Tạm biệt bạn bè, cô trở về nhà, tẩy trang rồi cởi bỏ quần áo. Đã lâu lắm rồi Khúc Ổ Đồng mới được thảnh thơi ngâm mình trong bồn tắm phủ đầy bọt. Cô thả lỏng cơ thể, để cả mũi lẫn miệng chìm xuống làn nước ấm, chỉ chừa lại đôi mắt nhìn đăm đăm vào đám bọt trắng xóa bồng bềnh vì lỡ tay rắc quá nhiều xà phòng tắm.
Trước mắt cô như lặp đi lặp lại khung cảnh cuối của buổi tiệc cưới: Trần Bái Bái cố tình bước chậm, canh đúng lúc họ vừa ra đến cửa khách sạn nhưng lại chỉ gọi mỗi tên Lương Cận Thâm.
“Bố tôi bảo nếu cậu rảnh thì ghé nhà dùng bữa.” Cô ta khẽ kéo vạt váy, giọng đều đều không nghe ra cảm xúc. “Ông cũng bảo có thể đưa vợ cậu đến cùng.”
Vốn dĩ Khúc Ổ Đồng chẳng bận tâm đến những rắc rối tình cảm hoặc có hoặc không giữa Lương Cận Thâm và Trần Bái Bái, nhưng hai chữ “vợ cậu” vừa thốt ra, lòng cô như có đốm lửa chạm vào tàn khô, bùng lên bất ngờ không kịp đề phòng.
Khúc Ổ Đồng giữ nét mặt nghiêm nghị, song lại chẳng thể nổi giận với bất kỳ người phụ nữ nào.
Dù ba năm liền Trần Bái Bái đều đến trường Trung học số 1 để trao học bổng “Athena” nhưng Khúc Ổ Đồng chưa từng có cơ hội tiếp xúc trực tiếp. Học bổng “Athena” lấy tiêu chí vượt khó và xuất sắc làm điều kiện, số tiền thưởng lại hậu hĩnh, song lòng tự tôn khiến Khúc Ổ Đồng chưa từng chủ động nộp đơn xin xét duyệt.
Ngay cả khi học cùng bốn năm ở đại học B, các mối quan hệ quanh họ từng giao thoa ít nhiều, vậy mà hai người vẫn chỉ dừng ở mức biết tên biết mặt.
Có lẽ từng vô tình lướt qua nhau trên con đường trong trường, có lẽ tên của cả hai từng xuất hiện chung trên một bài viết tuyên truyền của trường, nhưng Khúc Ổ Đồng và Trần Bái Bái vẫn như hai đường thẳng song song chưa từng giao cắt.
Lương Cận Thâm là biến số bất ngờ, tạm thời ghép hai đường ấy thành một mối liên kết.
“Xin chào, tôi là Khúc Ổ Đồng.” Không kìm nén nổi nữa, cô lên tiếng rồi gật đầu, đôi mắt trong trẻo như pha lê ngước nhìn.
“Chào cô, tôi là Trần Bái Bái.” Cô ta cũng chỉ đáp lại ngắn gọn mỗi cái tên với giọng điệu xa cách, nụ cười trên gương mặt chuẩn mực đến mức không lệch một li.
Lương Cận Thâm nắm tay Khúc Ổ Đồng trịnh trọng giới thiệu: “Ổ Đồng là tiến sĩ Tâm lý ứng dụng của Đại học Q, cũng là chuyên gia tư vấn tâm lý lâu năm. Cậu có thể gọi cô ấy bằng tên tiếng Anh là Quine.”
“Cảm ơn lời mời của chú Trần nhưng dạo này Apple Rhapsody vẫn còn vài hạng mục và nội dung cần bàn bạc triển khai.” Lời từ chối của Lương Cận Thâm không thể bắt bẻ, song giọng anh lại thấp thoáng vẻ không mấy khách khí. “Tôi sẽ đưa Ổ Đồng tới thăm vào dịp khác.”
Hai bàn tay đang nắm chuyển thành mười ngón đan xen, chưa kịp để Trần Bái Bái nói thêm, Lương Cận Thâm đã dắt Khúc Ổ Đồng rời đi trước. Thật ra cũng chẳng nên và càng không cần phản ứng mạnh đến thế.
Nín thở ngụp xuống để tận hưởng khoảnh khắc mất trọng lực ngắn ngủi, Khúc Ổ Đồng theo thói quen tự tua lại mọi việc, để làn nước ấm từ từ mở bung những sợi suy tư rối bời. Từ trước đến nay, cô luôn xem mình là một cá thể độc lập, chưa từng bám víu vào bất kỳ ai hay bất kỳ mối quan hệ nào như loài dây leo. Chính vì thế, chỉ một câu nói hôm nay của Trần Bái Bái về thân phận cô mới dễ dàng chọc giận cô đến vậy. Nhưng khi tĩnh tâm nghĩ lại, có lẽ Trần Bái Bái thật sự chẳng quen biết cô, chỉ biết giữa cô và Lương Cận Thâm tồn tại một sợi dây liên hệ nào đó. Chọn cách xưng hô ấy xét cho cùng cũng chẳng có gì sai.
Khúc Ổ Đồng ngẩng đầu khỏi mặt nước, há miệng hít sâu. Từng mớ suy nghĩ như những sợi chỉ rối dần được gỡ ra, nhưng cô vẫn không hiểu vì sao Lương Cận Thâm lại có vẻ khó chịu đến thế.
Lẽ nào vì cô mở lời quá đột ngột? Hay chỉ là phản ứng bình thường khi gặp lại người cũ? Chắc chắn không phải vì anh muốn “bảo vệ” cô…
Đứng dậy quấn khăn tắm quanh người, Khúc Ổ Đồng thả bước hờ hững ra khỏi phòng tắm mờ hơi nước, đầu vẫn nghĩ xem lát nữa nên thoa loại sữa dưỡng thể nào.
Vừa đẩy cửa, cô liền chạm mặt Lương Cận Thâm mới quay về từ phòng gym tầng dưới. Anh giữ thói quen mỗi ngày tập luyện ít nhất nửa tiếng và thành quả thể hiện rõ trên thân hình rắn chắc của anh: bờ vai rộng, vòng eo thon, cơ bụng săn chắc, đường viền eo chéo nổi rõ, bắp tay gọn đầy mạnh mẽ. Tất cả đều vừa đúng với gu thẩm mỹ và hình mẫu yêu thích của cô.
Không rõ anh vừa tập môn gì mà chiếc áo T-shirt đẫm mồ hôi, phác họa trọn vẹn từng đường nét cơ bắp. Khúc Ổ Đồng không giấu ánh nhìn, thẳng thắn ngắm nghía vóc dáng ấy.
Mùi hương dịu ngọt của sữa tắm từ phòng tắm lan ra quấn lấy anh. Lương Cận Thâm lảng mắt, không dám nhìn vào làn da láng mịn phản chiếu ánh sáng của cô dưới lớp khăn tắm. Anh thầm hối hận, lẽ ra nên lau qua người dưới phòng tập rồi mới lên. Không biết mồ hôi thế này có khiến cô khó chịu không. Anh vội rẽ vào phòng thay đồ, vành tai đỏ ửng nhưng vẫn không quên dặn: “Anh vừa ninh một nồi canh để trên bàn. Em nhớ uống nhé.”
“Gà hầm nấm đấy.” Anh bổ sung thêm, đây là món mà cô thích.
“Vâng.” Khúc Ổ Đồng chẳng còn vội thoa dưỡng thể nữa, ngồi xuống trước bát canh được bày tinh tươm, đáp lại bằng một lời quan tâm: “Anh cũng mau tắm đi kẻo bị cảm.”
Câu nói nghe có vẻ như cô đang thật sự chê anh. Một thoáng tự ghét mình, Lương Cận Thâm ôm quần áo sạch vội vã chui vào phòng tắm.
Mãi mới có thời gian mở lại Apple Rhapsody, Khúc Ổ Đồng tiếp tục phần tiến độ dang dở từ hôm trước. Mấy ngày nay, cô chẳng có lúc rảnh rỗi để chơi trước khi đi ngủ, đành tranh thủ giờ nghỉ trưa chầm chậm thực hiện nhiệm vụ “Kế hoạch trồng cà chua” rắc rối đến mức không biết đường nào mà lần.
Cô điều khiển nhân vật của mình dạo khắp Học viện Athena thêm một vòng. Khúc Ổ Đồng vừa đi vừa nhìn ngắm như đang lướt qua từng mảnh ký ức xưa cũ.
Apple Rhapsody như thứ thuốc tráng ảnh, khẽ khàng đánh thức những miền ký ức trung học vốn đã mờ phai. Có lẽ ký ức cũng biết tự phân hủy, những khoảnh khắc khó chịu bất an ngày ấy giờ đã rời rạc không rõ ràng, chỉ còn lại cái tên “Lương Cận Thâm” luôn lảng vảng bên cạnh trên bảng điểm in hằn trong tâm trí.
Thế nhưng khi dẫn Paris băng qua dãy nhà giống hệt bố cục của trường cấp ba, bước vào phòng học lớp 12A1 vẫn giữ nguyên 42 chỗ ngồi, chạy trên sân bóng với những mảng cỏ loang vàng xanh, hay khi dừng trước cánh cửa ghi “Phòng phát thanh” bên cạnh phòng 404 của tòa Đốc Hành… Khúc Ổ Đồng vẫn có thể gắng gượng vớt lại đôi ba thước phim sáng trong của thời niên thiếu.
Mỗi tháng lớp A1 lại đổi chỗ một lần. Tháng cuối cùng trước kỳ thi, khi Khúc Ổ Đồng rời thư viện trở về lớp đã thấy chỗ ngồi của mình được chuyển xuống bàn cuối cạnh cửa sổ của dãy thứ nhất. Chỉ cần lùi hai bước là đến cửa sau, rất tiện để thầy Trần chủ nhiệm bất ngờ xuất hiện sau lưng, khẽ chạm vai gọi cô ra ngoài làm công tác tư tưởng trước giờ nước rút. Còn Lương Cận Thâm ngồi tận bàn cuối dãy thứ năm, cũng gần cửa sổ và cách cô cả bề ngang của phòng học.
Với hầu hết mọi người, ký ức về những ngày cuối cấp đều đóng băng trong quãng đếm ngược đến kỳ thi đại học. Sau này trong vài lần họp lớp lẻ tẻ, câu chuyện về Lương Cận Thâm và Khúc Ổ Đồng vẫn luôn là đề tài bàn tán xôn xao. Ai cũng nhắc tới sự “không hợp” của hai người, và khoảng cách ghế ngồi khi ấy dường như đã trở thành bằng chứng tuyệt hảo.
Khúc Ổ Đồng chỉ im lặng mỉm cười còn Lương Cận Thâm cụp mắt, vẫn giữ nguyên vẻ điềm đạm như ngày xưa.
Dường như mọi người đều quên mất rằng một chu kỳ đổi chỗ giữa các dãy bàn phải mất đến năm tháng, mà suốt bốn tháng trong đó, Lương Cận Thâm và Khúc Ổ Đồng vô tình trở thành “bạn cùng bàn trên danh nghĩa”. Khoảng cách giữa họ thật ra chỉ là một lối đi hẹp, một hai điểm chênh trên bảng xếp hạng thành tích.
Buổi phát thanh cuối cùng của Khúc Ổ Đồng ở phòng phát thanh trường Trung học số 1 diễn ra vào thứ Tư cuối cùng của học kỳ ba năm cuối. Cô vẫn nhớ hôm ấy chương trình phát thanh buổi trưa do cô phụ trách chọn nhạc nền là After 17, còn bài phát thanh do Lâm Chi Trừng soạn cho cô có chủ đề “Bạn nên như loài chim bay về phía ngọn núi của mình”, vừa là chia sẻ sách vừa xen những đoạn trích đọc.
Để kỷ niệm ngày hoạt động cuối cùng của lứa phát thanh viên khóa ấy, nhóm đàn em đã chuẩn bị sẵn một chiếc hòm thư nhỏ đặt trước cửa phòng phát thanh từ một tuần trước, còn đăng lên cả diễn đàn và bảng thông tin của trường để khuyến khích bạn bè gửi bài, viết lời động viên cho khối 12.
Lâm Chi Trừng của tổ biên tập cẩn thận lựa trong hộp thư chật kín những lá thư mang ý nghĩa sâu sắc, đậm chất thơ rồi đưa cho Khúc Ổ Đồng đọc.
“Ngựa phi trong gió xuân đắc chí, một ngày ngắm trọn phồn hoa Trường An. Chúc các sĩ tử cần cù của năm sau đều mang chí lớn, không vương nuối tiếc.”
“Đây là quãng thanh xuân vừa xám tro vừa rực rỡ của bạn. Bạn có thể khóc, có thể cười, có thể vấp ngã, cũng có thể chạy thật nhanh. Chỉ cần luôn tiến về phía trước là được.”
…
Khúc Ổ Đồng đọc đến nỗi khàn cả giọng mà vẫn không nỡ dừng, chỉ đến khi chuông báo hết giờ nghỉ trưa vang lên, cô mới lưu luyến tắt micro. Lạ thật đấy, dù cô chưa từng đặc biệt yêu thích công việc phát thanh nhưng có lẽ thời gian vốn mang quán tính, nếu không, sao ngay khoảnh khắc ấy cô lại thấy lòng dấy lên chút bịn rịn khó tả.
Cô uống từng ngụm nước một cách chậm rãi, mải mê chìm trong những mảnh ký ức về hai năm rưỡi gắn bó với phòng phát thanh thì bỗng một phong thư xuất hiện trước mắt. Ngẩng đầu lên, cô bắt gặp ánh nhìn tinh nghịch của Lâm Chi Trừng. Cô bạn nháy mắt, tươi cười nói: “Khúc Ổ Đồng, có thư gửi cho cậu này!”
Cô nhận lấy ngắm nghía. Đó chỉ là phong thư giấy kraft rất đỗi bình thường, bên ngoài ghi dòng chữ “Gửi Khúc Ổ Đồng” viết bằng bút đen với nét chữ ngay ngắn hệt như đánh máy in. Cô khẽ bóp mép thư, không vội mở.
“Mau mở ra xem đi.” Lâm Chi Trừng sốt ruột nhảy nhót bên cạnh. “Nhỡ là thư tình thì sao!”
“Nếu là thư tình thì tớ cũng không yêu sớm.” Khúc Ổ Đồng vẫn điềm nhiên uống nước, lòng bàn tay lại lặng lẽ rịn mồ hôi. Đây là khoảnh khắc cô như chạm gần hơn bao giờ hết vào cốt truyện của một câu chuyện tình học đường lãng mạn.
Ở cái tuổi trái tim dễ rung động ấy, Lương Cận Thâm là người nhận được vô số ánh nhìn thầm mến, cô bạn xinh xắn Lâm Chi Trừng cũng từng từ chối không ít lời tỏ tình, ngay cả anh chàng học sinh chuyên thể thao đầu óc đơn giản như Lý Cánh cũng từng được tặng nước khoáng. Chỉ riêng cô chẳng bao giờ vướng phải những rắc rối đó. Dẫu không bận tâm nhưng đôi khi Khúc Ổ Đồng vẫn thoáng nghĩ: “À, thì ra mình chỉ là một người bình thường.” rồi lại lập tức cúi đầu vào trang sách.
Khi phong thư được mở ra, một tờ giấy A4 gấp vuông vức trượt xuống, trên nền giấy hiện ra mười lăm dòng chữ in cỡ số 4 để phông Tống Thể, chiếm trọn khoảng trống chính giữa.
Đó là bài “Giả thơ mười bốn dòng” của Diệp Thanh, cũng chính là bản thảo phát thanh mà Khúc Ổ Đồng đã đọc trong ngày đầu tiên cô bắt đầu công việc này.
Trên tờ giấy ấy, tất cả những chữ “tôi”, “em” và “yêu” đều được in đậm.
Tuổi thanh xuân của cô như một đóa quỳnh rực rỡ mà mong manh chóng tàn.