Bước Chân Đến Phú Quý

Chương 9: Áp Lực Từ Gia Đình

Lý Tâm ngồi bên cửa sổ, ánh nắng chiếu vào gương mặt thanh tú của cô, nhưng trong lòng lại nặng trĩu những suy nghĩ. Áp lực từ gia đình ngày càng tăng khiến cô cảm thấy ngột ngạt. Mẹ cô đã nói rõ ràng rằng cô cần phải kết hôn sớm, để không phải sống trong cảnh “ế chồng” như những người phụ nữ khác trong làng. Cô thở dài, không biết làm thế nào để thoát khỏi vòng tay chặt chẽ của những kỳ vọng.

“Có chuyện gì vậy, Tâm?” Tần Thái bước vào, khuôn mặt anh hiện rõ sự lo lắng. Anh đã nhận ra ánh mắt mơ màng của cô từ xa.

“Em chỉ… em chỉ đang nghĩ về điều mà mẹ nói,” Tâm đáp, giọng điệu có phần yếu đuối. “Mẹ muốn em sớm kết hôn, nhưng em chưa sẵn sàng.”

Tần Thái gật đầu, đôi mắt anh sâu thẳm, chứa đựng sự thấu hiểu. “Em không cần phải làm theo những gì người khác mong muốn. Hạnh phúc của em mới là điều quan trọng nhất.”

Cô quay mặt nhìn anh, một nụ cười nhạt xuất hiện. “Nhưng nếu em không lấy chồng, mẹ sẽ buồn. Em không muốn làm mẹ thất vọng.”

“Đừng để áp lực từ gia đình quyết định cuộc đời mình,” Thái nói, giọng nói của anh mạnh mẽ, như một bức tường chắn bảo vệ cho cô. “Nếu cần, anh sẽ giúp em.”

Khi ánh mắt của họ chạm nhau, một cảm giác mạnh mẽ dâng trào trong lòng Tâm. Thái không chỉ là người bạn, mà còn là một chỗ dựa vững chắc. Cô cảm thấy một phần trong mình ấm áp hơn khi nghĩ đến việc ở bên cạnh anh.

“Thái, em…,” cô hesitated, trong lòng đang lăn tăn những suy nghĩ chưa được hình thành.

“Anh hiểu, nhưng chúng ta có thể làm gì đó khác biệt,” Thái ngắt lời, ánh mắt anh chợt trở nên quyết tâm. “Nếu em đồng ý, anh sẽ cầu hôn em.”

Sự bất ngờ tràn ngập trong mắt Tâm. “Cầu hôn? Nhưng… sao anh lại nghĩ như vậy?”

“Để bảo vệ em khỏi những áp lực,” Thái trả lời một cách thẳng thắn. “Nếu chúng ta kết hôn, gia đình em sẽ không còn đòi hỏi nữa. Em sẽ có không gian để sống theo cách của mình.”

Tâm lặng im, những ý nghĩ quay cuồng trong đầu. Kết hôn với Thái, liệu có phải là một quyết định đúng đắn? Cô biết rõ tình cảm giữa họ chưa đủ sâu sắc, nhưng sự bảo vệ mà anh mang lại khiến cô cảm thấy an tâm.

“Em cần thời gian để suy nghĩ,” Tâm nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

“Được rồi,” Thái gật đầu, mặc dù trong lòng anh cũng không dễ dàng. “Nhưng em hãy nhớ, anh sẽ luôn ở đây, sẵn sàng bảo vệ em.”

Cảm giác ấm áp từ lời nói của Thái khiến trái tim Tâm xao xuyến. Cô không biết mình có thực sự yêu anh hay không, nhưng có một điều chắc chắn rằng, cuộc sống bên anh sẽ không bao giờ cô đơn.

Ngày hôm sau, Tâm trở về nhà, lòng nặng trĩu với những ý nghĩ. Mẹ cô đã chuẩn bị sẵn một bữa cơm thịnh soạn, nhưng không khí trong nhà thật căng thẳng. “Con đã nghĩ gì về việc kết hôn chưa?” Mẹ cô hỏi, ánh mắt dò xét.

“Con…,” Tâm ấp úng. “Con muốn có thời gian để suy nghĩ.”“Thời gian không phải là thứ con có thể lãng phí. Con gái phải có chồng, phải có gia đình,” mẹ cô kiên quyết, giọng nói chứa đựng sự thất vọng.

Tâm cảm thấy như mình đang đứng giữa hai ngã rẽ. Một bên là sự kỳ vọng của gia đình, một bên là tình yêu và sự tự do mà cô khao khát. Cô chỉ biết im lặng, cảm giác bất lực tràn ngập trong lòng.

Sau bữa cơm, Tâm đi ra ngoài, nơi cánh đồng xanh mướt đang chờ đón. Cô nhìn xa xăm, không biết mình nên đi theo con đường nào. Trong lúc đó, Thái xuất hiện, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Em đã nghĩ về lời cầu hôn của anh chưa?”

“Em…,” Tâm không biết trả lời sao. “Em không chắc.”

“Em có thể không yêu anh ngay bây giờ, nhưng anh sẽ luôn đứng bên em,” Thái nói, sự chân thành trong giọng nói của anh khiến cô cảm thấy ấm lòng. “Chúng ta có thể bắt đầu từ tình bạn, và dần dần xây dựng mọi thứ.”

Cô nhìn vào mắt anh, cảm nhận được sự vững chãi. Có thể, đây chính là giải pháp cho những áp lực mà cô đang phải đối mặt. “Nếu em đồng ý, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Tâm hỏi, giọng nói đã có phần mạnh mẽ hơn.

“Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Anh sẽ chuẩn bị mọi thứ cho một đám cưới đơn giản nhưng ý nghĩa,” Thái đáp, nụ cười của anh như ánh nắng giữa ngày đông.

Khi họ cùng nhau đi dạo trong cánh đồng, Tâm cảm thấy một sự nhẹ nhõm. Có lẽ, cuộc sống sẽ dẫn dắt họ đến những điều bất ngờ. Và trong lòng cô, một cảm giác mới mẻ bắt đầu nảy nở.

Nhưng không lâu sau đó, một bóng người xuất hiện từ phía xa. Tôn Bảo, với nụ cười đầy mưu mô, đang tiến lại gần. “Ồ, hai người đang bàn về chuyện gì thú vị vậy?” Hắn ta lên tiếng, giọng điệu đầy chế nhạo.

Thái nắm chặt tay Tâm, cảm giác căng thẳng lại dâng lên. “Chúng tôi không có chuyện gì với ngươi,” Thái đáp, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Thật sao? Chẳng phải cô gái xinh đẹp này đang chuẩn bị kết hôn sao?” Tôn Bảo cười lớn. “Thật thú vị khi thấy một người như mày lại dám cầu hôn.”

Tâm cảm thấy bối rối trước ánh mắt châm biếm của hắn. “Chúng tôi không cần sự châm chọc của ngươi,” cô nói, nhưng giọng nói vẫn không đủ tự tin.

“Tốt, hãy xem chúng ta có thể đi đến đâu,” Tôn Bảo nói, ánh mắt lấp lánh như một con rắn đang rình mồi.

Khi hắn ta quay đi, Tâm nhìn Thái, sự lo lắng tràn ngập trong lòng. “Chúng ta sẽ phải đối mặt với hắn sao?”

“Anh sẽ không để em phải lo lắng,” Thái khẳng định, sự kiên định trong ánh mắt anh khiến Tâm cảm thấy an lòng hơn.

Nhưng trong lòng cô, một nỗi lo sợ mới bắt đầu hình thành. Cuộc chiến không chỉ là bảo vệ viên ngọc, mà còn là bảo vệ hạnh phúc của chính mình. Họ đã sẵn sàng cho những thử thách sắp tới, nhưng không ai biết điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn