Cả Kinh Thành Đều Đang Hóng Chuyện Ta Và Vương Gia

Chương 116: Bỏng Ngô

Tối nay, Dư Niễu Niễu giao cho Đương Quy một nhiệm vụ, đó là bóc hạt ngô, và hứa sẽ làm cho nàng ấy một món ngon chưa từng được ăn.

Vừa nghe nói có đồ ăn ngon, Đương Quy lập tức hăng hái hẳn lên.

Nàng ấy gần như đã dốc hết sức lực, nhanh chóng tuốt những bắp ngô.

Từng hạt ngô vàng óng rơi xuống, rơi vào trong giỏ tre.

Giỏ tre nhanh chóng được chất đầy hạt ngô.

Đương Quy hào hứng chạy đi tìm tiểu thư nhà mình.

"Tiểu thư, chừng này hạt ngô đủ chưa ạ? Nếu chưa đủ nô tỳ sẽ đi bóc thêm."

Dư Niễu Niễu vội vàng ngăn nàng ấy lại: "Đủ rồi, đủ rồi."

Đương Quy đầy mong đợi hỏi:

"Tiểu thư định làm món ngon gì ạ?"

Dư Niễu Niễu xắn tay áo lên, mỉm cười nói: "Bỏng ngô."

Đầu tiên nàng dùng dầu nóng xào đường phèn cho đến khi chuyển sang màu cánh gián, sau đó đổ hạt ngô vào, từ từ đảo đều.

Chờ đến khi hạt ngô nở bung, Dư Niễu Niễu liền đậy nắp nồi lại, bắt đầu lắc nồi.

Cái nồi sắt này thực sự quá nặng, nàng lắc vài cái lại phải nghỉ một chút.

Bên trong nắp nồi liên tục phát ra tiếng nổ lách tách, giống như đang đốt pháo vậy.

Đương Quy hít hít mũi.

Chỉ cần ngửi mùi thôi cũng đã cảm nhận được vị ngọt ngào nồng nàn.

Ăn vào chắc chắn sẽ còn ngon hơn!

Chờ đến khi tiếng nổ lách tách dần dần ngừng lại.

Dư Niễu Niễu mở nắp nồi, lộ ra cả nồi đầy bỏng ngô.

Những bông bỏng ngô màu trắng sữa phủ một lớp đường, trông vô cùng hấp dẫn.

Đương Quy không màng nóng, nhanh chóng vồ lấy hai viên bỏng ngô ném vào miệng, nhai nhai, lớp vỏ bỏng ngô hơi giòn, bên trong mềm mại, có mùi thơm của ngô, còn có vị ngọt của đường thắng.

Tóm lại, chính là siêu ngon!

Dư Niễu Niễu tổng cộng làm hai nồi bỏng ngô.

Một nồi để cho Đương Quy làm đồ ăn vặt, nồi còn lại thì cho vào túi giấy da bò, dùng dây nhỏ buộc chặt miệng túi.

Sáng hôm sau.

Người làm công ăn lương Dư Niễu Niễu sau khi dùng bữa sáng xong, cùng Lăng Quận Vương ra ngoài đi làm.

Tiêu Quyện chú ý đến túi giấy lớn mà nàng đang ôm trong tay, không khỏi hỏi:

"Ngươi đang cầm gì vậy?"

Dư Niễu Niễu thản nhiên trả lời: "Đồ ăn vặt của ta."

Tiêu Quyện lập tức nhíu mày: "Bản vương đã nói rồi, trong Kính Minh Trai không được ăn vặt."

Dư Niễu Niễu r*n r*: "Nhưng mà người ta không ăn vặt thì không có sức làm việc."

Tiêu Quyện: "Bụng đói thì ăn cơm nhiều vào."

Dư Niễu Niễu xoa xoa cái bụng nhỏ của mình.

"Ăn cơm và ăn vặt là hai chuyện khác nhau, cơm không thể thiếu, đồ ăn vặt cũng không thể không có, có cả hai cuộc sống mới trọn vẹn."

Tiêu Quyện: "Lý lẽ bậy bạ!"

Dư Niễu Niễu tiến lại gần, kéo tay áo hắn lắc lắc, giọng nói mềm mại.

"Bảo bối, ngài yên tâm đi.

Đồ ăn vặt của ta ăn không cần bóc vỏ nhả hạt, cũng sẽ không phát ra tiếng động, đảm bảo sẽ không gây phiền phức cho ngài đâu.

Ta sẽ ăn thật yên tĩnh, được không mà?"

Tiêu Quyện rất có nguyên tắc, lạnh lùng từ chối: "Không được."

Dư Niễu Niễu không bỏ cuộc.

Nàng lấy từ trong túi giấy ra một viên bỏng ngô, đưa đến trước mặt nam nhân.

"Ta không lừa ngài đâu, nó thật sự không cần bóc vỏ nhả hạt, ngài không tin thì tự mình nếm thử xem."

Tiêu Quyện tỏ vẻ không muốn ăn.

Dư Niễu Niễu tiến lại gần, nũng nịu cầu xin:

"Bảo bối, ngài chỉ cần nếm thử một viên thôi mà, chỉ một viên thôi, cầu xin ngài đó bảo bối-"

Tiêu Quyện thực sự không chịu nổi sự mè nheo của nàng, đôi môi mỏng khẽ mở ra, cắn lấy viên bỏng ngô được đưa tới.

Vị ngọt ngào ngoài sức tưởng tượng.

Chờ hắn ăn xong một viên bỏng ngô, liền thấy thiếu nữ vừa rồi còn đáng thương tội nghiệp, lúc này đột nhiên nhảy dựng lên.

Dư Niễu Niễu hào hứng nói:

"Ngài đã ăn đồ của ta, tức là đã nhận hối lộ của ta, lần này ngài nhất định phải đồng ý cho ta ăn vặt trong Kính Minh Trai, nếu không ta sẽ đi tố cáo ngài!"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn