Bữa Tiệc Sinh Tồn

Chương 10: Cuộc Chiến Trong Đêm

Khôi đứng giữa căn cứ, lòng tràn đầy quyết tâm nhưng cũng không khỏi lo lắng. Đêm đã buông xuống, ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn dầu chỉ đủ để tạo ra những cái bóng dài và bí ẩn. Anh quay lại nhìn Nguyên và Huy, cả hai đang chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới.

“Chúng ta sẽ phải kiểm tra lại tất cả các vị trí,” Khôi ra lệnh. “Nguyên, em cùng Huy kiểm tra khu vực phía Tây. Tôi sẽ đi phía Đông.”

“Cẩn thận nhé,” Nguyên nói, ánh mắt cô đầy lo lắng. “Bảo không phải là kẻ dễ đối phó.”

Khôi gật đầu. “Chúng ta phải giữ vững tinh thần. Hãy tin tưởng vào nhau.”

Mọi người tách ra, lòng đầy hồi hộp. Khôi đi dọc theo hành lang tối tăm, từng bước chân vang lên trong sự tĩnh lặng. Những suy nghĩ về cuộc chiến sắp tới, về những người mà họ đang bảo vệ, cứ quay cuồng trong đầu. Anh biết rằng nếu thất bại, không chỉ căn cứ này mà cả cộng đồng sẽ gặp nguy hiểm.

Khi đến gần khu vực Đông, Khôi dừng lại, lắng nghe. Âm thanh của những bước chân lạo xạo vang lên. Anh nhanh chóng tìm một chỗ ẩn nấp, trái tim đập mạnh trong lồng ngực. Một vài bóng dáng xuất hiện, đó là những thành viên của băng nhóm Bảo. Họ đang lén lút tiếp cận căn cứ.

Khôi nắm chặt vũ khí, quyết tâm không để họ xâm nhập. Anh chờ đợi, từng giây từng phút như kéo dài ra. Khi những kẻ lạ mặt tiến gần hơn, anh nhảy ra khỏi chỗ ẩn nấp, tấn công bất ngờ. Những cú đấm mạnh mẽ và những chiêu võ thuật điêu luyện của anh đã khiến bọn chúng không kịp trở tay.

“Ngừng lại!” Một trong số chúng hô to, nhưng đã quá muộn. Khôi đã hạ gục được hai tên, chỉ còn lại một tên duy nhất. Hắn ta hoảng loạn nhìn Khôi, ánh mắt đầy sợ hãi.

“Đừng làm hại tôi! Tôi chỉ là lính!” Hắn cầu xin.

“Cho tôi biết Bảo ở đâu!” Khôi nghiến răng, không tha thứ cho bất kỳ ai.

“Ở khu vực phía Bắc, hắn đang tập hợp lực lượng!” Hắn nói, giọng run rẩy.

Khôi không cần suy nghĩ thêm, đẩy hắn ra và chạy về phía Bắc. Trong lòng, cảm giác hồi hộp càng lúc càng dâng cao. Hắn có thể đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công lớn.

Khi đến nơi, Khôi thấy ánh đèn sáng rực, tiếng ồn ào vang lên. Anh lén lút tiếp cận, nhận ra băng nhóm của Bảo đang tụ tập lại, chuẩn bị cho một cuộc tấn công vào căn cứ của họ. Khôi lùi lại, nhanh chóng liên lạc với Nguyên và Huy qua bộ đàm.

“Nguyên! Huy! Bảo đang tập hợp lực lượng phía Bắc. Chúng ta cần phải chuẩn bị ngay bây giờ!” Khôi nói, giọng đầy căng thẳng.

“Chúng tôi đang trên đường đến,” Nguyên trả lời. “Đợi chúng tôi!”

Khôi không thể ngồi yên. Anh quyết định phải hành động ngay. Nếu chờ đợi quá lâu, họ sẽ bị động. Anh lén lút xông vào giữa đám đông, mắt quan sát từng người một. Trong bóng tối, Khôi thấy Bảo đang đứng giữa, vẻ mặt tự mãn. Hắn ta đang chỉ huy các thành viên, ra lệnh cho họ chuẩn bị tấn công.

Khôi cảm thấy cơn tức giận dâng trào. Hắn không chỉ là một kẻ cướp, mà còn là một kẻ mưu mô, luôn tìm cách thao túng mọi người xung quanh. Anh biết mình không thể để điều đó tiếp diễn.

“Làm gì vậy, Khôi?” Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai. Nguyên và Huy đã đến bên cạnh anh, gương mặt nghiêm túc.

“Chúng ta phải ngăn cản họ trước khi họ tấn công,” Khôi nói, chỉ tay về phía Bảo. “Tôi sẽ distract hắn, các em hãy tìm cách đưa mọi người ra khỏi đây.”

“Đừng làm liều!” Huy phản đối, nhưng Nguyên đã gật đầu.

“Chúng ta phải làm gì đó. Không thể để họ tấn công,” Nguyên nói, ánh mắt kiên quyết.

Khôi hít một hơi thật sâu, đánh bạo. “Được rồi, tôi sẽ thu hút sự chú ý của Bảo. Hai em phải chuẩn bị cho kế hoạch B.”

Khôi bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, tiến về phía Bảo, lòng đầy quyết tâm. “Bảo!” Anh hô lớn, thu hút sự chú ý của hắn. “Tôi ở đây!”Bảo quay lại, ánh mắt ngạc nhiên rồi nhanh chóng chuyển thành giận dữ. “Nguyễn Minh Khôi! Mày dám xuất hiện ở đây?!” Hắn gầm lên.

“Đúng vậy, tao sẽ không để mày tàn phá những gì tao đã xây dựng!” Khôi đáp, lòng tràn đầy sự kiên quyết.

“Ngươi thật ngu ngốc,” Bảo cười khẩy. “Để xem ai sẽ là người sống sót cuối cùng!”

Khôi không chờ đợi thêm. Anh lao về phía Bảo, những thành viên khác của hắn cũng kéo đến, nhưng anh đã chuẩn bị cho điều này. Nguyên và Huy từ phía sau cũng lao vào hỗ trợ.

Cuộc chiến bắt đầu. Tiếng la hét, tiếng đấm đá vang lên. Khôi cảm thấy adrenaline dâng trào, mọi thứ xung quanh như chậm lại. Anh dồn sức vào từng cú đấm, từng chiêu thức. Bảo cũng không phải là kẻ dễ đối phó, hắn mạnh mẽ và có kinh nghiệm chiến đấu.

Nguyên và Huy phối hợp ăn ý, tạo thành một thế trận vững chắc. Họ không chỉ chiến đấu cho bản thân mà còn cho những người mà họ yêu quý. Trong cuộc hỗn loạn, Khôi cảm thấy lòng mình tràn đầy sức mạnh. Họ không chỉ là những cá thể đơn lẻ, mà là một đội ngũ, một gia đình.

Khi Khôi đối đầu với Bảo, hắn ta tấn công mãnh liệt, nhưng Khôi đã có thể tránh được hầu hết các đòn đánh. Ánh mắt của Khôi ngập tràn quyết tâm. Anh không thể để Bảo chiến thắng.

“Ngươi sẽ không bao giờ chiến thắng!” Khôi quát, cú đấm mạnh mẽ khiến Bảo loạng choạng.

“Đừng quá tự mãn, Khôi!” Bảo gầm lên, lấy lại thăng bằng, lao vào tấn công.

Cuộc chiến vẫn diễn ra ác liệt, nhưng Khôi cảm nhận được sự yếu thế của Bảo. Hắn ta đang dần hụt hơi. Khôi không bỏ lỡ cơ hội, lao vào tấn công liên tiếp. Đám đông xung quanh bắt đầu hoảng loạn, nhưng Khôi không thể dừng lại. Họ phải chiến thắng.

Nhưng đột nhiên, một tiếng nổ vang lên từ phía xa, làm rung chuyển cả khu vực. Mọi người đều ngừng lại, nhìn về phía phát ra tiếng động. Đó là một chiếc xe tải, bốc cháy và lao vào đám đông.

“Chạy đi!” Khôi hét lên, nhưng đã quá muộn. Hỗn loạn lan ra, mọi người chạy trốn trong sợ hãi.

Khôi quay lại nhìn Nguyên và Huy. “Chúng ta phải rút lui ngay!”

Nhưng trước khi họ kịp hành động, Bảo đã đứng dậy, ánh mắt điên cuồng. “Chạy đi đâu? Chỉ có một con đường duy nhất!” Hắn ta hô lớn, chỉ vào Khôi. “Giết hắn!”

Bất ngờ, hàng loạt kẻ lạ mặt lao về phía Khôi. Anh cảm thấy cơ thể mình như bị bao vây, nhưng trong lòng vẫn không ngừng chiến đấu. Anh không thể để mọi thứ sụp đổ.

“Nguyên! Huy!” Khôi kêu lên, “Chạy đi!”

Nguyên và Huy không thể rời bỏ anh. Họ đứng bên cạnh, sẵn sàng chiến đấu cho đến cùng. Nhưng tình hình đã trở nên quá tồi tệ. Khôi nhận ra rằng, nếu không có một kế hoạch rút lui, cả nhóm sẽ gặp nguy hiểm.

“Chúng ta không thể ở đây lâu hơn nữa!” Huy hét lên, tiếng lo lắng trong giọng nói của anh rõ ràng.

Khôi gật đầu, lòng dâng trào nỗi sợ hãi. “Đi thôi! Hãy tìm đường ra!”

Họ bắt đầu lùi lại, nhưng kẻ thù vẫn không ngừng tiến đến. Khôi nắm chặt vũ khí, cố gắng bảo vệ những người bên cạnh. Thời khắc sinh tử đã đến, và mọi thứ trở nên hỗn loạn.

Cuộc chiến trong đêm tối không chỉ là cuộc chiến giữa con người với nhau mà còn là cuộc chiến với chính những nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng. Trong khoảnh khắc đó, Khôi nhận ra rằng, để sống sót, họ không chỉ cần sức mạnh mà còn cần sự đoàn kết, lòng tin và hy vọng. Họ phải vượt qua được thử thách này, không chỉ vì bản thân mà còn vì tất cả những gì họ đã xây dựng.

“Chạy đi!” Khôi hét lên, và cả nhóm lao về phía lối ra, hy vọng ánh sáng sẽ dẫn đường cho họ trong đêm tối tăm này.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn