Cả Kinh Thành Đều Đang Hóng Chuyện Ta Và Vương Gia

Chương 105: Thẩm Vấn

Dư Niễu Niễu tức đến nỗi khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

Nàng nghiến răng, nếu không phải vì đối phương là một Quận Vương, nàng đã sớm lao tới cắn hắn một cái rồi.

Hắn dám ngầm ám chỉ nàng xấu xí sao?!

Dư Niễu Niễu cố ý dùng giọng điệu mỉa mai nói.

"Bảo bối, ngài nói khéo thật đấy."

Tiêu Quyện nghiêm túc đáp lại: "Ngươi là người đầu tiên khen bản vương như vậy."

Dư Niễu Niễu: "..."

Thôi vậy, nàng quyết định không chấp nhặt với tên đàn ông thẳng đuột này nữa!

Nàng rụt người lại tiếp tục xem sách.

Yến Nam Quan làm việc rất hiệu quả.

Chẳng bao lâu sau, hắn đã mang hai bản khẩu cung trở về.

*khẩu cung: Lời khai miệng của bị can.

"Quận vương điện hạ, đây là lời khai của Ngưu Đại và Ngưu Nhị, xin ngài xem qua."

Tiêu Quyện vừa cầm lấy bản khẩu cung, khóe mắt liền thoáng thấy cái đầu nhỏ lại thò ra từ sau bình phong.

Dư Niễu Niễu hai tay bám vào mép bình phong, đôi mắt to long lanh tràn đầy khát khao và mong đợi.

Tiêu Quyện mặt không chút thay đổi: "Ngươi lại muốn làm gì?"

Dư Niễu Niễu nũng nịu nói.

"Bảo bối, người ta cũng muốn xem khẩu cung mà-"

Trong lòng Tiêu Quyện thầm than, nàng lại bắt đầu làm nũng rồi.

Yến Nam Quan cúi đầu thật thấp, giả vờ như mình là người vô hình.

Hắn thề rằng, sau khi ra ngoài, hắn tuyệt đối sẽ không tiết lộ chuyện Dư tiểu thư gọi riêng Lăng Quận Vương là "bảo bối" đâu!

Theo quy định, khẩu cung của phạm nhân không được tùy ý để người ngoài xem.

Nhưng Dư Niễu Niễu là người bị hại, có liên quan trực tiếp đến vụ án, để nàng xem qua một chút cũng không phải vấn đề lớn.

Vì vậy, Tiêu Quyện thản nhiên nói: "Qua đây xem đi."

Mắt Dư Niễu Niễu sáng lên, reo lên.

"Cảm ơn Quận vương điện hạ!"

Tiêu Quyện cụp mắt xuống, đạt được mục đích liền đổi giọng, nữ nhân này thay đổi sắc mặt cũng thật nhanh.

Dư Niễu Niễu chạy như bay đến bên Lăng Quận Vương, nghiêng người sát vào hắn, cố gắng rướn cổ nhìn bản khẩu cung trong tay hắn.

Thì ra, Ngưu Đại và Ngưu Nhị đúng thật là hai kẻ buôn người.

Trước đây chúng chuyên đi bắt cóc nữ nhân và trẻ em ở các vùng khác, bị quan phủ phát hiện nên đã chạy trốn đến Ngọc Kinh, đổi tên đổi họ.

Chúng định chờ qua thời gian sóng yên biển lặng rồi lại tiếp tục hành nghề cũ.

Đúng lúc này, quản gia phủ Mẫn Vương tìm đến họ, giao cho họ một nhiệm vụ.

Nội dung nhiệm vụ rất đơn giản, chính là bắt Dư Niễu Niễu, dạy cho nàng một bài học.

Hai người này vốn dĩ chẳng có chút giới hạn đạo đức nào, thêm vào đó, số tiền mà quản gia Mẫn Vương đưa ra lại vô cùng hậu hĩnh, họ gần như không chút do dự mà đồng ý ngay lập tức.

Dư Niễu Niễu rất bối rối.

"Ta đâu có quen biết người nào ở phủ Mẫn Vương, cớ gì bọn họ lại nhằm vào ta chứ?"

Tiêu Quyện đặt bản khẩu cung xuống, sắc mặt đã trở nên cực kỳ lạnh lùng.

"Bọn họ không nhằm vào ngươi, mà nhằm vào bản vương."

Dư Niễu Niễu tò mò hỏi: "Ngài có thù oán với phủ Mẫn vương à?"

Tiêu Quyện: "Thế tử phủ Mẫn vương có thể có liên quan đến vụ án thơ phản loạn, hôm qua ta đã dẫn người bắt hắn, hiện giờ thế tử phủ Mẫn vương vẫn đang bị giam trong ngục."

Dư Niễu Niễu lập tức hiểu ra.

Nàng chân thành cảm thán:

"Ta đúng là nằm không cũng trúng đạn mà."

"Ngươi cứ ở đây tiếp tục làm việc của mình, bản vương phải đi thẩm vấn thế tử phủ Mẫn Vương."

Nói xong, Tiêu Quyện đứng dậy, sải bước đi ra ngoài.

Thấy vẻ mặt hắn lạnh lùng, cả người tỏa ra hơi lạnh, Dư Niễu Niễu không khỏi thầm thắp một nén nhang cho thế tử phủ Mẫn vương.

Thế tử à, ngài hãy lên đường bình an nhé.

Trong ngục tối, ánh sáng mờ mịt, thế tử phủ Mẫn Vương – Thẩm Tự – co rúm trong góc tường, trên gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Hắn ta bỗng nhiên hắt hơi một cái.

Hắt xì!

Hắn ta xoa mũi, bực bội chửi rủa:

"Tên khốn nào đang mắng bổn thế tử?!"

Đúng lúc này, cửa nhà lao bị người bên ngoài mở ra.

Thẩm Tự nhìn về phía cửa, thấy hai Ưng Vệ bước vào.

Hắn ta lập tức đứng dậy: "Các ngươi đến thả ta ra sao?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn