Thấy sắp đến giờ Ngọ, Dư Niễu Niễu tuyên bố tan lớp.
Mọi người chắp tay cáo từ nàng.
*cáo từ: Nói lời xin phép ra về.
Nàng bước ra khỏi nhà xác, thần kinh căng thẳng bỗng chốc giãn ra, âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng ra được khỏi cái nơi âm u đáng sợ này!
Nàng đi thẳng đến Kính Minh Trai, lấy nốt mấy xiên kẹo hồ lô còn lại.
Tiêu Quyện đặt quyển hồ sơ xuống, ngước lên hỏi:
"Hôm nay dạy học thế nào?"
Dư Niễu Niễu: "Khá tốt."
Tiêu Quyện quan sát kỹ sắc mặt nàng, thấy nàng vẫn vô tư vô lo như thường, lúc này mới yên tâm.
"Vậy thì tốt."
Dư Niễu Niễu bước chân nhẹ nhàng đi đến nhà ăn.
Phan Đại Phúc hôm qua không gặp được sư phụ, trong lòng nhớ nhung không thôi. Giờ vừa thấy nàng xuất hiện, gương mặt tròn trĩnh liền rạng rỡ hẳn lên, cười tươi như hoa nở.
Ông ta vội vã bước lên đón, hào hứng gọi:
"Thưa thầy, nghe nói hôm qua Quận vương điện hạ đã đến đưa sính lễ cho người, chúc mừng, chúc mừng!"
Những người khác trong bếp cũng lập tức vây quanh, nhao nhao chúc mừng Dư Niễu Niễu.
Dư Niễu Niễu chia kẹo hồ lô trong tay cho mọi người.
"Đây là kẹo hồ lô làm từ táo gai và đường, mọi người nếm thử xem."
Mọi người đều rất tò mò với món ăn mới lạ này, nôn nóng cắn một miếng, chua chua ngọt ngọt, rất ngon.
Phan Đại Phúc càng không ngừng khen ngợi.
"Tay nghề của thầy quả nhiên tuyệt vời, chỉ dùng hai nguyên liệu là táo gai và đường, đã có thể làm ra món ăn ngon như vậy, học trò thực sự khâm phục."
Dư Niễu Niễu xua tay: "Đừng nói như vậy, món ăn này không phải do ta sáng tạo, ta cũng chỉ tình cờ học được từ nơi khác, nếu mọi người thích ăn, ta có thể nói cho mọi người cách làm, mọi người về nhà tự làm ăn."
Nghe vậy, mọi người đều vô cùng vui mừng.
Thời buổi này bất kể là ngành nghề nào, cũng sẽ không dễ dàng truyền bí quyết của mình cho người ngoài, người không giấu nghề như Dư Niễu Niễu thật sự là hiếm thấy trên đời.
Thái độ của mọi người đối với nàng tự nhiên cũng càng thêm cung kính khiêm tốn.
Phan Đại Phúc vỗ vỗ đệm mềm trên ghế nằm: "Mời thầy ngồi, ta đi pha trà cho người."
Dư Niễu Niễu đứng cả buổi sáng, quả thực mệt mỏi.
Nhưng nàng vẫn chưa muốn nghỉ ngơi.
Nàng phải tìm cho mình việc gì làm, chuyển hướng sự chú ý, tránh lại nghĩ đến những thi thể vừa rồi.
Trí nhớ tốt cũng có điểm không tốt, dù là chuyện tốt hay xấu, đều không thể quên được.
Dư Niễu Niễu liếc mắt nhìn qua, thấy bên tường có một giỏ hạt dẻ, trong đầu lập tức nảy ra ý tưởng.
Nàng nói với Phan Đại Phúc:
"Mang giỏ hạt dẻ đó đi rửa đi."
"Được ạ!"
Bình thường những việc nhỏ như rửa rau này, Phan Đại Phúc đều giao cho đồ đệ hoặc phụ bếp làm.
Nhưng bây giờ lại khác, Phan Đại Phúc không hề có ý định giao việc cho người khác, ông ta xắn tay áo, xách giỏ đi ra giếng.
Dư Niễu Niễu chọn ra hai miếng thịt dê, rửa sạch cắt thành từng miếng, cho vào nồi nước lạnh, thêm hành gừng và rượu nấu cùng.
Đợi nước sôi, nàng dùng muôi hớt bọt, sau đó vặn lửa nhỏ, đậy vung ninh nhừ.
Phan Đại Phúc xách giỏ hạt dẻ đã rửa sạch trở về.
"Thầy, tiếp theo phải làm gì?"
Dư Niễu Niễu cầm dao, rạch một đường hình chữ thập trên mặt hạt dẻ.
"Như thế này, rạch một đường trên hạt dẻ, để lát nữa dễ bóc vỏ."
Phan Đại Phúc hiểu ra, lập tức cầm một con dao khác, giúp nàng rạch hạt dẻ.
Có ông ta giúp đỡ, một giỏ hạt dẻ rất nhanh đã được rạch xong.
Dư Niễu Niễu phết dầu lên bề mặt hạt dẻ, đổ vào chảo đảo đều.
Không bao lâu hạt dẻ liền nổ tung, phát ra tiếng tí tách.
Phan Đại Phúc nói: "Ta từng nghe cha ta nói, đây gọi là hạt dẻ sấm, vì khi rang nó sẽ phát ra tiếng động, giống như sấm sét trên trời, nên mới có tên như vậy."
Nói xong ông ta còn không quên lộ ra vẻ mặt muốn được khen ngợi.
Dư Niễu Niễu thầm nghĩ, đây chẳng qua chỉ là món hạt dẻ rang đường bình thường, sao còn có thể dẫn trích điển kinh điển nữa chứ?
Nhưng nàng vẫn cố gắng giữ dáng vẻ của một người thầy, khẽ gật đầu: "Ừm, ngươi nói đúng."