội đều bị bắt gọn, tất cả bị giam vào ngục Chính Pháp Ty.
Trong đó tất nhiên cũng bao gồm Lý Kiều.
Lạc Bình Sa nghe được chuyện này, lập tức buông bút vẽ, vội vã chạy đến ngục, sắp xếp việc thẩm vấn.
Ban đầu, những thư sinh kia còn có thể cắn răng chịu đựng không chịu nói thật.
Đến khi trải qua vài trận tra tấn, cuối cùng trong số họ cũng có người không chịu nổi mà khai ra.
Hóa ra, những bài thơ phản loạn lưu truyền trên thị trường đều là do bọn họ làm ra.
Trong số họ có người thi nhiều lần không đỗ, cũng có người vất vả lắm mới thi đỗ tiến sĩ, nhưng lại vì không có người tiến cử, nên vẫn chưa được sắp xếp chức quan, mấy năm qua vẫn ngồi ghế dự bị.
Những năm tháng khổ luyện đèn sách cùng với mặt tối của quan trường đã khiến họ nảy sinh oán hận đối với triều đình.
Họ hận thế đạo bất công, hận triều đình bất công, càng hận hoàng đế bất công.
*thế đạo: cái đạo sống ở đời.
Những bài thơ phản loạn đó chính là công cụ để họ trút giận.
Ban đầu, những bài thơ phản loạn họ viết chỉ được lưu truyền riêng trong nội bộ, cho đến khi Lý Kiều đột nhiên đề nghị, nói rằng hắn có thể giúp in những bài thơ đó thành sách, phát hành ra ngoài mà không bị ai phát hiện.
Lúc đầu mọi người đều nửa tin nửa ngờ, đợi đến khi Lý Kiều thật sự phát hành những cuốn sách có giấu thơ phản loạn ra ngoài, mọi người mới hoàn toàn tin lời hắn.
Nhờ vậy, Lý Kiều đã tích lũy được rất nhiều uy tín trong thi xã, và nhanh chóng trở thành hội trưởng.
Lạc Bình Sa đích thân thẩm vấn Lý Kiều.
Điều khiến Lạc Bình Sa bất ngờ là, chưa kịp để hắn cho người dùng hình, Lý Kiều đã khai hết ra một mạch.
"Là Mẫn Vương sai ta in những bài thơ phản loạn đó thành sách! Hắn từ lâu đã ôm hận với Hoàng thượng. Rõ ràng đều là huynh đệ ruột thịt, vậy mà Hoàng thượng có thể độc chiếm giang sơn, muôn dân sùng bái, còn hắn lại chỉ có thể làm một vương gia nhàn tản, không quyền không thế. Hắn không cam lòng! Hắn muốn đểthơ phản loạn lan truyền khắp dân gian, mượn đó bôi nhọ hình tượng Hoàng thượng trong lòng bách tính!"
Lạc Bình Sa đặt bản khẩu cung trước mặt Lăng Quận Vương.
Tiêu Quyện đọc xong, chậm rãi hỏi: "Ngươi cảm thấy lời này có bao nhiêu phần là thật?"
Lạc Bình Sa thành thật đáp: "Hắn nói rất hùng hồn, trông có vẻ là thật, nhưng thuộc hạ lại cảm thấy không đáng tin."
Tiêu Quyện đặt bản khẩu cung xuống: "Vì sao lại nói vậy?"
"Hắn khai quá nhanh, cứ như đã đoán trước được tình huống này."
Lùi một bước mà nói, cho dù vụ án thơ phản loạn thật sự do Mẫn Vương chủ mưu, thì Mẫn Vương sao lại giữ Lý Kiều, mối nguy hiểm tiềm ẩn này?
Một người như Lý Kiều biết nhiều chuyện như vậy, hoặc là giữ ở trong tầm mắt để giám sát chặt chẽ, hoặc là trực tiếp giết đi cho xong chuyện, tuyệt đối sẽ không để mặc hắn ta chạy lung tung bên ngoài.
Thuộc hạ luôn cảm thấy chuyện này có điều mờ ám."
Ngón trỏ của Tiêu Quyện khẽ gõ lên mặt bàn: "Ý của ngươi là, có người cố tình dẫn dụ Ưng Vệ tra ra Lý Kiều, mượn đó để vu oan hãm hại Mẫn Vương?"
Lạc Bình Sa gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Đúng lúc này, Mạnh Tây Châu đi vào.
"Bẩm Quận vương điện hạ, người trong cung đến, nói rằng Hoàng thượng triệu kiến ngài vào cung."
Ánh mắt Tiêu Quyện lại rơi vào bản khẩu cung kia.
Thương Hải Hội vừa bị bắt, người trong cung đã đến, tốc độ này cũng quá nhanh.