Dư Niễu Niễu xông vào bếp, vừa hay trông thấy bốn, năm bà vú đang túm tụm lại thì thầm to nhỏ.
Giọng nói của họ rất nhỏ, nhưng Dư Niễu Niễu vẫn nghe loáng thoáng được vài từ, trong đó có nhắc đến nàng.
Mấy bà vú không ngờ Dư Niễu Niễu lại đột nhiên xuất hiện, đều giật mình hoảng hốt.
Họ vội vàng hành lễ.
"Dư tiểu thư, sao người lại đến đây?"
Dư Niễu Niễu chống nạnh, chất vấn: "Các người dám nói xấu ta?!"
Mấy bà vú vội vàng lắc đầu nói không có.
Dư Niễu Niễu: "Các người đừng tưởng ta không nghe thấy, vừa rồi các người đang nói chuyện của ta, các người còn dám chối cãi?!"
Mấy bà vú tự biết bàn tán chuyện chủ nhân là phải bị phạt.
Họ sợ đến mặt mày tái mét, vội vàng quỳ xuống dập đầu.
"Chúng ta sai rồi, chúng ta không nên nói lung tung, xin Dư tiểu thư tha mạng!"
Dư Niễu Niễu đặc biệt tức giận: "Các người làm gì vậy? Đứng dậy cho ta, ta đâu phải chủ nhân của các người, không có tư cách phạt các người, ta đến đây chỉ muốn nói với các người, ta không có v* v*n người khác ở bên ngoài, ta cái gì cũng không làm, ta trong sạch!"
Mấy bà vú vội vàng gật đầu: "Vâng vâng vâng, người nói đều đúng!"
Nhìn dáng vẻ của họ, nàng liền biết ngay họ chỉ là bất đắc dĩ phải cúi đầu nhượng bộ.
Trong lòng họ, họ vẫn cho rằng Dư Niễu Niễu là một kẻ lăng nhăng.
Dư Niễu Niễu không muốn để lời đồn tiếp tục lan rộng.
Nàng nhất định phải giải quyết chuyện này triệt để, liền nghiêm giọng hỏi:
"Lăng Quận Vương đẹp trai cỡ nào, chắc các người đều biết chứ?"
Mấy bà vú nào dám nói quận vương không đẹp trai? Đều đồng loạt gật đầu nói đẹp trai.
Dư Niễu Niễu tiếp tục nói.
"Ta đã được chứng kiến tuyệt thế mỹ nam như chàng, sao còn có thể động lòng với nam nhân khác chứ?
Cả đời này ta chỉ chung tình với một mình Lăng Quận Vương!
Chàng đối với ta, là sương sớm, là sao đêm, là tất cả niềm vui của ta, là bảo bối quý giá nhất giấu kín trong lòng ta.
Ta yêu chàng còn không hết, sao nỡ để chàng đau lòng?!"
Vừa dứt lời, nàng liền nghe thấy tiếng vỗ tay vang lên sau lưng.
Bốp bốp bốp!
Dư Niễu Niễu lập tức quay người lại, thấy Lăng Quận Vương cùng Tú Ngôn ma ma và Đương Quy đứng ở ngoài cửa.
Họ không biết đến từ lúc nào, cũng không biết đã đứng đó bao lâu?
Đương Quy vẫn còn đang vỗ tay, ra sức cổ vũ cho tiểu thư nhà mình.
"Tiểu thư nói hay quá!"
Tú Ngôn ma ma cảm động đến đỏ cả mắt.
Bà dùng khăn lụa khẽ lau khóe mắt: "Dư tiểu thư đối với Quận vương điện hạ tình sâu như biển, thật khiến người ta cảm động."
Tiêu Quyện lặng lẽ nhìn Dư Niễu Niễu.
Hắn không nói lời nào, nhưng trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy đã ẩn chứa muôn vàn cảm xúc.
Dường như có ngàn lời muốn nói, nhưng lại không biết mở lời như thế nào.
Dư Niễu Niễu không ngờ những lời sến súa vừa rồi của mình lại bị chính người trong cuộc nghe thấy.
Nhưng tục ngữ nói hay lắm.
Chỉ cần nàng không ngại, thì người ngại chính là người khác!
Dư Niễu Niễu chạy nhanh đến, ôm lấy cánh tay Tiêu Quyện, thân mật nói.
"Bảo bối, chàng mau nói với họ đi, tình cảm của chúng ta rất tốt, chưa bao giờ có người thứ ba, không cho phép họ nói lung tung nữa."
Tiêu Quyện nhìn mấy bà vú đang quỳ rạp dưới đất.
Họ đã bị dọa đến run lẩy bẩy, sắp khóc đến nơi rồi.
"Nô tỳ biết lỗi rồi, nô tỳ sau này không dám nữa, xin quận vương điện hạ tha mạng!"
Tiêu Quyện lạnh lùng nói: "Theo quy củ trong phủ, kẻ đặt điều thị phi sẽ bị cắt lưỡi rồi bán đi."
Mấy bà vú dập đầu mạnh hơn, trán đều bị dập chảy máu.
"Xin quận vương điện hạ khai ân!"
*khai ân: cầu xin sự tha thứ hoặc ưu ái.
Dư Niễu Niễu vội nói: "Cắt lưỡi thì thôi, quá tàn nhẫn rồi."
Người ta chỉ buôn chuyện vài câu thôi, không cần phải ra tay tàn nhẫn như vậy.
Tiêu Quyện nhìn nàng, ánh mắt lập tức dịu dàng hẳn đi.
"Ngươi thấy nên xử lý thế nào?"
Dư Niễu Niễu liền nói ra ý kiến của mình.