Bữa Tiệc Sinh Tồn

Chương 16: Đối Đầu Cuối Cùng

Khôi dẫn đầu nhóm, bước qua những con hẻm tối tăm, lòng nặng trĩu bởi nỗi lo lắng cho Huy. Âm thanh ồn ào từ phía xa ngày càng gần, như một lời cảnh báo cho những gì đang chờ đợi phía trước. Họ dừng lại trước một góc phố, nơi ánh đèn mờ nhạt chiếu sáng một cuộc hỗn loạn. Tiếng la hét và tiếng súng vang lên, hòa vào nhau trong một bản giao hưởng của sự sợ hãi.

“Đó là băng nhóm của Bảo,” Nguyên thì thầm, giọng run rẩy.

Khôi gật đầu, ánh mắt anh sắc bén. “Chúng ta phải thận trọng. Huy có thể đang ở đó.”

“Chúng ta không thể để Huy một mình,” Nguyên nhấn mạnh, nhưng sự lo lắng trong mắt cô không thể che giấu.

“Chúng ta sẽ chia ra,” Khôi quyết định. “Nguyên và Huyền, tìm cách vào trong cứu Huy. Tôi và Tuấn sẽ đánh lạc hướng bọn họ.”

“Không thể để các người một mình đối đầu với Bảo,” Nguyên phản đối, nhưng Khôi đã kiên quyết.

“Đây là cách duy nhất. Huy cần chúng ta,” Khôi nói, giọng chắc nịch.

Họ nhanh chóng lập kế hoạch. Khôi và Tuấn sẽ tạo ra một tiếng động lớn để thu hút sự chú ý của băng nhóm, trong khi Nguyên và Huyền sẽ lén lút vào bên trong để tìm kiếm Huy. Những ánh mắt đầy quyết tâm hướng về nhau, họ hiểu rằng cuộc chiến này không chỉ là để cứu một người, mà còn để bảo vệ tất cả.

“Chúng ta phải đi ngay,” Khôi ra hiệu, và mọi người nhanh chóng tách ra.

Khôi và Tuấn lẩn vào bóng tối, tiến về phía nơi phát ra tiếng động. Họ không chỉ đối đầu với băng nhóm của Bảo, mà còn phải đối mặt với những kẻ khác đang lẩn trốn trong bóng tối, sẵn sàng đe dọa bất cứ ai dám cản đường.

“Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể,” Tuấn nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi những bóng dáng đang di chuyển.

“Đợi đến khi tôi ra hiệu,” Khôi đáp, nắm chặt tay, chuẩn bị cho mọi tình huống. “Khi tôi đánh lạc hướng bọn họ, anh hãy tìm cách vào bên trong.”

“Được,” Tuấn gật đầu, nhưng sự lo lắng vẫn hiện rõ trên gương mặt.

Trong khi đó, Nguyên và Huyền đã lén lút tiếp cận căn cứ của băng nhóm. Họ cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập, từng bước chân như nặng trĩu. “Huy có thể đang ở đây,” Huyền thì thầm, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Chúng ta phải tìm kiếm nhanh chóng,” Nguyên nói, ánh mắt cô quét qua những bóng dáng lén lút.

Khi Khôi và Tuấn bắt đầu tạo ra tiếng động, sự chú ý của băng nhóm lập tức bị thu hút. “Đi! Đi nhanh!” Khôi quát, và cả hai lao ra giữa ánh đèn flash, gây ra sự hỗn loạn.“Chạy theo tôi!” Khôi dẫn đầu, tiếng súng nổ vang lên như một lời cảnh báo. Họ không thể dừng lại, không thể chần chừ. Mọi thứ đang diễn ra nhanh chóng, và sự sống còn của Huy phụ thuộc vào họ.

Nguyên và Huyền đã vào được bên trong, không có thời gian để suy nghĩ. Họ lén lút di chuyển qua các phòng, tìm kiếm dấu vết của Huy. “Huy!” Nguyên gọi khẽ, lòng cô nặng trĩu.

“Ở đây!” Một giọng nói yếu ớt vang lên từ một góc tối.

“Là Huy!” Huyền kêu lên, cả hai nhanh chóng lao về phía âm thanh. Nhưng khi họ đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến họ chững lại. Huy đang bị trói chặt, sắc mặt xanh xao, nhưng ánh mắt vẫn đầy quyết tâm.

“Cứu tôi!” Huy thều thào, nhưng trước khi họ có thể tiếp cận, tiếng bước chân vang lên từ cuối hành lang.

“Có người!” Nguyên quát, và họ lập tức phải tìm chỗ trốn.

Khôi và Tuấn đang phải vật lộn với băng nhóm của Bảo. Mặc dù đã tạo ra sự chú ý, nhưng số lượng kẻ thù quá đông. “Chúng ta không thể kéo dài mãi thế này,” Tuấn nói, thở hồng hộc.

“Chúng ta phải tìm cách rút lui,” Khôi đáp, nhưng trong lòng anh vẫn không yên. Huy đang gặp nguy hiểm, và họ không thể để điều đó xảy ra.

Một tiếng nổ lớn vang lên, làm mọi người chao đảo. “Bảo đang ra tay,” Khôi nhận ra, sự hoảng loạn dâng lên trong lòng.

Nguyên và Huyền vẫn đang nấp, nhưng họ không thể chần chừ thêm. “Chúng ta phải cứu Huy,” Nguyên quyết định. “Không thể để thời gian trôi qua nữa.”

“Được, nhưng phải cẩn thận,” Huyền cảnh báo, và cả hai cùng nhau lên kế hoạch.

Trong khi đó, Khôi và Tuấn đang bị dồn vào thế bí. “Chúng ta cần phải rút lui ngay,” Tuấn nói, nhưng Khôi vẫn không từ bỏ.

“Không thể để Huy một mình,” anh nhấn mạnh, quyết tâm trong ánh mắt.

Mọi thứ đang diễn ra nhanh chóng, và cuộc đối đầu giữa Khôi và Bảo chỉ còn là vấn đề thời gian. Khôi cảm nhận được sự căng thẳng, tiếng đạn nổ vang lên xung quanh, và sự sống còn của họ đang treo lơ lửng.

“Chúng ta không thể thua,” Khôi thì thầm, lòng anh tràn đầy quyết tâm. Huy đang ở đâu đó trong cái bóng tối đó, và anh sẽ không để bất cứ điều gì ngăn cản mình cứu lấy bạn bè.

Một trận chiến quyết định đang chờ đợi họ, và chỉ có một điều chắc chắn: không ai có thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn