Cà Chua Giả Tưởng - Yespear

Chương 11

Khúc Ổ Đồng khéo léo che đi dấu hôn còn hiện rõ trên cổ, dấu vết của một đêm quá đỗi cuồng nhiệt. Điện thoại trên bàn trang điểm bỗng sáng lên, ánh sáng nhấp nháy khiến động tác của cô khựng lại. Cô mở máy xem rồi gọi Lương Cận Thâm đang trong phòng tắm: “Cuối tuần này cô em khóa dưới của em mời dự đám cưới, anh có muốn đi cùng không?”

 “Ai thế?”

“Cô bé từng bôi gel điện cực cho anh lúc làm thí nghiệm điện não ấy.” Cô vừa soi gương kiểm tra lớp che khuyết điểm, vừa điềm nhiên đáp.

Thời còn học đại học, cô từng tham gia đề tài cấp quốc gia của thầy hướng dẫn. Khi không kịp tìm người tham gia thí nghiệm, cô đành chạy sang trường bên nhờ Lương Cận Thâm giúp đỡ và lần nào anh cũng đồng ý. Dần dà cả nhóm nghiên cứu đều biết đến người bạn nhiệt tình luôn giúp đỡ cô, một anh chàng vừa cao ráo vừa trầm tính lại dịu dàng.

“Ừ.”

Lương Cận Thâm chẳng bận tâm đó là đám cưới của ai, điều anh để ý chỉ là khi giới thiệu anh với người khác, Khúc Ổ Đồng sẽ gọi anh là chồng, người yêu hay bạn đời mà thôi.

“Vậy lát nữa em chuyển thiệp mời cho anh.” 

Khúc Ổ Đồng đáp bâng quơ, tay với lấy lọ nước hoa trên bàn nhưng vừa định ấn vòi xịt, cô bỗng chững lại. Cúi đầu khẽ ngửi, cô mới nhận ra hương cà chua đã ngấm vào người mình. Cô đặt lọ nước hoa về chỗ cũ, nhẹ nhàng đứng dậy rồi kẹp gọn mái tóc. Vừa xoay người, tầm mắt cô chạm phải ánh nhìn của Lương Cận Thâm. Anh vừa từ phòng tắm bước ra, cả người còn vương hơi ẩm, tóc vẫn nhỏ nước, mang đến cảm giác mát lành của buổi sớm.

“Anh đợi chút.” 

Cô vội gọi, cầm lấy tuýp kem che khuyết điểm, tiến lại gần rồi kiễng chân tỉ mỉ che đi dấu răng đỏ sẫm trên cổ anh. Vết cắn nơi khóe môi anh quá rõ khiến cô khẽ mím môi, xoay người với lấy một thỏi son dưỡng trên bàn trang điểm rồi đặt vào tay anh. Cô chạm nhẹ lên môi mình, cố tình ra vẻ quan tâm: “Môi anh hơi khô, dạo này nhớ bôi son dưỡng nhé.”

“Ừ.” Lương Cận Thâm mỉm cười, tâm trạng phơi phới, cúi nhìn thỏi son màu hồng phớt trong tay rồi chậm rãi đáp: “Anh sẽ bôi mỗi ngày.”

Vội chuẩn bị đi làm nên Khúc Ổ Đồng không nhận ra thỏi son mình vừa đưa là loại son đổi màu.

Suốt cả ngày hôm đó, mỗi lần trông thấy Lương Cận Thâm, trợ lý Tống lại không kìm được mà dán mắt vào bờ môi hồng hây hây một cách đáng ngờ của sếp Lương nhà mình đến mức cứ đứng ngẩn ra.

Tới văn phòng, Khúc Ổ Đồng chuyển tiếp thiệp mời cho Lương Cận Thâm. Sau đó mở khung trò chuyện với cô em khóa dưới để báo rằng anh sẽ đi cùng cô dự lễ cưới.

Cô gái kia vốn hướng ngoại lập tức tỏ ra vô cùng nhiệt tình chào đón, còn tò mò hỏi thêm về tiến độ chuẩn bị đám cưới của Khúc Ổ Đồng và không quên đùa tếu táo về chuyện hậu kỳ của chương trình Khúc biến tấu tình yêu. Hai câu hỏi này đều khó mà trả lời nên cô đành gửi vài biểu cảm hài hước để qua chuyện.

Vừa tắt khung trò chuyện với cô em khóa dưới, ảnh đại diện của Lâm Chi Trừng đã nhảy lên đầu danh sách. Cô ấy gửi cho cô bản thu âm đã được biên tập gấp của Chuyện tình đời thường, nhờ cô xác nhận xem còn chỗ nào cần chỉnh sửa. Nếu mọi thứ đã ổn thỏa, tối nay chương trình sẽ lên sóng.

Khúc Ổ Đồng nhắn rằng có lẽ phải đến trưa cô mới nghe và phản hồi lại. Lâm Chi Trừng trả lời “OK”, kèm theo một câu trêu chọc: “Nếu không biết chuyện, tớ đã tin cậu và Lương Cận Thâm đang yêu nhau đấy.”

Không có thêm tin nhắn nào sau đó. Vì không biết phải trả lời thế nào nên cô đành tạm gác lại. Cũng bởi thế mà suốt cả buổi sáng Khúc Ổ Đồng cứ lơ đãng, chẳng tập trung nổi việc gì.

Đến giờ nghỉ, cô đeo tai nghe, từ chối lời mời ăn trưa của đồng nghiệp, lặng lẽ ngồi ăn phần đồ đã đặt sẵn. Chăm chú nhặt từng miếng cà rốt ra khỏi bát, Khúc Ổ Đồng chợt nhận ra chỉ sau hai, ba tháng sống cùng Lương Cận Thâm, cô suýt quên mất bản thân vốn kén ăn đến mức nào.

Cô nghĩ có lẽ mình nên giành lại quyền kiểm soát vị giác của chính mình. Không được để hình thành bất kỳ thói quen hay sự lệ thuộc nào vào anh, bởi điều đó chỉ khiến cô thêm bất an.

Đêm qua còn nhớ nhung tài nghệ nấu nướng của anh, vậy mà hôm nay lại muốn tránh thật xa, Khúc Ổ Đồng thản nhiên tự nhủ cô vốn là kẻ thất thường như thế.

Giọng nói của Khúc Ổ Đồng vang lên trong tai nghe hơi méo khiến cô thoáng bối rối: “Trong những năm cấp ba đặt nặng vấn đề điểm số, tôi vẫn luôn nghĩ mình và anh ấy là đối thủ cạnh tranh.”

Mối quan hệ giữa hai người luôn là điều làm cô khó mở lời. Khúc Ổ Đồng không muốn thừa nhận rằng Lương Cận Thâm vừa là đối thủ cạnh tranh, vừa là kẻ địch giả tưởng, lại vừa là dấu mốc không thể xóa nhòa trong những năm tháng tuổi trẻ của mình. Nếu không giữ ý nghĩ “phải thắng Lương Cận Thâm” trong đầu, cô đã chẳng miệt mài học ngày học đêm, cũng không nghiến răng tham gia các kỳ thi Toán học, càng không đặt mục tiêu thi đỗ từ C91 vươn lên hẳn Top 22.

Nghe xong tập podcast cũng vừa hết bữa trưa. Khúc Ổ Đồng gửi tin xác nhận cho Lâm Chi Trừng rằng mọi thứ đã ổn. Lâm Chi Trừng nhân đó mời cô tiếp tục tham gia những tập sau của Chuyện tình đời thường, đồng thời chuyển lời khen và sự yêu thích của Tống Gia Nhân dành cho cô.

Khúc Ổ Đồng không vội nhận lời mà chỉ nói rằng cô sẽ lại góp mặt nếu lịch trình cho phép.

Câu chuyện giữa hai người bỗng rẽ sang hướng hoài niệm về quá khứ. Lâm Chi Trừng hỏi cô còn nhớ những ngày cả hai cùng thực hiện chương trình phát thanh buổi trưa thời cấp ba hay không.

“Đương nhiên là nhớ chứ.” Khúc Ổ Đồng mỉm cười đáp lời.

Tình bạn giữa cô và Lâm Chi Trừng bắt đầu từ buổi tuyển thành viên mới của phòng phát thanh trường, khi cả hai tình cờ được xếp chung nhóm phỏng vấn. Lâm Chi Trừng tham gia cho vui, còn Khúc Ổ Đồng thì nghe nói những ngày trực phát thanh có thể ngồi trong phòng thu để tự học nên đăng ký.

Buổi phỏng vấn kết thúc, hai người thong thả bước đi dưới tán cây rợp bóng trở về khu lớp học. Lâm Chi Trừng chợt lên tiếng: “Giọng cậu giống sô-cô-la thật đấy.”

Trùng hợp trưa hôm đó, em họ Tiểu Lãng mang trái cây và ít đồ ăn vặt đến cho cô theo lời dặn của mẹ, trong túi đựng còn có một gói sô-cô-la. Khúc Ổ Đồng xé bao bì, tiện tay nhét mấy viên vào túi áo đồng phục. Nghe câu nhận xét kia, cô liền lấy ra một viên đưa cho Lâm Chi Trừng.

Cô bạn nở nụ cười để lộ cặp răng khểnh, đôi mắt tròn xoe sáng rực. Cô ấy nhận viên kẹo, xé vỏ rồi bỏ vào miệng: “Ngọt thật.”

Sự đồng điệu trong suy nghĩ quá đỗi kỳ diệu. Đám bạn cấp ba từng ví von tình bạn khăng khít của họ như kẹo mạch nha. Nếu Khúc Ổ Đồng là cà phê thì Lâm Chi Trừng chính là lớp kem ngọt ngào đi kèm. Hai người cùng đọc sách, cùng phát thanh, cùng tự học, cùng ăn uống, thậm chí đôi lúc còn cùng chê bai Lương Cận Thâm.

Khúc Ổ Đồng chê cậu chỉ vì thứ tự trong bảng điểm chỉ có duy nhất một vị trí đứng đầu. Còn lý do Lâm Chi Trừng không ưa thì đơn giản hơn, Lương Cận Thâm trông giống hệt nam phụ đẹp trai nhưng chuyên âm mưu chia rẽ cặp chính trong bộ phim Hàn Quốc mà cô ấy đang mê mẩn.

Lâm Chi Trừng là biên tập viên còn Khúc Ổ Đồng là phát thanh viên. Cả hai phụ trách kênh phát thanh buổi trưa của trường. Lâm Chi Trừng luôn tỉ mỉ chép những câu trích dẫn kín một trang giấy để Khúc Ổ Đồng có thể lấp đầy nửa giờ phát thanh. Nhờ cô bạn này, điểm Văn của Khúc Ổ Đồng dần được cải thiện, thậm chí còn cao hơn Lương Cận Thâm hẳn năm điểm trong kỳ thi đại học.

Lên đại học, Lâm Chi Trừng làm phóng viên cho báo trường. Khi bộ phim Bạn gái thiên tài của tôi phát sóng, cô ấy đã thức trắng đêm xem trọn bộ rồi viết một bài báo cùng tên. Bài viết kể về “người bạn gái thiên tài” Khúc Ổ Đồng của cô ấy và được đăng trên chuyên mục văn học của báo trường như một món quà sinh nhật cô ấy dành tặng cho Khúc Ổ Đồng. Tờ báo đó đến giờ vẫn được Khúc Ổ Đồng đặt ngay ngắn ở vị trí dễ thấy nhất trên giá sách.

Tin nhắn của Lâm Chi Trừng hiện lên trên màn hình.

Đôi khi tớ thật sự ghen tị với Lương Cận Thâm đấy.

Cậu thích tớ, lại ghét cậu ta. Thế mà tớ và cậu ta mỗi người chiếm một nửa thanh xuân của cậu.

Không cho phép cậu nói chuyện với cậu ta nữa!

Khúc Ổ Đồng bật cười trước câu nói trẻ con ấy rồi hẹn cô bạn đi ăn vào cuối tuần.

Nhân lúc nước đục thả câu, Lâm Chi Trừng tranh thủ gửi lại lời mời, năn nỉ Khúc Ổ Đồng tham gia chương trình Chuyện tình đời thường một lần nữa. Khúc Ổ Đồng đành phải gật đầu, chợt có cảm giác như mình vừa rơi vào cái bẫy vụng về mà cô bạn cố tình giăng sẵn.

Không còn tâm trí nghỉ trưa, cô thu mình trên chiếc ghế xoay trong văn phòng, chậm rãi nhấp một ngụm trà chanh bưởi mang từ nhà rồi mở điện thoại, chạm vào biểu tượng quả táo vàng nổi bật để tiếp tục khám phá bản đồ còn dang dở từ hôm qua.

Trong thế giới trò chơi đan xen giữa thần thoại Hy Lạp và bối cảnh cyberpunk, ngôi trường được mang tên Học viện Athens.

Khi điều khiển nhân vật Paris dạo bước khắp khuôn viên, Khúc Ổ Đồng bỗng thấy một cảm giác thân quen ùa tới khiến cô không kịp phòng bị. Tòa nhà giảng dạy, sân thể dục, hội trường, vị trí thư viện, hàng hoa gạo phiền toái dọc lối đi cùng mái ngói đỏ cổ điển và tháp đồng hồ sừng sững trên tầng cao nhất. Mọi thứ như kéo cô về lại những năm tháng xưa.

Cô tin chắc rằng Lương Cận Thâm đã lấy bố cục của trường Trung học số 1 làm mẫu để thiết kế nên Học viện Athens.

Việc khám phá bản đồ mới chẳng khác nào một hành trình tìm lại ký ức thời cấp ba. Đi dọc theo lối chính, cậu bé Paris trong trò chơi liên tục hắt hơi vì đám hoa gạo bay tứ tung. Khúc Ổ Đồng vội điều khiển cậu ta nép vào khu lớp học. Vừa bước vào, cô đã trông thấy bảng tuyên dương treo ở vị trí bắt mắt nhất. Khúc Ổ Đồng tò mò cho Paris tiến lại gần.

Phải chăng đây là ý đồ của ai đó? Tại sao tên người đứng đầu lại bị ánh sáng phản chiếu từ khung kính che khuất? Dù cô điều chỉnh đủ mọi góc nhìn vẫn không thể thấy rõ. Chỉ có tên người xếp thứ hai là hiển hiện sáng choang: “Samuel”.

Nếu cô nhớ không nhầm, đó chính là tên tiếng Anh của Lương Cận Thâm. Nhìn tiếp xuống dưới, hàng thứ ba và thứ tư lần lượt là “Wayne” và “Julian”. Hai cái tên này khá quen. Khúc Ổ Đồng nhíu mày, chật vật lục lại trí nhớ rồi mới nhận ra đó là hai người bạn thân của Lương Cận Thâm ở đại học Carnegie Mellon, những người từng cùng anh gia nhập Zeus để phát triển dự án Apple Rhapsody.

Ồ. 

Khúc Ổ Đồng sực hiểu ra, bảng tuyên dương này thực chất là danh sách chốt sau cùng của dự án ấy.

Thế thì… người đứng đầu là ai đây?

Trần Bái Bái chăng?

Suy nghĩ của cô bắt đầu trôi xa, phân tích vẩn vơ đủ điều. Có lẽ vì Lương Cận Thâm đã có gia đình, mà Trần Bái Bái cũng yên bề gia thất nên anh mới dày công thiết kế hiệu ứng phản chiếu kia, cố tình che giấu tâm tư chẳng thể nói thành lời.

Càng nghĩ, cô càng tin vào giả thuyết của mình. Khúc Ổ Đồng không còn hứng thú khám phá tòa nhà bèn điều khiển Paris rẽ sang phía thư viện. Thôi thì cứ nghiêm túc hoàn thành kế hoạch trồng cà chua của mình, những cảm xúc thừa thãi ấy vốn chẳng liên quan đến cô.

Thư viện của Học viện Athens được tái dựng giống hệt thư viện của trường Trung học số 1.

Cánh cửa thư viện mở ra kéo theo lớp bụi bay mù mịt, màn hình trò chơi phủ một màu xám đục. Cô dẫn Paris rẽ trái rồi quẹo phải, cuối cùng dừng lại ở vị trí sát cửa sổ, khung cảnh bỗng trở nên sáng sủa hơn hẳn.

Thời điểm cuối năm lớp 12, nhóm học sinh ưu tú như họ được vào thư viện tự học dưới sự cho phép của nhà trường. Mỗi người chọn cho mình một góc yêu thích, dốc toàn lực cho kỳ thi đại học. Khúc Ổ Đồng vẫn thích ngồi cạnh cửa sổ, nơi có ánh nắng chiếu rọi rực rỡ nhất. Và đối diện cô luôn là chỗ của Lương Cận Thâm.

*****************************************

Chú thích:

  1. C9 bao gồm chín trường đại học hàng đầu của Trung Quốc là: đại học Bắc Kinh, đại học Thanh Hoa, đại học Phúc Đán, đại học Giao thông Thượng Hải, đại học Khoa học & Công nghệ Trung Quốc, đại học Chiết Giang, đại học Nam Kinh, đại học Giao thông Tây An, đại học Harbin về Khoa học và Công nghệ. ↩︎
  2. Ý chỉ đại học Bắc Kinh và đại học Thanh Hoa.