Cả Kinh Thành Đều Đang Hóng Chuyện Ta Và Vương Gia

Chương 119: Đừng Trông Mặt Mà Bắt Hình Dong

Trong phòng thẩm vấn, Dư Niễu Niễu ngồi phía sau bàn, trên bàn bày biện đầy đủ bút, mực, giấy và nghiên.

Nàng đang nghịch ngợm cây bút lông, nghe thấy tiếng bước chân liền ngẩng đầu nhìn lên, thấy đám Ưng vệ đang lôi một nam nhân trẻ tuổi đi vào.

Nam đó trông chừng hai mươi tuổi, mặc quần áo sang trọng, toàn thân chỉ có vài vết thương nhỏ, trông không nghiêm trọng lắm.

Nhưng vẻ mặt hắn ta lại rất hoảng sợ, mặt mày tái nhợt không còn chút máu nào, đồng tử luôn trong trạng thái co rút.

Cả người giống như chim sợ cành cong, bất kỳ một chút gió thổi cỏ lay nào cũng có thể khiến anh ta sợ vỡ mật.

*chim sợ cành cong: thành ngữ mô tả người đã từng gặp những tình huống bị tổn thương và sợ hãi thì thường sẽ trở nên hoảng sợ hay nghi hoặc khi gặp phải một tình huống, hoàn cảnh tương tự.

Đặc biệt là khi nhìn thấy Lạc Bình Sa, hắn ta liền mềm nhũn đầu gối, ngã ngồi bịch xuống đất một cách chật vật.

Hắn ta như nhìn thấy ma quỷ đáng sợ, toàn thân run lẩy bẩy.

"Ta khai, ta khai hết, các người đừng tra tấn ta nữa."

Người này chính là thế tử phủ Mẫn Vương, Thẩm Tự.

Chỉ trong vòng hai ngày, sự kiêu ngạo và góc cạnh của hắn ta đã bị mài mòn hoàn toàn, tinh thần gần như sụp đổ, không còn chút ngang ngược bá đạo như trước.

Dư Niễu Niễu không khỏi nhìn về phía Lạc Bình Sa.

Cậu ta có khuôn mặt bầu bĩnh, da trắng, trông trẻ hơn tuổi thật rất nhiều.

Người không biết chuyện nhìn thoáng qua có lẽ sẽ tưởng cậu ta chỉ là một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi.

Nhưng chính vị thiếu niên trông thanh tú đáng yêu này lại có thể khiến Thế tử Mẫn Vương phủ tinh thần suy sụp.

Quả thật ứng với câu nói xưa -

Đừng trông mặt mà bắt hình dong.

Lạc Bình Sa nghiêm mặt, giọng nói lạnh lùng.

"Ngươi hãy miêu tả lại kỹ càng dung mạo của Lý Kiều, nếu hắn có đặc điểm gì trên người, cũng phải nói rõ, tuyệt đối không được giấu giếm."

Thẩm Tự vội vàng gật đầu: "Được, ta sẽ nói cho các người biết tất cả những gì ta biết, chỉ cần các người đừng tra tấn ta nữa, bảo ta làm gì ta cũng làm!"

Tiếp đó, hắn ta bắt đầu miêu tả dung mạo của Lý Kiều.

Dư Niễu Niễu không vội động bút.

Nàng kiên nhẫn nghe hắn ta nói xong, rồi mới mở miệng hỏi.

"Ngươi nói mắt Lý Kiều không to không nhỏ, là kiểu mắt rất phổ biến, vậy ta hỏi ngươi, mắt Lý Kiều có hình dạng như thế nào? Khóe mắt là nhọn hay tù? Đuôi mắt là đi xuống hay hếch lên? Hắn có bọng mắt không? Có quầng thâm mắt không? Lông mi dài hay không? Hốc mắt thì sao? Sâu hay nông?"

Đối mặt với hàng loạt câu hỏi, Thẩm Tự không khỏi ngẩn người.

Lạc Bình Sa lạnh lùng nhắc nhở: "Trả lời!"

Thẩm Tự giật mình tỉnh lại.

Hắn ta vừa cố gắng nhớ lại khuôn mặt của Lý Kiều, vừa nói.

"Khóe mắt nhọn, đuôi mắt hơi đi xuống..."

Trong lúc Thẩm Tự miêu tả, Dư Niễu Niễu bắt đầu động bút.

Nàng dùng một cây bút vẽ rất mảnh, chấm mực, nhanh chóng phác họa những đường nét trên giấy.

Đợi Thẩm Tự nói xong, Dư Niễu Niễu cũng ngừng vẽ.

Nàng đặt bút xuống, cầm tờ giấy lên.

"Là đôi mắt như thế này sao?"

Thẩm Tự chăm chú nhìn, chỉ thấy trên giấy vẽ một đôi mắt vô cùng sinh động.

Mặc dù đôi mắt đó không có nhiều nét đặc trưng cá nhân, nhưng vẫn khiến Thẩm Tự lập tức liên tưởng đến Lý Kiều.

Hắn ta không khỏi trợn to mắt, buột miệng: "Đúng! Mắt Lý Kiều chính là như vậy!"

Lạc Bình Sa khi nhìn thấy đôi mắt trên giấy cũng hơi sững sờ.

Nét bút của nàng rất tinh tế, hoàn toàn không có ý cảnh của tranh thủy mặc, mà chỉ là sự tả thực hoàn toàn.

Cảm giác chân thực đến rợn người này là điều mà Lạc Bình Sa chưa từng thấy trước đây.

Cậu ta chợt nhận ra, nếu có thể phổ biến cách vẽ này trong Chính Pháp Ty, thì sau này hiệu quả bắt tội phạm của thị vệ sẽ được nâng cao rất nhiều.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn