Buông Bỏ Chấp Niệm, Đã Quá Muộn Để Hối Hận

Chương 2

Sau khi trở về nhà và đỡ Chu Cẩn nằm nghỉ ổn định, tôi liền vội vàng vào bếp nấu canh giải rượu cho anh.

Trong suốt năm năm qua, tôi chẳng khác nào một người bảo mẫu toàn thời gian, từ bỏ cả sự nghiệp rực rỡ của mình chỉ để dồn hết tâm trí chăm sóc cho anh.

Nhìn hơi nước bốc lên nghi ngút từ chiếc nồi trên bếp, những lời khuyên tha thiết của người thầy giáo hướng dẫn năm xưa khi tôi tốt nghiệp lại dội về trong trí nhớ. Cả những tiếng thở dài xót xa của bạn bè... và nét mặt tràn ngập thất vọng của cha mẹ tôi nữa.

"An Phong, em là học sinh tài năng nhất mà tôi từng gặp. Tôi hy vọng em sẽ không từ bỏ nguyện vọng ban đầu của mình. Tin tôi đi, chỉ cần em sẵn sàng, em hoàn toàn có thể vươn tới đỉnh cao trong ngành này."

"Cậu bị ngốc à An Phong?! Cậu còn trẻ như thế, tương lai rộng mở phía trước, vậy mà lại muốn đi làm bảo mẫu không lương cho Chu Cẩn sao?! Mở mắt ra mà tỉnh lại đi!!"

"Bố mẹ chắt chiu từng đồng nuôi con ăn học đàng hoàng là để con thành tài, chứ không phải để con đi làm tì thiếp ngược đãi chính mình như thế này!"

Lúc đó, trái tim tôi đong đầy tình yêu và sẵn sàng cống hiến tất cả cho anh. Chỉ vì thương anh bận rộn công việc, suốt ngày phải ăn cơm hộp ngoài hàng không tốt cho sức khỏe, tôi đã đứng ra gánh vác mọi chuyện nội trợ. Mua đồ ăn, nấu nướng, dọn dẹp... thậm chí cả việc phối sẵn quần áo cho anh mặc vào ngày mai tôi cũng chu toàn trước một bước. Tôi tự nguyện làm tất cả những gì mình có thể.

Một mặt, hầu hết năng lượng của tôi đều đã dành trọn cho Chu Cẩn. Mặt khác, dù nói ra chẳng ai tin, nhưng tôi chưa bao giờ muốn tiêu dù chỉ một đồng tiền của anh.

Đêm đã về khuya, tôi lặng lẽ ngồi dậy ngắm nhìn Chu Cẩn đang chìm vào giấc ngủ. Ánh sáng nhấp nháy phát ra từ chiếc điện thoại đổ dồn lên hàng lông mày cùng đôi mắt sâu thẳm của anh.

Mặc cho người đời nghi ngờ tình cảm của chúng tôi, mặc cho họ công khai hay lén lút mỉa mai tôi, tôi chưa bao giờ để những lời cay nghiệt đó vào đầu. Điều tôi luôn khắc sâu trong lòng chính là hình ảnh một Chu Cẩn đã dũng cảm đứng ra bảo vệ tôi khi tôi bị kẻ khác bắt nạt năm nào.

Trong những ngày tháng tôi sợ hãi lẩn tránh hết lần này đến lần khác, ánh mắt anh nhìn tôi khi ấy vừa dịu dàng lại vừa kiên định: "Những kẻ làm sai là bọn họ, không phải em."

Chính nhờ câu nói ấy mà qua vô số đêm dài đằng đẵng, tôi đã nghiến c.h.ặ.t răng chịu đựng để vượt qua mọi bão giông.

Lúc này, màn hình điện thoại của anh liên tục nẩy lên từng thông báo tin nhắn từ Lý Thanh Thanh:

【 Những đóa hoa yếu đuối và đơn thuần luôn tìm cách xù lông tự bảo vệ mình, cứ nghĩ xòe gai ra là có thể phô trương sức mạnh. 】

【 Em biết anh vẫn còn yêu em. 】

【 Anh phải luôn có trách nhiệm với những gì mình đã thuần hóa, và anh phải có trách nhiệm với bông hồng của chính mình... 】

...

Nốt trầm lặng im kéo dài một hồi lâu, tôi đứng dậy bước vào phòng làm việc của anh rồi mở ngăn kéo bàn ra.

Trong năm năm bên nhau, tôi luôn giữ nguyên tắc tôn trọng và tin tưởng anh, chưa bao giờ lén lút lục lọi đồ đạc cá nhân của anh. Nhưng anh vẫn luôn khóa c.h.ặ.t chiếc ngăn kéo này. Tôi từng thử qua rất nhiều dãy mật khẩu nhưng đều không mở được.

Sau một hồi khựng lại, ngón tay tôi chậm rãi bấm vào dãy số ngày sinh nhật của Lý Thanh Thanh.

Nín thở chờ đợi, tiếng "cạch" nhẹ nhàng của ổ khóa bung ra tựa như một làn sóng âm cuồng nộ, đ.â.m thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c tôi.

Tôi run rẩy kéo ngăn kéo ra. Bên trong chỉ vỏn vẹn một tấm hình hai người họ chụp chung. Khác hẳn với gương mặt lạnh lùng, nghiêm nghị thường ngày, Chu Cẩn trong ảnh đang nở một nụ cười rạng rỡ đầy sức sống thanh xuân.

Lật mặt sau tấm hình ra, trên đó nét chữ quen thuộc viết rõ ràng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bông hồng của tôi.

Tôi gục xuống sàn nhà, không thể đè nén nổi cảm xúc được nữa. Mặc cho những giọt nước mắt lăn dài vỡ tan trên mặt đất, ánh trăng lạnh lẽo qua rèm cửa sổ từ từ bao phủ lấy thân hình gầy guộc của tôi.

Cho đến khi tiếng bước chân quen thuộc vang lên bên ngoài cửa.

"Sao em không bật đèn lên?"

Ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người Chu Cẩn, tôi đáp: "Tiết kiệm điện."

Sương đêm lạnh giá khiến giọng tôi khàn đi trông thấy. Anh khẽ nhíu mày, đưa tay nới lỏng chiếc cà vạt: "Sao hôm nay chỉ có canh giải rượu với cháo trắng thế này?"

Mỗi lần anh đi tiếp khách về, tôi đều có thói quen nấu cho anh một tô cháo ấm bụng. Nhưng phản ứng của anh lần nào cũng rất bình thản, tôi cứ nghĩ anh chưa từng bận tâm đến điều đó.

"Hôm nay em không mua được cà chua."

dun

Tôi quay trở lại với thực tại, nhìn thấy rõ nét không kiên nhẫn trên gương mặt anh. Dù đang chau mày, vẻ ngoài điển trai xuất s.ú.n.g của anh vẫn chẳng thể che giấu. Đúng vậy, đây chính là Chu Cẩn — người luôn nổi bật và tỏa sáng từ khi còn nhỏ. Chỉ cần một tấm ảnh chụp lén góc nghiêng của anh tung lên mạng cũng đủ thu về hàng trăm nghìn lượt yêu thích.

"Bỏ đi, anh có mua quà kỷ niệm cho em này."

Anh có vẻ kiệt sức, ném một chiếc túi xách lên giường rồi xoay người bước vào phòng tắm.

Tôi nhìn chiếc ví hàng hiệu màu hồng đắt đỏ nằm trên giường, bất giác cất giọng:

"Vậy..."

"Cô ấy là bông hồng của anh, còn em là cái gì?"

Chu Cẩn khựng lại trước câu hỏi đột ngột của tôi. Anh dừng bước, quay đầu lại nhìn tôi.

Tôi rút tấm hình ra, đôi mắt đỏ ngầu nghẹn ngào: "Còn em thì sao? Rốt cuộc em có giá trị gì trong lòng anh?!"

Sắc mặt anh lập tức thay đổi, trầm ngâm một lúc rồi mới cất lời: "An Phong, ai mà chẳng có quá khứ, những chuyện đó đều đã qua rồi."

"Mật khẩu ngăn kéo của anh vẫn là sinh nhật của cô ấy."

"Anh chỉ là lười không muốn đổi thôi."

"Thật thế sao?"

Thấy tôi không tin, anh bước tới giật lấy tấm hình rồi không chút do dự xé nó làm đôi. Sau đó, anh ôm ghì lấy tôi vào lòng, cất giọng chắc nịch: "Tin anh đi."

Tựa đầu vào n.g.ự.c anh, hít hà mùi hương quen thuộc ấy... Tôi lại nhớ về nhiều năm trước, khi có kẻ xé rách quần áo của tôi, chụp ảnh trong nhà vệ sinh để nh.ụ.c m.ạ tôi, Chu Cẩn cũng đã ôm c.h.ặ.t lấy tôi như thế này, cho tôi dũng khí để tiếp tục sống tiếp.

Tôi im lặng, khẽ thầm thì trong lòng:

Lần cuối cùng. Đây sẽ là lần cuối cùng tôi tin anh.