Thái và Hân đang ngồi bên bàn gỗ ở trang trại, ánh nắng chiều len lỏi qua các khe hở. Không khí nặng nề, những suy nghĩ lẩn quẩn trong đầu khiến họ cảm thấy căng thẳng. “Thái, nếu chúng ta không làm gì đó, Đỗ Vinh sẽ không ngừng lại đâu,” Hân nói, giọng đầy lo lắng.
“Đúng vậy, nhưng không thể hành động thiếu suy nghĩ,” Thái đáp, ánh mắt nhìn xa xăm. “Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể, không chỉ để bảo vệ mảnh đất này mà còn để chứng minh với mọi người rằng chúng ta có thể làm tốt hơn.”
“Có lẽ Bình sẽ có ý tưởng gì đó,” Hân nói, gợi ý về người bạn đồng hành. Chưa kịp nói thêm, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Bình bước vào, khuôn mặt trầm ngâm.
“Tôi vừa nghe Bùi Thành nói chuyện với một vài người trong làng,” Bình bắt đầu, “Ông ấy rất kiên quyết giữ quan điểm truyền thống. Ông ấy không tin vào những gì chúng ta đang làm.”
Thái nhíu mày. “Ông ấy có quyền bảo vệ ý kiến của mình, nhưng nếu ông ấy tiếp tục cản trở, chúng ta sẽ phải đối mặt với ông ấy.”
“Bùi Thành không chỉ là một nông dân bình thường,” Bình nhắc nhở. “Ông ấy có sức ảnh hưởng lớn, đặc biệt là trong những vấn đề liên quan đến canh tác. Nếu ông ấy không ủng hộ, sẽ rất khó để thuyết phục người khác.”
“Nhưng chúng ta cần tiến lên,” Hân nói, ánh mắt quyết tâm. “Không thể để những ý kiến lạc hậu ngăn cản sự phát triển.”
“Đúng vậy,” Thái đồng tình. “Chúng ta cần một cuộc gặp với ông ấy. Nói chuyện thẳng thắn, tìm ra điểm chung.”
Bình gật đầu, nhưng trong lòng vẫn lo lắng. Cuộc gặp gỡ này có thể trở thành một cuộc chiến. Họ quyết định hẹn Bùi Thành vào buổi chiều hôm sau.
Ngày hôm sau, khi bầu trời đã ngả sang màu cam của hoàng hôn, cả ba người đến nhà Bùi Thành. Ông ngồi trên hiên, bộ đồ lao động vẫn còn bám bụi đất. Nhìn thấy họ, ông khẽ nhíu mày.
“Tôi không muốn nghe những điều mới mẻ từ các cậu,” Bùi Thành nói ngay khi họ vừa chào hỏi. “Tôi đã sống đủ lâu để biết rằng truyền thống là thứ quý giá. Đất đai cần được chăm sóc theo cách của ông cha.”
“Ông Thành,” Thái bắt đầu, giọng điềm tĩnh. “Chúng tôi không phủ nhận giá trị của truyền thống. Nhưng nếu không thay đổi, chúng ta sẽ mãi mãi ở trong cảnh nghèo đói.”
“Cậu không hiểu gì cả,” Bùi Thành cắt ngang. “Thay đổi có thể mang lại rủi ro lớn hơn. Hãy nhìn xung quanh, có bao nhiêu người thất bại vì dám thử nghiệm những điều mới mẻ?”
“Nhưng cũng có những người thành công,” Hân phản bác. “Chúng ta có thể học hỏi và phát triển. Ông không thể chỉ vì một vài thất bại mà từ chối mọi cơ hội.”
“Cô nói dễ lắm,” ông Thành gắt gỏng. “Cô có biết chăm sóc đất đai không? Đất này đã nuôi sống cha ông chúng ta. Cô không có quyền đánh giá.”Thái cảm thấy không khí trở nên căng thẳng. “Chúng ta không muốn làm tổn thương ông, mà chỉ muốn tìm kiếm sự đồng thuận. Chúng ta có thể kết hợp giữa truyền thống và đổi mới, để phát triển cùng nhau.”
“Cậu muốn tôi phải thay đổi cách làm việc của mình chỉ vì một vài ý tưởng viển vông?!” Bùi Thành gầm lên, ánh mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ.
“Không phải là viển vông, mà là thực tế,” Thái kiên nhẫn giải thích. “Chúng tôi đã thấy sự khác biệt. Cây trồng phát triển mạnh mẽ hơn, năng suất cao hơn. Chúng tôi muốn ông cùng chúng tôi làm điều đó.”
“Các cậu là một thế hệ yếu đuối. Các cậu nghĩ chỉ cần một chút thay đổi là có thể làm nên chuyện lớn?” Ông Thành không kiềm chế được sự chỉ trích.
“Chúng tôi không muốn làm trái ý ông, nhưng cũng không thể chấp nhận sự bảo thủ này,” Bình lên tiếng, giọng điềm đạm nhưng sắc bén. “Nếu ông không chịu lắng nghe, chúng tôi sẽ phải tự mình hành động.”
“Vậy thì hãy tự đi mà làm,” Bùi Thành quát lên. “Tôi sẽ không đứng về phía những kẻ phản bội truyền thống.”
Trái tim Thái đập mạnh. Cuộc tranh luận đã vượt quá giới hạn mà họ mong đợi. “Ông có thể không đồng ý với chúng tôi, nhưng chúng tôi sẽ không từ bỏ. Chúng tôi sẽ chứng minh rằng con đường mới có thể mang lại thành công.”
“Và tôi sẽ chứng minh rằng các cậu chỉ là những kẻ mơ mộng,” ông Thành đáp, ánh mắt lạnh lùng.
Họ rời khỏi nhà Bùi Thành trong sự im lặng nặng nề. Hân không giấu được sự thất vọng. “Chúng ta đã không đạt được gì cả.”
“Nhưng ít nhất chúng ta đã nói ra những gì mình nghĩ,” Thái nói, giọng trầm. “Chúng ta cần tìm cách khác để chứng minh cho ông ấy thấy.”
“Có thể chúng ta sẽ cần sự giúp đỡ từ những người khác trong làng,” Bình đề xuất. “Nếu có đủ người ủng hộ, có thể ông Thành sẽ thay đổi quan điểm.”
“Đúng vậy,” Hân đồng ý. “Chúng ta sẽ không đơn độc trong cuộc chiến này.”
Tâm trạng của họ dâng trào một lần nữa, quyết tâm không chịu khuất phục trước những trở ngại. Họ sẽ tìm cách để xây dựng một tương lai tươi sáng, dù có phải đối mặt với những con người như Bùi Thành.
Câu chuyện chưa dừng lại ở đây. Họ biết rằng sự đối đầu với Bùi Thành chỉ là khởi đầu cho một cuộc chiến lớn hơn. Những thử thách phía trước không chỉ là về đất đai, mà còn là về niềm tin, về những gì mà họ khao khát xây dựng. Hành trình của họ vẫn còn dài và gian nan, nhưng họ đã sẵn sàng để chiến đấu.