Bước Nhảy Thời Gian

Chương 17: Sự thật về thời gian

Tuấn và Hằng đứng đối diện với Quốc Bảo, không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt. Quốc Bảo cười nhếch mép, ánh mắt lạnh lùng quét qua hai người. “Các ngươi nghĩ chỉ với chút sức mạnh đó mà có thể ngăn cản ta sao?”

“Chưa thử thì sao biết?” Tuấn đáp lại, cảm giác hừng hực trong lòng. Hằng đứng bên cạnh, nắm chặt tay, chuẩn bị cho một trận chiến không thể tránh khỏi. Đột nhiên, Quốc Bảo lao về phía họ, những cú đấm như bão tố. Tuấn kịp thời sử dụng sức mạnh “Thời gian ngưng đọng”, tạm dừng mọi thứ xung quanh.

“Tao không có thời gian để chơi trò này!” Tuấn thầm nghĩ, nắm chặt tay, lao về phía Quốc Bảo. Hắn đang đứng bất động, như một bức tượng. Tuấn đấm mạnh vào mặt hắn, nhưng chỉ như gãi ngứa.

“Ngươi dám làm thế với ta?” Quốc Bảo gầm lên, ánh mắt bừng bừng lửa giận. Khi thời gian trở lại, hắn phản công ngay lập tức, cú đấm mạnh mẽ khiến Tuấn lùi lại.

“Cẩn thận!” Hằng hét lên, nhưng Tuấn đã kịp thời né được. Anh cảm thấy tim đập mạnh, không phải vì sợ hãi mà vì sự hồi hộp. Đây là trận chiến của định mệnh.

“Chúng ta cần phối hợp!” Hằng nói, ánh mắt quyết tâm. “Cứu tao với!” Tuấn cười, “Chỉ cần em dự đoán trước hành động của hắn, chúng ta sẽ chiến thắng!”

Hằng gật đầu, tập trung. “Hắn sẽ tấn công từ bên trái!” Cô nói, và Tuấn lập tức di chuyển sang phải. Một cú đấm nữa từ Quốc Bảo trượt qua, nhưng ngay lập tức, Tuấn phản công với cú đấm mạnh mẽ.

“Cái gì?!” Quốc Bảo ngạc nhiên, không thể tin rằng nhóm của Tuấn lại có thể đối phó với hắn. “Đừng để hắn thắng!” Hằng hô lớn, trong khi Đức Anh từ xa tạo ra lớp bảo vệ cho cả nhóm.

“Để tao!” Đức Anh hét lên, bước vào trận chiến với sự tự tin. Hắn tạo ra một lớp bảo vệ vô hình, giúp Tuấn và Hằng tránh khỏi những đòn tấn công mạnh mẽ. “Chúng ta sẽ không để mày làm điều đó!”

Quốc Bảo tức giận, hắn bắt đầu tấn công dữ dội hơn. “Các ngươi sẽ phải trả giá!” Hắn gầm lên, và một trận bão đòn tấn công ập đến.

“Chạy đi!” Tuấn hô to, nhưng không có ai lùi bước. Họ đã quyết tâm, không thể thua. Hằng lại sử dụng khả năng dự đoán, giúp Tuấn né được những đòn tấn công nguy hiểm.

“Quốc Bảo, mày chỉ là một kẻ tham vọng!” Tuấn quát, lòng đầy quyết tâm. Hắn cảm nhận được sức mạnh của nhóm mình đang gia tăng. Họ không chỉ chiến đấu cho riêng mình mà còn vì tất cả những người đã từng bị áp bức.

“Chúng ta không thể để mày thay đổi dòng thời gian!” Hằng nói, ánh mắt mạnh mẽ. “Chúng ta sẽ bảo vệ những gì chúng ta yêu quý!”

Quốc Bảo gầm lên, dồn sức vào một cú đấm cuối cùng. “Ta sẽ xóa sổ các ngươi!” Hắn lao về phía họ, nhưng ngay lúc đó, Tuấn lại sử dụng “Thời gian ngưng đọng” lần nữa.

Mọi thứ xung quanh dừng lại. Tuấn thấy mình như đang ở giữa một giấc mơ. Hắn lao về phía Quốc Bảo, cảm nhận được từng giây trôi qua như hàng thế kỷ. Cú đấm của Tuấn lao thẳng vào ngực Quốc Bảo, làm hắn lùi lại một bước.

“Chúng ta sẽ không thua!” Tuấn hét lên, và khi thời gian trở lại, cú đấm của anh đã khiến Quốc Bảo choáng váng. Hắn ngã xuống đất, không thể đứng dậy.

“Đúng là một kẻ thất bại!” Đức Anh cười lớn, nhưng chỉ một giây sau, Quốc Bảo đứng dậy, ánh mắt đầy thù hận. “Ta sẽ không để các ngươi thắng dễ dàng như vậy!”

“Không thể nào!” Hằng kêu lên, khi mà Quốc Bảo bắt đầu tích tụ sức mạnh. “Chúng ta phải làm gì đó ngay bây giờ!”

“Để tao!” Đức Anh gầm lên, tiến lên phía trước, tạo ra một lớp bảo vệ mạnh mẽ hơn. “Chúng ta sẽ không để hắn làm hại ai nữa!”Quốc Bảo đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng. “Các ngươi không thể ngăn cản ta! Ta sẽ trở thành chúa tể của ChronoRealm!”

“Chúa tể hay gì cũng không quan trọng!” Tuấn đáp lại, “Điều quan trọng là những gì mày làm sẽ không bao giờ được tha thứ!”

“Đúng vậy!” Hằng nói thêm, “Chúng ta sẽ không để mày thay đổi dòng chảy của thời gian!”

Trận chiến càng lúc càng khốc liệt. Từng cú đấm, từng đòn tấn công đều mang theo sự quyết tâm không thể lay chuyển. Quốc Bảo không ngừng tấn công, nhưng sức mạnh của nhóm Tuấn cũng không hề nhỏ.

“Chúng ta sẽ đánh bại mày!” Tuấn quát, sức mạnh dâng trào. Hắn cảm nhận được dòng thời gian đang chảy qua tay mình, và đó chính là lúc anh phải đưa ra quyết định.

“Đừng ngần ngại, Tuấn!” Hằng kêu lên, “Hãy làm điều đúng đắn!”

“Đúng!” Đức Anh phụ họa, “Chúng ta có thể thay đổi mọi thứ!”

Trong khoảnh khắc, Tuấn nhận ra rằng sức mạnh không chỉ đến từ sức mạnh cơ bắp, mà còn từ sự kết nối giữa họ. Anh quyết định sẽ dùng sức mạnh của mình không chỉ để đánh bại Quốc Bảo, mà còn để khôi phục lại những gì đã mất.

“Để tao quyết định!” Tuấn hét lên, và một lần nữa, thời gian ngưng đọng. Anh nhìn quanh, cảm nhận từng khoảnh khắc, và đưa ra quyết định quan trọng nhất trong đời mình.

Quốc Bảo không hề hay biết rằng thời gian đang bị thao túng. Hắn chỉ nghĩ đến việc trả thù. Nhưng trong khoảnh khắc đó, Tuấn biết rằng mọi lựa chọn đều có hậu quả.

“Đây là lần cuối cùng!” Tuấn quát, lao vào tấn công một lần nữa. Hắn cảm nhận được sức mạnh đang tràn về, như một cơn sóng vỗ về mọi thứ trong cuộc sống của mình.

“Chúng ta sẽ không bao giờ từ bỏ!” Hằng và Đức Anh đồng thanh, cùng nhau tạo ra một sức mạnh không thể tưởng tượng nổi.

Quốc Bảo gầm lên, nhưng lần này, hắn không thể đứng vững. Một cú đấm mạnh mẽ từ Tuấn đã làm hắn ngã quỵ, và tất cả dường như dừng lại.

“Nhưng mà…” Quốc Bảo yếu ớt, “Ta vẫn chưa…”

“Đủ rồi!” Tuấn thét lên. “Mày không thể thay đổi dòng thời gian nữa!”

Và rồi, trong khoảnh khắc đó, thời gian bắt đầu chảy về phía trước. Tuấn cảm nhận được sức mạnh của mình và nhóm bạn, một sự kết nối mạnh mẽ, như một dòng sông cuộn chảy.

“Chúng ta sẽ không để mày thao túng số phận nữa!” Hằng nói, và lúc đó, một luồng sáng mạnh mẽ bao quanh họ.

Cuộc chiến chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu. Những câu hỏi vẫn còn treo lơ lửng, chờ đợi câu trả lời trong những giây phút tiếp theo. Ai sẽ nắm giữ tương lai của ChronoRealm? Ai sẽ viết nên lịch sử mới?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn