Cà Chua Giả Tưởng - Yespear

Chương 15

Lương Cận Thâm đưa tay ra, vốn chỉ định để cô bôi kem dưỡng lên mu bàn tay rồi tự xoa đều. Nào ngờ cô lại nắm lấy tay anh, mười ngón đan chặt, tỉ mỉ thoa từng chút một. Tay cô mềm tựa bánh nếp, lòng bàn tay ấm áp vô tình kéo theo những ý nghĩ hỗn loạn trong đầu anh. Cổ họng khô rát, Lương Cận Thâm khẽ thở dài, lòng dấy lên một cơn thôi thúc muốn nắm chặt tay cô mãi không buông.

Đậy nắp tuýp kem, Khúc Ổ Đồng ngắm nghía đôi tay anh với vẻ hài lòng. Ngón tay anh thon dài sạch sẽ, phần móng được cắt gọn gàng tròn trịa. Nếu cô là người mê đôi tay đẹp hẳn sẽ chẳng thể rời mắt khỏi dáng tay này.

“Xong rồi, mình đi thôi.”

Giọng cô tươi vui như chú chim nhỏ tung tăng nhảy nhót trên cột điện mỗi buổi tan trường ngày trước.

“Ừ, đi thôi.” 

Lòng bàn tay bỗng trống trải, Lương Cận Thâm khẽ siết nhẹ nắm đấm, cảm giác như vẫn còn vương lại hương cam nồng ấm mà cô ưa thích. Bản ghi nhớ mang tên Khúc Ổ Đồng trong đầu anh lại lặng lẽ có thêm một dòng mới.

Ngồi vào ghế phụ, cài dây an toàn xong xuôi, Khúc Ổ Đồng chun mũi ngửi được mùi hương mới mẻ trong xe. Ngẩng đầu nhìn lên, cô thấy một túi treo khử mùi hình Snoopy đung đưa dưới gương chiếu hậu. Có ngắm nghía thế nào cũng chẳng giống món đồ mà Lương Cận Thâm sẽ tự mua.

Cô im lặng. Trái tim vừa chớm bay bổng như quả bóng nhỏ bỗng xì hơi, rơi nhè nhẹ lại mặt đất. Nhớ đến lời nhắc dè dặt của Lâm Chi Trừng hôm qua, lòng cô thoáng dấy lên chút bối rối.

“Em muốn kết nối Bluetooth trong xe không?” Lương Cận Thâm hỏi trong khi cho xe rời bãi đỗ.

Nghĩ đến những sự cố đáng tiếc của các cặp đôi trên mạng xã hội do Bluetooth trên xe ô tô gây ra, Khúc Ổ Đồng lắc đầu nhưng lại không muốn dễ dàng bỏ qua nỗi bực dọc này bèn cố ý hỏi: “Điện thoại của anh đã kết nối chưa? Em dùng điện thoại anh mở nhạc nhé.”

Anh tấp xe vào lề rồi mới rút điện thoại từ túi ra đưa cho cô, đáp một cách tự nhiên: “Mật khẩu là 0404.”

Bốn con số ấy có ẩn ý gì sao?

Sinh nhật của anh không phải tháng Tư, mà hình như Trần Bái Bái cũng sinh vào mùa đông… Hay đó là ngày kỷ niệm đặc biệt của bố mẹ anh?

Vừa chớm nghĩ đến chuyện gia đình, Khúc Ổ Đồng vội gạt đi dòng suy nghĩ đang bay nhảy, bấm mã mở khóa.

Xe lại lăn bánh, Lương Cận Thâm xoay vô lăng rẽ qua ngã tư đèn xanh đỏ, chờ tới khi vào đoạn đường vắng mới lên tiếng: “Bluetooth trong xe thường do trợ lý Tống dùng. Anh cũng không rõ điện thoại mình đã kết nối chưa, em xem thử nhé.”

“Chưa kết nối này.” Khúc Ổ Đồng xác nhận, “Để em kết nối giúp anh.”

Anh gật đầu, trông anh có vẻ căng thẳng hơn hẳn, ngay cả tư thế lái xe cũng trở nên cứng ngắc. Anh ngồi thẳng, hai tay siết mạnh vô lăng, mắt dán chặt vào con đường phía trước.

Khẽ quan sát nét mặt anh, Khúc Ổ Đồng càng tin chắc vào những phỏng đoán vu vơ mà cô lượm nhặt từ mấy cuốn tiểu thuyết lãng mạn. Cô cầm điện thoại của anh kết nối với hệ thống Bluetooth trong xe.

Khúc Ổ Đồng vô thức mở ứng dụng podcast theo thói quen. Vừa nhìn thoáng qua, cô hơi sững lại vì ngạc nhiên bởi tên chương trình hiện lên trong danh sách phát ở cuối màn hình lại là “Chuyện tình đời thường – Mọi điều liên quan đến tình yêu”.

Sao anh lại nghe chương trình này?

Mối nghi ngờ dần lớn lên trong lòng nhưng cô không dám mở miệng hỏi. Khúc Ổ Đồng nhanh chóng thoát ứng dụng, chuyển sang trình nghe nhạc, bật tiếp bài “Enchanted” mà anh nghe dở từ lúc nào.

This is me praying that this was the very first page

Not where the storyline ends…

(Tôi đang cầu nguyện rằng đây mới chỉ là trang đầu tiên

Chứ không phải nơi kết thúc câu chuyện…)

Giai điệu ngân vang, Khúc Ổ Đồng khe khẽ hát theo, lòng vẫn chưa hiểu vì sao anh lại thích bài này. Dường như nó chẳng hợp với anh nhưng lại hoàn toàn trùng khớp với chủ đề của buổi lễ cưới hôm nay.

Lương Cận Thâm đích thực là một “tài xế ba tốt”: kỹ thuật tốt, lý thuyết vững, luật giao thông thuộc nằm lòng.

Từ những lần hiếm hoi được đi cùng và qua quan sát tỉ mỉ hôm nay, Khúc Ổ Đồng dễ dàng kết luận anh không vượt xe, không nhấn ga phóng qua đèn đỏ, cũng chẳng bao giờ bấm còi sốt ruột, càng không vừa lái vừa xem điện thoại hay trò chuyện. Nếu có thể, cô ước những tài xế khác trên đường đều giống anh. Chỉ tiếc rằng hôm nay cô lại là người ngồi ghế phụ và phải chịu cảnh anh lái xe thong thả đến nơi tổ chức đám cưới làm cô sốt ruột đến mức chẳng nghe lọt lời nào của bài hát.

Xe dừng hẳn. Khúc Ổ Đồng lập tức tháo dây an toàn, định mở cửa bước xuống thì bị Lương Cận Thâm gọi lại: “Đợi chút.”

Anh nghiêng người, mở hộc đựng găng tay. Làn hương cam gỗ quen thuộc phảng phất giống mùi trên người cô chợt tỏa ra khiến Khúc Ổ Đồng nín thở theo phản xạ.

“Khuyên tai của em.” Anh chìa lòng bàn tay ra trước mặt cô.

Nằm gọn trong tay anh là đôi khuyên bạc hình lông vũ mà cô đã vô tình bỏ quên trên xe lần trước. Vừa nhìn thấy nó, ký ức ẩm ướt nào đó chợt ùa về. Cô lặng lẽ nhận lại, cố gắng cẩn thận hết mức có thể song đầu ngón tay vẫn lướt qua đường vân tay anh, nhẹ tựa vệt sao băng.

Cô kéo tấm gương che nắng bên ghế phụ xuống, vội vàng đeo lại khuyên. Động tác hơi vụng về làm vành tai ửng đỏ.

Lần trước cô ngồi xe anh hình như là một ngày mưa. Hôm ấy cô không lái xe cũng chẳng mang ô. Anh đã bảo trợ lý Tống ghé qua trường quay Khúc biến tấu tình yêu đón cô về.

Cơn mưa trút xuống ào ạt làm lòng người càng thêm muộn phiền. Chỉ một thoáng vô tình xích lại gần nhau ở hàng ghế sau, ban đầu là những ngón tay đan, những cái v**t v* ngập ngừng rồi nụ hôn quấn quýt cứ trao đi đưa lại. May rằng xe đã đỗ trong hầm, trợ lý Tống cũng đã rời đi.

Khúc Ổ Đồng quy hết những hành động mất kiểm soát hôm đó của mình là do hormone, tự trách bản thân thiếu chừng mực, cứ thế buông thả hòa cùng cơn xao động với Lương Cận Thâm trong khi vẫn ngồi trên đùi anh.

Đôi khuyên bạc hình lông vũ đung đưa nhịp nhàng, vài lần vướng vào lọn tóc rối khiến cô khẽ kêu.

Lương Cận Thâm hôn lên những nốt tàn nhang trên má cô, chẳng để tâm đến lớp phấn nền và phấn má mà mình nếm phải, vừa tinh tế dịu dàng tháo khuyên tai của cô, tiện tay đặt sang một bên.

Đến khi xuống xe, bước chân Khúc Ổ Đồng đã loạng choạng không vững. Cô khoác tạm áo vest đen của anh, được anh ôm chặt trong lòng. Lúc ấy cô chỉ muốn về nhà tắm rửa ngay lập tức, nào còn tâm trí nhớ đến đôi khuyên bạc.

Ngày mưa thật diệu kỳ, như cho phép mọi cảm xúc bị kìm nén bấy lâu được giải phóng, dung thứ cho những khát khao lặng lẽ lan tràn, từng hạt mưa rơi như hòa chung nhịp điệu cùng những nỗi niềm thầm kín.

Chỉ tiếc đời cô đa phần là những ngày nắng vàng rực rỡ.

Cô em khóa dưới giao thiệp rộng cũng là một nữ hoàng tiệc tùng nổi tiếng thời còn đi học, nhất quyết không chịu để đám cưới đầu đời của mình rơi vào cảnh khuôn sáo tẻ nhạt nên đã sáng tạo làm mới toàn bộ trình tự tổ chức. Ngay khu vực đón khách, cô ấy dựng một bức tường hoa và một chiếc máy chụp ảnh lấy liền để khách mời chụp ảnh và lưu giữ những khoảnh khắc đáng nhớ. Thay dàn hoa đồng bằng những chú chó, chú mèo cảnh. Thậm chí đổi cả nghi thức cha dắt con gái lên sân khấu thành mẹ chú rể dẫn con trai bước ra…

Khúc Ổ Đồng tò mò quan sát mọi thứ, trong khi Lương Cận Thâm lại lặng lẽ theo dõi từng phản ứng nhỏ nơi cô, liên tục thêm thắt những chi tiết mới vào kế hoạch đám cưới của mình.

Đứng trước bức tường hoa, cô gái xinh xắn hỗ trợ việc chụp ảnh nhắc Khúc Ổ Đồng và Lương Cận Thâm đứng gần hơn, rồi gần hơn nữa. Câu nói ấy giống hệt lời của nhân viên Cục Dân chính hôm họ đến làm thủ tục đăng ký kết hôn.

Khúc Ổ Đồng khẽ mỉm cười, chủ động nghiêng đầu áp sát anh. Lương Cận Thâm cứng người, song vẫn cẩn trọng khoác tay lên vai cô, yết hầu khẽ cử động.

Tiếng màn trập vang lên, đèn flash lóe sáng, chiếc máy chụp lấy liền chậm rãi nhả tấm phim ra. Khúc Ổ Đồng tò mò đưa tay rút tấm ảnh, kiên nhẫn chờ cho hình ảnh dần hiện rõ. Lương Cận Thâm bên cạnh lại thấy căng thẳng. Đây là bức ảnh chụp chung quý giá thứ ba của họ.

Tấm đầu tiên là bức ảnh tuyên dương của trường cấp ba sau cuộc thi Toán: cô đạt giải nhì, còn anh giải nhất. Trong tấm ảnh ấy, Khúc Ổ Đồng mím chặt môi, ánh mắt hiện rõ vẻ không vui.

Tấm thứ hai là ảnh trên giấy đăng ký kết hôn được chụp vào đầu xuân năm nay, cả hai cùng mặc sơ mi trắng, phông nền đỏ rực như nhuộm ửng cả gương mặt cùng với nụ cười ngượng ngập mà dịu dàng.

Anh thoáng băn khoăn có nên nhờ cô gái cầm máy chụp thêm cho họ một tấm nữa không?

Sự do dự đan xen ghìm lại khóe môi vốn sắp nhếch lên của anh. Nếu có thêm tấm nữa, anh sẽ có cớ để cất riêng, lồng khung kính, đặt cạnh bức ảnh cưới và thỏi son dưỡng đổi màu trên bàn làm việc.

“Đẹp thật đấy!” Khúc Ổ Đồng reo khẽ khi thấy hình ảnh hai người dần hiện lên trên tấm ảnh cỡ bàn tay. Màu ảnh vừa sắc nét sáng rõ vừa mang vẻ ấm dịu hiếm hoi.

Cô gái phụ trách chụp ảnh cũng ghé lại, mỉm cười thích thú với thành quả của mình: “Vì hai người vốn đã đẹp sẵn đó!”

“Hay mình chụp thêm một tấm nữa nhé! Em tìm được cảm giác rồi!” Cô ấy hào hứng giơ máy ảnh lên lần nữa, “Vừa hay mỗi khách được chụp một tấm, hai người đi cùng thì nên có hai tấm chứ!”

Được như ý muốn, Lương Cận Thâm nhoẻn cười.

Họ lại đứng trước bức tường hoa. Cô gái trẻ nhiệt tình tiếp tục chỉ dẫn: “Hai người thử nhìn nhau đi, chắc chắn rất đẹp, có không khí lắm!”

Khúc Ổ Đồng ngoan ngoãn xoay mặt theo lời hướng dẫn nhưng lại chẳng dám nhìn thẳng vào mắt anh. Chỉ cần chạm ánh nhìn ấy, cô biết mình sẽ đỏ mặt hoặc bật cười mất thôi.

Ánh mắt Lương Cận Thâm lại rơi vào những đốm tàn nhang trên má cô, nụ cười anh cố kìm cũng chẳng thể che lấp cảm xúc đang dâng trào.

Thêm một tấm ảnh mới được in ra. Trong khung hình, họ như sinh ra để dành cho nhau, là hiện thân của mọi lời tình tứ, là định nghĩa trọn vẹn của tình yêu.

Khúc Ổ Đồng nhìn hai bức ảnh trong tay, thoáng chốc ngẩn ngơ, suýt tin rằng giữa họ thực sự tồn tại thứ tình cảm ấy.

Lương Cận Thâm tự nhiên cất cả hai tấm vào túi áo, không quên nắm tay cô, giọng nghiêm nghị: “Để anh giữ cho, áo em không có túi dễ bị rơi lắm.”

“Vâng.” Khúc Ổ Đồng không mảy may nghi ngờ, cố ép mình tỉnh táo không sẩy chân rơi vào cái bẫy dopamine đang mời gọi.

Trong tiếng đàn piano mà cô em khóa dưới ưa thích, hai người sánh bước vào phòng tiệc, vừa đi vừa khẽ gật đầu chào những gương mặt cả quen lẫn lạ.

Đến chiếc bàn ghi số trên thiệp mời, cô dâu đã xếp chỗ cho Khúc Ổ Đồng cùng nhóm bạn đại học. Trên bàn còn trống hai chỗ cạnh nhau, một bên là Lâm Chi Trừng, bên kia là Trần Bái Bái.