Cà Chua Giả Tưởng - Yespear

Chương 36

Vầng trăng khuyết lạnh lẽo treo bên nếp gấp của tấm rèm, chăn gối đượm hương nắng bồng bềnh và mềm mại. Cả hai nằm im, để mặc tấm chăn phủ lên người. Lương Cận Thâm lặng lẽ cảm nhận sự im lặng của Khúc Ổ Đồng, lòng trào lên niềm hối hận vì lời buột miệng lúc nãy. Nỗi bất an nặng nề như muốn phồng căng trong lồng ngực.

Cô khép mí mắt, cơn buồn ngủ mà cô khó nhọc gầy dựng giữa mùi cà chua dìu dịu chợt tan biến không còn dấu vết. Có nên thừa nhận không? Hay cứ nói dối? Liệu cảm giác ấy có thể gọi là ghen tuông được chăng? Và khi Lương Cận Thâm thốt ra câu hỏi đó, anh đã nhìn cô bằng vẻ mặt như thế nào?

Một mối tình đơn phương.

Khúc Ổ Đồng ghét cay ghét đắng cụm từ ấy. Lòng kiêu hãnh và sĩ diện như bộ khung xương cứng cáp, chống đỡ cho vẻ thờ ơ, lạnh nhạt mỏng manh như cánh ve. Giữa hai người vẫn còn cách nhau một khoảng, vậy mà cô lại thấy như bị hơi thở trong trẻo của anh thiêu đốt. Thừa nhận mình ghen có phải cũng đồng nghĩa với việc thừa nhận rằng cô quan tâm đến anh không?

Trong cơn giằng co ấy, Khúc Ổ Đồng khẽ lên tiếng, giọng thấp đến mức như sợ lời mình rơi xuống sẽ vỡ: “Phải… em ghen.”

“Anh và…” Lương Cận Thâm vội vàng giải thích, chỉ ngập ngừng trong thoáng chốc đã khai thật tên người kia. “…Trần Bái Bái. Anh và cô ấy không có gì cả.”

“Với anh, cô ấy chỉ là con gái của chú Trần mà thôi.”

Tim anh đập dồn dập, nóng rực cả lồng ngực. Lương Cận Thâm thầm trách mình vụng về không giỏi ăn nói. Khúc Ổ Đồng xoay người, đặt tay lên eo anh trong khi vẫn nhắm mắt. Ngón tay cô gõ nhè nhẹ như đang chơi đàn. Cảm nhận cơ bắp anh bất chợt căng cứng, dường như cô có vẻ thích thú trước sự lúng túng ấy. Cô không muốn nghe đến cái tên kia nhưng lại thấy hài lòng với câu trả lời của anh.

“Em buồn ngủ rồi.” Cô nói khẽ.

Lương Cận Thâm vụng về vòng tay ôm lấy eo cô. Anh cúi đầu, nương theo ánh trăng xanh nhạt thấy hàng mi cô run run.

“Ngủ ngon nhé.” Anh thì thầm.

Đó là một đêm họ ôm nhau ngủ nhưng không phải theo cách đúng nghĩa mà người ta vẫn gọi.

***

Trên chiếc đĩa sứ trắng in hoa nhỏ có một phần pudding caramel núng nính nằm ngoan ngoãn, bên trên điểm thêm bông kem trắng và một quả cà chua nhỏ đỏ mọng. Khúc Ổ Đồng cầm thìa, ngạc nhiên reo lên: “Pudding này trông y như emoji ấy!”

Món pudding đã được làm lạnh suốt một giờ, mang theo hơi mát của tủ lạnh. Cô tò mò hỏi:
“Anh dậy lúc mấy giờ vậy?”

Không rõ do tác dụng của thuốc hay vì ôm cô suốt đêm mà chứng mất ngủ của Lương Cận Thâm lại nặng hơn. Cả đêm anh chập chờn tỉnh giấc nhiều lần. Đến lần tỉnh giấc lúc năm giờ sáng, anh dứt khoát ngồi dậy. Rửa mặt xong, anh cử động thật khẽ rồi cúi xuống nhẹ nhàng chạm môi lên trán Khúc Ổ Đồng đang say ngủ. Một nụ hôn chào buổi sáng chỉ đến từ một phía.

“Anh dậy lúc năm, sáu giờ gì đó.” Giọng anh vẫn nhẹ, đầy áy náy vì chuyện đêm qua. “Anh nghĩ em thích ăn pudding caramel nên làm vài phần. Chỗ dư anh để trong tủ lạnh, lúc nào muốn em có thể lấy ra ăn.”

“Sao anh dậy sớm vậy?” Cô không nỡ phá vỡ chiếc pudding hoàn hảo ấy, chỉ uống tạm cốc sinh tố việt quất.

Giọng anh hơi vấp: “Gần đây trò chơi có phần cốt truyện cần cập nhật nên hơi áp lực thôi.”

“Cập nhật cốt truyện?” Cô nghiêng đầu nhìn anh, tò mò hỏi.

Trong suy nghĩ của cô, Apple Rhapsody vốn đã có cốt truyện và thế giới quá hoàn chỉnh rồi.

“Anh định thêm vài phần phụ để tăng tính trải nghiệm.” Lương Cận Thâm giải thích.

“Ồ.”Cô múc một thìa kem kèm cà chua, hỏi dò: “Đã có ai phá đảo trò này chưa?”

Lương Cận Thâm nhìn biểu cảm của cô khi nuốt miếng pudding. “Có rồi.”

Apple Rhapsody thật sự hay đến vậy à?” Cô giả vờ ngây ngô. “Em thấy Chi Trừng chơi mê mẩn lắm, đồng nghiệp của em cũng vậy, ngày nào cũng nhắc đến ‘táo cà chua’ gì đó.”

Cà phê vô ý sánh ra tay, anh vội lấy khăn giấy lau nhưng chỗ da đó vẫn còn dinh dính. “Phản hồi hiện tại khá tốt nhưng có lẽ phải điều chỉnh lại độ khó trong cốt truyện để phù hợp hơn.”

Khúc Ổ Đồng gật đầu, nhìn anh luống cuống mà bật cười: “Lúc nào rảnh em tải về chơi thử.”

“Ừ.” Câu trả lời của anh ngắn ngủn như một sự chạy trốn vội vã.

***

Lương Cận Thâm tăng ca trong phòng làm việc còn Khúc Ổ Đồng thì nằm mềm oặt trên xô pha, cầm điện thoại bắt đầu giờ giải đố mỗi ngày. Paris trong trò chơi vẫn cầm mảnh giấy nhỏ cặm cụi nghiên cứu. Khúc Ổ Đồng thở dài, khuyên cậu đừng cố chấp quá rồi khoác chiếc ba lô đỏ nhẹ bẫng lên vai, lang thang khắp nơi tìm cảm hứng.

Có lẽ đã lâu chưa dạo quanh “Thánh địa Táo vàng” nên khi bước lên con đường lát đá gồ ghề, Paris nhận ra thị trấn đã đổi khác ít nhiều. Ngôi nhà cũ với dây điện chằng chịt như mạng nhện ở góc phố đã bị quây lại, chữ “Phá” đỏ rực to tướng nằm chễm chệ trên bức tường rêu phong. Quảng trường trung tâm mọc thêm màn hình LED khổng lồ, phát đi phát lại quảng cáo của “Zeus”, thỉnh thoảng xen lẫn quảng cáo vé máy bay và nhẫn kim cương. Khu phố ngầm lại xuất hiện một rạp chiếu phim nhỏ, ngày nào cũng chiếu duy nhất bộ Forrest Gump. Chỉ có hàng ngô đồng hai bên đường vẫn kiên trì nở hoa.

Đi từ đầu phố đến cuối ngõ, Paris vẫn không tìm được gì đành cúi đầu chán nản rồi nổi hứng rẽ vào Học viện Athens. Chưa bước vào năm học mới nên không khí trong trường vắng lặng hệt như trước đó. Paris vẫn hắt xì liên tục bởi những sợi tơ liễu bay tán loạn, mặt đỏ bừng.

Cậu lại trốn vào tòa nhà giảng dạy một lần nữa, đứng rất lâu trước bảng tuyên dương song Khúc Ổ Đồng vẫn không tài nào nhìn rõ tên người đứng đầu đành tiếc nuối rời đi, rẽ vào cầu thang định lần lượt khám phá từng lớp học. Cửa lớp vừa mở, bụi đã bay mờ mịt. Paris dừng lại ở bàn đầu tiên, cúi người xin lỗi vì đã xâm phạm quyền riêng tư của người khác rồi thò tay lục tìm trong ngăn bàn. Cậu kéo ra một xấp giấy là một chồng tờ rơi màu xanh rêu với dòng chữ đỏ vàng chói mắt: “Apple Rhapsody –  chơi hay, chơi nhiều, chơi đắm say!”

Khúc Ổ Đồng suýt ngất, chỉ biết thở dài bất lực.

Vứt lại xấp quảng cáo vô dụng, Paris ngẩng đầu nhìn thấy vệt bút chưa kịp xóa trên tấm bảng đen.

“Bài tập ngày 1 tháng Một:

Ngữ văn: Tập luyện đột phá trang 13

Toán: Tập luyện đột phá trang 14

Tiếng Anh: Tập luyện đột phá trang 5–20.”

Paris đi lại trong lớp, mặt nhăn như tờ giấy nhàu, không biết những dòng chữ này có liên quan gì đến manh mối cà chua hay không. Khúc Ổ Đồng chụp màn hình lại, lưu thêm tư liệu cho quyển sổ ghi chép của mình.

Thăm thú thêm vài phòng học nhưng vẫn chẳng có gì mới mẻ. Bục giảng, bảng đen, ngăn bàn, tất cả đều cùng một kiểu: quảng cáo trò chơi và thông báo bài tập giống hệt nhau. Paris rời khỏi tòa nhà giảng dạy, chuyển sang tòa hành chính. Phòng bảo vệ, hậu cần, y tế, rồi đến văn phòng hiệu trưởng đều bị cậu lục tung không chút nể nang. Cái ba lô lại trở nên nặng trĩu vì nhét đầy những món đồ kỳ quặc chẳng biết để làm gì. Trên vai nặng hơn làm bước chân cũng chậm dần. Paris dừng lại trước một căn phòng treo biển “Phòng phát thanh học sinh”.

Tay nắm cửa bị khóa. Cậu vặn thử vài lần, xác nhận không phải đồ trang trí bèn ngoan ngoãn đi tìm chìa khóa. Paris đặt ba lô xuống, kiễng chân thấy với không tới bèn nhún người bật nhảy và ngón tay chạm được vào chiếc chìa khóa dán trên tấm bảng tên. Thêm một cú bật nữa, cậu đã lấy được chìa. Cầm trong tay chiếc chìa khóa có hình quả táo, mọi uể oải bỗng tan biến, Paris lại phấn chấn như vừa tìm thấy kho báu. Cậu huýt sáo khe khẽ, tra chìa vào ổ, nhẹ nhàng mở khóa rồi đẩy cửa bước vào phòng phát thanh.

Bên trong là chiếc bàn gỗ dài đã cũ, đặt hai máy tính để bàn cùng hai chiếc micro. Vài chiếc ghế xoay đệm m*t mòn vẹt, tủ sách phủ bụi chất đầy truyện thiếu nhi và tiểu thuyết. Dưới bàn còn xếp chồng những thùng giấy đựng bánh kẹo linh tinh…

Phòng phát thanh trong Apple Rhapsody giống hệt phòng phát thanh của trường Trung học số 1 đến từng chi tiết. Màn hình trò chơi lóe lên thứ ánh sáng tím nhạt như những tín hiệu điện mã Morse không lời, kéo Khúc Ổ Đồng trở về năm mười sáu, mười bảy tuổi.

Paris tiếp tục mải mê lục lọi “manh mối”, vừa làm vừa lén ăn vặt, nhón vài gói bánh trong thùng giấy không rõ đã hết hạn chưa. Bầu trời bên ngoài cửa sổ vẫn sáng trong và tươi mới, sắc xanh đậm nhức mắt. Khúc Ổ Đồng khẽ nhắm mắt trong thoáng chốc, cảm nhận đôi mắt khô mỏi của mình dần được phủ lên lớp màng ẩm ướt mỏng manh.

Khi mở mắt ra, cô bắt gặp gương mặt phóng đại của Paris trên màn hình điện thoại, gần đến mức có thể đếm rõ từng đốm tàn nhang lấm tấm. Paris giấu hai tay sau lưng, nhìn cô đầy đắc ý, ra hiệu cho cô hãy đoán xem cậu vừa phát hiện ra điều gì.

Táo ư? Không phải. Cà chua? Cũng không. Chiếc nhẫn của Helen? Vẫn không phải.

Tức giận trước sự ngốc nghếch chậm hiểu của cô, Paris nhảy phắt lên, giơ cao tay, khoe một cuộn băng cassette với hình quả cà chua đỏ mọng in trên vỏ.

À… hóa ra là băng cassette.

Những quyển sách giáo khoa, vở bài tập, tài liệu tham khảo cùng với những kỷ niệm của ba năm trung học đã bị Khúc Ổ Đồng gom lại, buộc gọn rồi bán ve chai ngay sau kỳ thi đại học. Biết bao trang giấy, biết bao cây bút, biết bao đêm mất ngủ… cuối cùng chỉ đổi được một tờ năm mươi tệ mỏng manh.

Căn hộ hai phòng trong khu chung cư cũ bỗng trở nên gọn gàng đến trống trải. Khúc Ổ Đồng phủi bụi trong lòng bàn tay, chăm chú nhìn tờ tiền rồi bắt đầu nghĩ xem nên dùng nó mua món gì để tự thưởng cho chính mình, để những năm tháng miệt mài kia không trở nên vô nghĩa.

Suốt ba năm, cô gần như vắt cạn thời gian và sức lực cho việc học đến mức chuyện ăn uống cũng chỉ làm qua loa cho xong. Giờ đây, khi bàn học ở nhà lẫn ở lớp đều trống trơn, dạ dày cô như cũng rỗng theo, đến lúc ấy mới mơ hồ nhận ra cơn đói. Thế nhưng Khúc Ổ Đồng đã quên mất cảm giác “ăn một bữa tử tế” là như thế nào.

Từ lúc hoàng hôn buông xuống cho đến khi trời tối hẳn, cô mới quyết định đặt đồ ăn ngoài. Một suất gà rán và hamburger từ quán giả danh McDonald’s trong thị trấn được bày biện trên bàn trà. Khúc Ổ Đồng ngồi bệt xuống sàn, chấm khoai tây chiên đã mềm oặt vào chỗ tương cà bóp ra túi giấy gói bên ngoài. Cúi người xuống, cô chợt phát hiện dưới bàn trà vẫn còn một giỏ băng cassette, đống kỷ vật trung học mà cô vô tình bỏ sót đã may mắn thoát khỏi cuộc thanh lý hôm đó.

Kết thúc buổi trực phát thanh cuối cùng, ngoài tờ giấy A4 viết bài thơ tình được kẹp trong phong bì giấy nâu, Khúc Ổ Đồng còn mang về vài cuộn băng cassette. Trong đó là những bản nhạc nền thường phát trong chương trình phát thanh buổi trưa do cô và Lâm Chi Trừng phụ trách, những giai điệu du dương gắn liền với biết bao buổi trưa đan xen của cả hai. Hiếm khi nổi hứng hoài niệm, cô đã xin phép người kế nhiệm cho mang những cuộn băng ấy về. Dĩ nhiên chẳng ai phản đối.

Bài thơ tình hôm đó làm tâm trí cô rối bời, Khúc Ổ Đồng vội gom hết những cuộn băng xếp ngay ngắn trên bàn nhét cả vào cặp. Chương trình phát thanh buổi trưa có tổng cộng năm cuộn băng, mỗi ngày thay một cuộn, đều do Lâm Chi Trừng cẩn thận tìm trên mạng. Thế nhưng kỳ lạ thay, khi về đến nhà và mở cặp ra, cô lại phát hiện có đến sáu cuộn. Cuộn dư ra ấy không dán nhãn cũng chẳng có bất kỳ ký hiệu nào.

Khúc Ổ Đồng lôi chiếc máy cassette cũ kỹ phủ bụi, tiếp xúc chập chờn, đặt cuộn băng vô danh vào rồi nhấn nút phát. Cô nín thở, trong đầu bỗng hiện lên những tưởng tượng mơ hồ. Liệu cuộn băng này có phát ra mật ngữ của người ngoài hành tinh, hay sẽ đưa cô dịch chuyển vào một chiều không gian khác? Tiếc thay, chẳng có điều gì xảy ra. Chỉ có những âm thanh mơ hồ khàn đục như bị thời gian mài mòn, vang vọng trong căn phòng khách tĩnh lặng.

Khúc Ổ Đồng lắng nghe hồi lâu, chỉ có thể nhận ra đó là một giọng nam, còn nội dung thì không thể nghe rõ. Sự thất vọng xen lẫn một cảm giác rờn rợn ập đến muộn màng khiến cô vội vàng ấn nút dừng. Chắc chỉ là một trò đùa ác ý mà thôi. Cô gom cuộn băng lại, tự định nghĩa cho đoạn âm thanh méo mó ấy bằng cách đó.

Paris vẫn đang giơ cao cuộn băng khoe với cô nhưng chờ mãi chẳng thấy phản ứng như mong đợi. Cậu ta giận dỗi, nhét cuộn băng vào ba lô, trộm thêm một chiếc bánh quy rồi rời khỏi phòng phát thanh. Bước khỏi tòa hành chính, khung cảnh trong trò chơi đã phủ lên một màn đêm dài trằn trọc. Bông liễu vẫn ngang ngược chiếm trọn cả khoảng sân trường khiến Paris phải che mũi, vừa hắt hơi vừa loạng choạng bước đi.

Khúc Ổ Đồng lại điều khiển cậu quay ngược trở lại, không ra khỏi trường mà trở về dãy phòng học. Cô vẫn chưa cam lòng. Cô muốn dừng thêm một lần cuối trước tấm bảng tuyên dương.

Xuyên qua lớp không khí như đặc quánh, Paris và tấm bảng lặng lẽ đối diện nhau. Không còn ánh nắng chói chang, cũng không còn lớp phản quang gây khó chịu. Ngay khoảnh khắc ấy, cái tên đứng đầu mà cô từng muốn buông xuôi hiện rõ ràng ở một góc khuất trong đêm.

“M-u-s-e.”

“Muse.”

Cái tên đứng đầu trên bảng tuyên dương của Học viện Athens và trong danh sách cuối cùng của Apple Rhapsody là Muse.

Khúc Ổ Đồng bối rối thoát khỏi trò chơi, ngửa đầu uống cạn cốc trà chanh bưởi ướp lạnh. Hương chanh chua gắt mà thanh mát xộc lên cổ họng khiến cô chỉ muốn mặc kệ tất cả để đi tìm Lương Cận Thâm hỏi cho ra lẽ. Nhưng cuối cùng, cô vẫn không làm vậy. Cô mở điện thoại, tìm đến khung trò chuyện với Lâm Chi Trừng. Khúc Ổ Đồng cắn nhẹ môi, gõ bàn phím gửi đi một câu hỏi mà cô đã cố tình né tránh bấy lâu.

Quine: Ai đã gửi bức thư tình ấy cho tớ?