Tiêu Quyện không cảm thấy cần thiết phải ký khế ước giữa hai người.
Nhưng trong miệng hắn vẫn còn lưu lại hương vị của bánh kẹp thịt bò.
Hắn không muốn chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy mà khiến nàng thất vọng. Sau một lúc trầm ngâm, cuối cùng hắn vẫn lựa chọn ký tên mình lên khế ước.
Dư Niễu Niễu vội vàng ký tên mình.
Nàng nâng khế ước trong tay, cười tươi như hoa, đôi mắt cong cong.
"Cảm ơn Quận Vương điện hạ, từ nay ngài chính là lãnh đạo của ta. Ngài bảo ta làm gì, ta liền làm nấy!"
Tiêu Quyện chỉ có một yêu cầu đối với nàng ——
"Sau này ngoan ngoãn một chút, đừng tự ý chạy lung tung."
Tối nay nàng may mắn, kẻ đến gây sự với nàng chỉ là hai tên ngốc.
Lỡ như gặp phải kẻ xấu lợi hại hơn, một nữ tử yếu đuối như nàng biết làm sao? Hậu quả thật không dám nghĩ tới.
Dư Niễu Niễu giơ tay phải lên, hai ngón tay chạm vào giữa chân mày, lưng thẳng tắp, dõng dạc đáp:
"Tuân lệnh, sếp!"
Thời gian không còn sớm, hai người trở về phòng nghỉ ngơi.
Dư Niễu Niễu ngủ một giấc ngon lành, thoải mái vô cùng.
Nhưng trong Dư phủ lại có người trằn trọc mất ngủ.
Dư Khang Thái trằn trọc trên giường, thế nào cũng không ngủ được.
Khương thị bị ông làm phiền cũng không ngủ được.
Khương thị dứt khoát ngồi dậy: "Quan nhân, chàng rốt cuộc làm sao vậy?"
Dư Khang Thái thở dài một hơi.
"Ta lo lắng cho sự an nguy của Niễu Niễu."
Từ khi Dư Niễu Niễu rời khỏi Dư phủ đã qua một ngày hai đêm, ông phái gia nhân ra ngoài tìm kiếm nhưng không có kết quả gì.
Dư Khang Thái cau mày, lẩm bẩm: "Nó chỉ là một cô nương yếu đuối, lại không mang theo đồng nào, ở Ngọc Kinh chẳng quen biết ai. Rốt cuộc nó có thể đi đâu được chứ?"
Từ khi biết mình đã trách lầm Dư Niễu Niễu, trong lòng ông rất hối hận.
Ban đầu ông định đợi Dư Niễu Niễu trở về sẽ nói chuyện rõ ràng với nàng.
Nhưng Dư Niễu Niễu vẫn chưa trở về, người được phái đi cũng đều tay trắng trở về.
Thời gian trôi qua, trong lòng Dư Khang Thái càng thêm lo lắng bất an.
Dù ông có rất nhiều điều không hài lòng Dư Niễu Niễu, cảm thấy nàng tùy hứng làm bậy, không biết lễ nghi, nhưng nàng dù sao cũng là nữ nhi ruột của ông. Ông không thể nhẫn tâm bỏ mặc nàng lang thang bên ngoài mà không hỏi han.
Trong lòng Khương thị rất bực bội.
Bà ta chẳng quan tâm đến sự an nguy của Dư Niễu Niễu.
Bà ta thậm chí còn mong nàng c.h.ế.t ở ngoài, vĩnh viễn đừng trở về.
Khương thị dịu dàng khuyên nhủ:
"Chàng đừng lo lắng, Niễu Niễu là người tốt, trời cao ắt sẽ phù hộ. Nó nhất định sẽ không sao đâu. Chàng mau nghỉ ngơi đi."
Dư Khang Thái bực bội nói: "Niễu Niễu ở ngoài sống c.h.ế.t chưa rõ, làm sao ta ngủ được?!"
Khương thị bất đắc dĩ: "Nhưng chàng cũng không thể thức trắng như vậy mãi được chứ? Chàng nghe ta khuyên đi, ngủ trước đi, chuyện khác để ngày mai rồi nói."
Dư Khang Thái bực tức mắng:
"Ngủ ngủ ngủ, bà chỉ biết ngủ! Chẳng lẽ Niễu Niễu không phải từ bụng bà sinh ra, bà chẳng quan tâm đến sống c.h.ế.t của nó sao?!"
Nước mắt Khương thị ào ào rơi xuống.
"Ra là trong lòng quan nhân, thiếp lại là người đàn bà nhỏ nhen như vậy sao?"
Nếu là bình thường, Dư Khang Thái thấy thê tử khóc lóc thảm thiết, thì cơn giận có lớn đến đâu cũng nguôi bớt ba phần.
Nhưng hiện tại nữ nhi lớn của ông vẫn còn ở ngoài sống c.h.ế.t chưa rõ, trong lòng ông đang nén một cục tức, lúc này lại thấy Khương thị khóc, chỉ cảm thấy càng thêm bực bội.
"Ta nói sai sao? Ngày đó nếu không phải bà nói linh tinh, ta làm sao có thể tin rằng là Niễu Niễu làm hại Sính Sính? Tất cả lỗi đều là tại bà!"
Khương thị che mặt khóc càng to hơn: "Đúng, đều là lỗi của ta, là ta đáng c.h.ế.t! Ta c.h.ế.t ngay bây giờ cho các người vừa lòng được chưa?"
Dư Khang Thái trực tiếp xuống giường, mặt lạnh tanh phất tay áo bỏ đi.
Sáng sớm hôm sau, ông tự mình đến Kinh Triệu Phủ, muốn nhờ quan binh Kinh Triệu Phủ giúp đỡ tìm người.
Kết quả lại được quan lại Kinh Triệu Phủ cho biết, Dư Niễu Niễu từng bị giam vào đại lao Kinh Triệu Phủ, sau đó được Lăng Quận vương đón đi.