Phía bên kia bình phong, Tiêu Quyện nghe thấy những tiếng động nhỏ lẻ truyền tới, nếu không biết rõ còn tưởng trong Kính Minh Trai có chuột.
Ban đầu hắn tưởng nàng chỉ ăn vài miếng cho đỡ thèm là xong.
Nào ngờ, nàng ăn mãi không thôi.
Tiếng cắn lê, tiếng nhai nuốt.
Lên xuống nhịp nhàng, liên tục không ngừng.
Cuối cùng Tiêu Quyện cũng không thể nhịn được nữa.
Hắn đặt bút lông xuống, đứng dậy vòng qua bình phong, vừa đi tới liền trông thấy thiếu nữ đang ngả ngớn tựa vào án thư, vắt vẻo chân nọ lên chân kia, bàn chân nhỏ khẽ đong đưa giữa không trung.
Một tay nàng cầm quả lê, một tay cầm sách, trên môi dính nước lê, trông đặc biệt căng mọng bóng bẩy.
Trong không khí thoang thoảng mùi thơm ngọt ngào của lê, hòa quyện hoàn hảo với mùi mực.
Dư Niễu Niễu hoàn toàn không ngờ Lang Quận Vương lại bất ngờ xuất hiện, giật mình đến mức bị sặc vì quả lê trong tay.
"Khụ khụ khụ! Ngài... sao lại qua đây?"
Tiêu Quyện đứng nhìn xuống nàng.
Ánh mắt đó giống hệt giáo viên chủ nhiệm hồi cấp hai của Dư Niễu Niễu, nghiêm khắc đến mức khiến da đầu tê dại.
Tiêu Quyện nói từng chữ một.
"Trong Kính Minh Trai không được ăn vặt, không được vắt chéo chân, không được vứt đồ lung tung."
Một hơi liền tuôn ra ba câu "không được".
Dư Niễu Niễu vội vàng ngồi ngay ngắn, giấu quả lê ăn dở ra sau lưng, khuôn mặt nhỏ nhắn nở nụ cười đầy vẻ lấy lòng.
"Vâng, ta nhớ rồi."
Tiêu Quyện lại không rời đi, mà nhìn chằm chằm vào môi nàng một lúc.
Đang lúc Dư Niễu Niễu không hiểu gì, hắn lấy khăn tay của mình ra, đưa đến trước mặt nàng, mặt không cảm xúc nói.
"Lau sạch miệng."
"Ồ ồ!"
Dư Niễu Niễu nhận lấy khăn lụa, qua loa lau miệng rồi cung kính trả lại bằng hai tay.
Tiêu Quyện gấp chiếc khăn lại gọn gàng, nhét vào ống tay áo, sau đó xoay người rời đi.
Chờ người đi rồi, Dư Niễu Niễu lại lấy hai quả quýt từ trong tay áo ra.
Nàng cẩn thận bóc lớp vỏ quýt, nhẹ nhàng tách múi rồi bỏ vào miệng, nhai chậm rãi, tuyệt nhiên không phát ra một chút âm thanh nào.
Động tác lật giở hồ sơ của Tiêu Quyện khựng lại.
Tuy hắn không nghe thấy tiếng động gì, nhưng lại ngửi thấy mùi chua ngọt của quýt.
Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn lại là ai đó đang lén ăn vặt.
Tiêu Quyện không hiểu nổi, tại sao lại có người thích ăn vặt trong lúc làm việc? Vừa ăn vừa đọc, liệu còn có thể tập trung được không?
Hắn đứng dậy, lặng lẽ đi vòng qua bình phong.
Trước mắt hắn, Dư Niễu Niễu lại khôi phục dáng vẻ lười nhác, uể oải thường thấy, chỉ là quả lê trong tay nàng giờ đã được thay bằng quả quýt.
Dư Niễu Niễu lập tức ngồi thẳng lưng, vội vàng giấu quả quýt xuống dưới bàn.
Tiêu Quyện đưa bàn tay thon dài ra.
"Đưa đây."
Dư Niễu Niễu miễn cưỡng lấy nửa quả quýt ăn dở ra, đặt vào lòng bàn tay của nam nhân.
Ánh mắt Tiêu Quyện vẫn còn dò xét trên người nàng.
"Còn nữa không?"
Dư Niễu Niễu lắc đầu: "Hết rồi."
Tiêu Quyện không tin, bắt nàng lật cả hai ống tay áo ra.
Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của hắn, một quả quýt tròn vo lăn ra từ tay áo nàng, lăn một vòng rồi dừng lại ngay bên mũi giày của Tiêu Quyện.
Tiêu Quyện mặt không cảm xúc nhìn nàng.
"Còn học được cách nói dối rồi à?"
Dư Niễu Niễu cố gắng biện minh: "Ta không có nói dối, ta chỉ là quên mất còn một quả quýt thôi mà."
Đồ ăn vặt bị tịch thu toàn bộ.
Dư Niễu Niễu giống như một con búp bê mất đi linh hồn, nằm bò ra trên án thư. Mắt nàng nhìn vào trang sách, nhưng đầu óc đã sớm bay tận nơi nào.
Bên kia bình phong, Tiêu Quyện rất lâu không nghe thấy tiếng lật trang sách.
Hắn không nhịn được hỏi: "Ngươi đang làm gì vậy?"
Dư Niễu Niễu trả lời một cách uể oải.
"Đang suy ngẫm về cuộc đời."
Tiêu Quyện lại đứng dậy, vòng qua bình phong, thấy bộ dạng như người sắp c.h.ế.t của nàng, không khỏi nhíu mày.
"Chỉ là một chút đồ ăn vặt thôi mà, ngươi cần phải suy sụp đến vậy sao?"
Dư Niễu Niễu thở dài: "Ngài không hiểu đâu, đối với người làm công ăn lương như ta, công việc quá khổ cực, chỉ có đồ ăn vặt mới có thể an ủi ta."