Cà Chua Giả Tưởng - Yespear

Chương 75: Ngoại truyện 9

Khác hẳn những lần trước, lần này vừa tỉnh lại, Khúc Ổ Đồng đã lục tung số đồ ăn vặt ít ỏi trong nhà, thậm chí còn lấy cả thanh sô-cô-la mà cô vẫn tiếc không nỡ ăn, nhét hết vào cặp sách. Chiếc ba lô hai quai lập tức phồng lên căng tròn.

“Thị Thị, cô định trốn học đi dã ngoại à? Nhưng bây giờ vẫn đang là mùa hè mà!” Giọng điện tử ngây ngô hỏi một câu ngốc nghếch.

“Cậu có hiểu thế nào gọi là ăn của người khác thì phải biết điều không hả?” Khúc Ổ Đồng đeo cặp lên vai, chống nạnh đáp.

Giọng điện tử lập tức cổ vũ như mọi khi: “Ôi chao, Thị Thị à! Cô đúng là đứa trẻ thông minh nhất mà tôi từng gặp!”

Được khen nhiều thành quen nên Khúc Ổ Đồng đã miễn dịch với mấy lời tâng bốc nịnh nọt ấy. Cô đứng trước chiếc đồng hồ treo trong phòng khách, chậm rãi đếm từng giây từng phút, chờ đúng thời điểm đi học muộn hoàn hảo 

Sau khi tính toán kỹ lưỡng, Khúc Ổ Đồng đã đi học muộn như dự định và vẫn trở thành bạn cùng bàn với Lương Cận Thâm.

“Này…” 

Chỉ riêng việc chủ động bắt chuyện với cậu thôi cũng đủ khiến Khúc Ổ Đồng thấy vô cùng gượng gạo. Sô-cô-la, kẹo dẻo, kẹo bạc hà nằm yên trong lòng bàn tay cô. “Cậu… ăn kẹo không?”

Lương Cận Thâm ngoảnh nhìn sang. Người cậu cứng đờ, giọng nói cũng mất tự nhiên, vô cùng khách sáo chọn một viên sô-cô-la từ lòng bàn tay cô. Đầu ngón tay vô tình lướt qua tay cô để lại cảm giác ngứa ngáy.

“Cảm ơn cậu.”

“Không cần khách sáo, dù sao chúng ta cũng là bạn tốt mà!” Khúc Ổ Đồng bắt chước giọng điệu thân thiết quá mức của mấy người bạn từng khiến cô lúng túng trước đây. Nụ cười bên khóe môi cũng gượng gạo chẳng kém. Nhưng có vẻ Lương Cận Thâm cũng không khá hơn là bao. Sô-cô-la tan dần nơi đầu lưỡi, còn vành tai cậu thì đỏ lên như viên kẹo dẻo vị táo. 

“Tôi thấy hiệu quả khá tốt đấy.” Khúc Ổ Đồng phân tích với giọng điện tử. “Cậu có thấy bây giờ Lương Cận Thâm rất mất tự nhiên không?”

Giọng điện tử lập tức tán thành: “Chúng ta chỉ cần phát triển theo hướng này là được rồi!”

Khúc Ổ Đồng khẽ thở phào nhẹ nhõm. Không có bài tập cần làm nên cô lười biếng chống cằm, nghiêng đầu nhìn Lương Cận Thâm như muốn bù lại tất cả những lần ngắm nhìn đã bỏ lỡ trong ba lượt khôi phục cốt truyện.

Ánh nắng hơn tám giờ sáng mùa hè chiếu lên người vừa ấm vừa ẩm. Ánh mắt Khúc Ổ Đồng khuấy động trái tim Lương Cận Thâm. Vệt đỏ từ vành tai lan dần tới gò má, còn cô thì cứ chăm chú nhìn với vẻ thích thú.

Giọng điện tử cũng mượn đôi mắt của Khúc Ổ Đồng để ngắm Lương Cận Thâm, bất chợt tò mò hỏi: “Lương Cận Thâm đẹp trai, học giỏi, cũng khá tốt bụng hiền lành. Sao cô có vẻ không thích cậu ta vậy?”

“Bởi vì chúng tôi là đối thủ cạnh tranh!” Khúc Ổ Đồng trả lời rất hùng hồn. “Trên bảng điểm chỉ có một người đứng nhất thôi. Tôi quen làm hạng nhất rồi, đương nhiên không thích cậu ấy vượt qua mình.”

“Nhưng tôi có cảm giác hình như Lương Cận Thâm chưa từng xem hai người là đối thủ cạnh tranh.” 

Khúc Ổ Đồng im lặng. Đúng vậy. Đó chính là điều cô ghét nhất ở Lương Cận Thâm.

Lúc nào cậu cũng rạng ngời sáng sủa, đường hoàng chính trực như vậy, khiến cô càng trở nên nhỏ nhen, càng trở nên tính toán. Cô không sợ cạnh tranh, nhưng đối diện với một cuộc cạnh tranh chỉ tồn tại từ phía mình, Khúc Ổ Đồng khó tránh khỏi cảm thấy xấu hổ. Lòng ganh đua trong cô cũng vì thế mà ngày một lớn dần. 

Những tờ đề thi cậu làm không nhiều bằng cô. Những đêm cậu chong đèn học cũng không nhiều bằng cô. Ngay cả vết chai nơi ngón giữa của cậu cũng không dày bằng của cô. Thế nhưng cậu lại luôn dễ dàng cướp mất vị trí thứ nhất của cô bằng dáng vẻ thản nhiên nhẹ tênh ấy. Nghe thôi cũng đã thấy bất công rồi.

“Khi Lương Cận Thâm tỏ tình với cô, cô có cảm giác như đã trả được mối thù lớn không?”

“Không.” Khúc Ổ Đồng đáp. “Tôi chỉ thấy mình càng chật vật hơn thôi.”

Lòng tự trọng của cô lúc nào cũng nóng hổi, nóng đến mức chẳng ai có thể dễ dàng đưa tay ra đón lấy. 

“Vậy Thị Thị này, cô không thích Lương Cận Thâm một chút nào sao?” Sự tò mò của giọng điện tử lên đến đỉnh điểm, liên tiếp hỏi hết câu này đến câu khác. 

Khúc Ổ Đồng chóng cả mặt, giả câm không đáp, tiếp tục chăm chú ngắm nhìn dáng vẻ thẹn thùng của Lương Cận Thâm.

Sau khi các nhân vật và tình tiết đã ổn định, giọng điện tử lại tăng tốc thời gian. Trong những khoảnh khắc lướt nhanh ấy, có thể thấy Khúc Ổ Đồng và Lương Cận Thâm luôn ghé sát đầu vào nhau giải đề trong giờ tự học. Cậu thường mang trái cây cho cô vào giờ nghỉ trưa, thậm chí vào sinh nhật của cả hai cũng đều có bóng dáng của người kia…

Nhìn hai người ngày càng gần gũi thân thiết, giọng điện tử bắt đầu cảm thấy hoang mang. Thế này liệu có đúng không nhỉ?

Kết quả của lần khôi phục cốt truyện này cuối cùng cũng sắp được hé lộ. Khúc Ổ Đồng lần thứ tư tham dự tiệc tri ân thầy cô. Bên trái cô vẫn là Lâm Chi Trừng, còn vị trí bên phải đã đổi thành Lương Cận Thâm.

“Thị Thị, tôi căng thẳng quá!” Giọng điện tử vốn đã cao vút giờ lại run rẩy.

Khúc Ổ Đồng đáp: “Tôi cũng thế. Tôi còn chưa nghĩ xong nếu lần này nhiệm vụ thành công thì nên phát biểu cảm nghĩ thế nào nữa.”

Suốt cả bữa tiệc, Khúc Ổ Đồng đều lơ đãng, chỉ chăm chú sắp xếp câu chữ, thầm nháp trước bài phát biểu đã hoàn thành nhiệm vụ. Có lẽ vì quá tập trung nên cô không nhận ra người ngồi bên phải mình còn lơ đãng hơn cả cô.

Lần thứ tư bị Lương Cận Thâm gọi lại trước cửa nhà hàng, Khúc Ổ Đồng sắp khóc đến nơi. Cô không quay đầu, bước nhanh hơn để rời khỏi nơi thị phi này, giả vờ không nghe thấy tiếng gọi của cậu. Song vẫn bị Lương Cận Thâm giữ lại.

Bàn tay cậu nắm lấy cổ tay cô, mát lạnh như mùa xuân. Sau đó, không ngoài dự đoán, Khúc Ổ Đồng lại nghe thấy câu nói ấy: “Tớ thích cậu.”

Thế là thế giới bị ấn nút tạm dừng một lần nữa.

“Tôi sắp phát điên rồi!” Giọng điện tử quỳ sụp xuống khóc lóc om sòm. “Sao Lương Cận Thâm lại si tình đến mức này chứ!”

Khúc Ổ Đồng cũng kiệt sức, ngồi bệt xuống đất, mặt mày ủ rũ: “Phiền chết đi được, mệt chết đi được, đúng là chẳng còn gì để nói nữa.” 

“Cứ phải là tôi làm nhiệm vụ này sao? Thế giới này nhất thiết phải do tôi cứu à?”

“Tôi chỉ là một học sinh sắp vào đại học thôi mà.”

Khúc Ổ Đồng ghét nhất cảm giác mọi nỗ lực của mình cuối cùng đều đổ sông đổ biển. Thế nên lần này cô quyết định mặc kệ tất cả. Bất kể giọng điện tử uy h**p hay dụ dỗ thế nào, cô cũng không muốn khôi phục cốt truyện thêm lần nào nữa.

“Cô không muốn bà nội sống lại nữa sao?” Giọng điện tử nghiến răng hỏi. 

“Nếu bà nội biết tôi mệt đến vậy, chắc chắn sẽ ngăn cản tôi làm bà sống lại.” Nhắc đến bà nội, sống mũi Khúc Ổ Đồng cay cay.

“Khôi phục cốt truyện thêm một lần nữa thôi được không! Lần này cô muốn làm gì tôi cũng đồng ý! Nếu vẫn không thành công thì chúng ta bỏ cuộc luôn, được chứ?”

Khúc Ổ Đồng ưa mềm mỏng chứ không thích bị ép buộc. Giọng điện tử kịp thời đổi chiến lược, và quả nhiên cô lại gật đầu.

“Đã nói rồi nhé, tôi làm gì cậu cũng không được can thiệp.”

Giọng điện tử vội vàng gật đầu, hoàn toàn không biết rốt cuộc cô định làm gì.

Một vòng lặp mới lại bắt đầu. Khúc Ổ Đồng lần nữa quay về buổi sáng thứ Hai ấy. Đi học muộn hay không đi học muộn giống như con mèo Schrödinger, còn cô thì giơ tay gọi một chiếc taxi, cố gắng cứu lấy “con mèo” ấy.

Cô chạy một mạch tới tòa nhà giảng dạy, nhưng vừa bước vào hành lang thì lại không vội nữa, cứ quanh quẩn tại chỗ, nhất quyết không lên cầu thang.

“Thị Thị, chuông tự học buổi sáng sắp reo rồi! Cô còn không vào lớp à?” Giọng điện tử khó hiểu hỏi.

Khúc Ổ Đồng đan hai tay vào nhau rồi vươn người kéo giãn cơ thể, bình thản đáp: “Không sao, tôi tự có sắp xếp.”

Chuông tự học vang lên. Cả tòa nhà của trường cấp ba chìm trong tiếng đọc bài tiếng Trung tiếng Anh lẫn lộn. Khúc Ổ Đồng vẫn thong thả làm vài động tác khởi động khiến giọng điện tử càng thêm hoang mang.

“Thị Thị, rốt cuộc cô đang làm gì vậy?”

Nghe thấy tiếng bước chân không nhanh không chậm vọng lại từ hành lang, Khúc Ổ Đồng đứng thẳng người, hít sâu.

“Đợi chút nữa là cậu biết thôi.” 

Lương Cận Thâm bước lên cầu thang. Cậu còn chưa kịp rẽ qua góc thì đã nhìn thấy Khúc Ổ Đồng như thể đang cố tình chờ mình ở đó. Yết hầu khẽ chuyển động, cậu dừng bước. Không hiểu vì sao lại vô thức đứng trước mặt cô.

“Này, Lương Cận Thâm.” Khúc Ổ Đồng buông lọn tóc xuống, che đi vành tai đã đỏ ửng. 

Lương Cận Thâm ngoan ngoãn đứng yên. “Có chuyện gì vậy?”

Cô bước lại gần, gần hơn nữa, gần đến mức có phần không đứng đắn. Khúc Ổ Đồng ngẩng đầu, phồng má phà hơi nhẹ về phía cằm cậu, hài lòng nhìn khuôn mặt cậu đỏ bừng như quả cà chua.

“Lương Cận Thâm.” Cô lại gọi tên cậu, “Làm sao đây nhỉ?”

“Tớ nghĩ có lẽ tớ sẽ thích cậu đấy.”

Tim Khúc Ổ Đồng đập rất nhanh nhưng lời nói ra lại tự nhiên đến lạ. Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Lương Cận Thâm, cô bỗng nhận ra dường như cậu cũng không còn đáng ghét như mình vẫn nghĩ nữa. 

Yết hầu cậu lên xuống. Trên gương mặt thoáng vẻ bối rối và ngượng ngùng. Lương Cận Thâm cúi đầu nhìn vào mắt cô, mấp máy môi, phải rất khó nhọc mới thốt ra được một câu.

“…Tớ cũng thích cậu.”

Đứng bên cạnh chứng kiến tất cả, giọng điện tử trợn tròn mắt, bất lực ôm đầu. Nó đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho việc thế giới lại bị nhấn nút tạm dừng, thậm chí còn âm thầm rơi nước mắt. 

Nó biết ngay mà. Khúc Ổ Đồng sao có thể dễ dàng đồng ý khôi phục cốt truyện thêm lần nữa. Thì ra cô đã lên kế hoạch hủy hoại cả đôi bên, kết thúc mọi thứ ngay tại điểm xuất phát. 

“Vậy sau khi tỏ tình thì nên làm gì?” Lương Cận Thâm ngập ngừng hỏi. Ánh mắt cứ chăm chú nhìn gương mặt cô mãi không rời.

Khúc Ổ Đồng đứng ngây tại chỗ. Cô không hiểu vì sao lần này Lương Cận Thâm đã nói “thích cậu”, nhưng thế giới vẫn tiếp tục vận hành như bình thường. Trong khi đó, giọng điện tử lại mừng phát khóc, liên tục khen Khúc Ổ Đồng đúng là thiên tài.

“Vậy thì từ giờ chúng ta tính là một đôi rồi à?” Khúc Ổ Đồng mơ màng đáp lại. Đến khi cô kịp phản ứng thì tay đã bị Lương Cận Thâm nắm lấy, kéo đi về phía lớp học. 

“Nhưng hình như yêu sớm không tốt lắm.” Lương Cận Thâm đã quá quen với việc làm một học sinh gương mẫu.

Khúc Ổ Đồng vẫn chưa kịp nhận ra chuyện gì, cứ thế vô tư đáp lời: “Hay là chúng ta chia tay trước nhé?”

Lương Cận Thâm bóp nhẹ đầu ngón tay cô, bật cười. “Không được. Đã là một đôi thì phải ở bên nhau chứ.”

Giọng điện tử vội vàng đi báo cáo tình hình với hệ thống chính. Đợi đến khi nó quay lại dòng thời gian này sau khi làm rõ toàn bộ sự việc, Khúc Ổ Đồng đã trở thành người yêu của Lương Cận Thâm trong tình trạng ngơ ngác, mông lung.

“Thị Thị…” Nó vừa nấc vừa nói, giọng đầy áy náy. 

“Thật ra là do chúng tôi đã xác định sai thời điểm khôi phục cốt truyện. Có lẽ Lương Cận Thâm đã thích cô từ trước đó rồi.”

“Vậy bây giờ phải làm sao?” Khúc Ổ Đồng ngẩn người thở dài.

“Tôi đã cố thương lượng với hệ thống chính. Nó nói rằng nếu thế giới hiện tại không xuất hiện lỗi nữa thì cô cứ tiếp tục cốt truyện như bình thường!”

“Nó còn bảo đã từng tìm những người chơi khác tới giải quyết vấn đề này, nhưng tất cả đều thất bại. Chỉ có cô mới là đáp án đúng duy nhất.”

“Lương Cận Thâm trong cốt truyện đã sinh ra nhận thức và suy nghĩ riêng. Cậu ta chỉ có thể yêu cô, cũng sẽ chỉ yêu một mình cô thôi. Mọi mã lệnh đều không thể can thiệp được.”

“Vậy nên hai người cứ tập trung yêu đương trước đi!”

“Tập trung yêu đương mới là chuyện quan trọng nhất!”