Tiếng chuông báo hiệu máy móc dồn dập vừa vang lên, tiếng nước "ục ục" sau lưng đầm đen lại một lần nữa truyền tới. Tế phẩm tộc nhân Thoán Bặc thứ hai đã bị nuốt chửng. Vệ Ách không hề quay đầu lại, sợi dây thừng trói trên người không biết đã bị cậu dùng thủ pháp đặc thù cởi bỏ từ lúc nào. Cậu vung tay, sợi dây rơi xuống hồ sâu; cùng lúc đó, tên tộc nhân Thoán Bặc thứ ba đang tuần tra trên hành lang nhà sàn cũng vừa đi qua điểm khúc quanh.
Vệ Ách nhảy vọt lên, bám lấy xà ngang trên hành lang, vòng eo săn chắc vận lực, lặng lẽ từ tầng sát mặt nước lộn người lên tầng trên.
Vạt áo nhuộm sáp của cậu vừa biến mất, ở đầu kia hành lang đã xuất hiện toán tuần tra tiếp theo. Những tên tộc nhân Thoán Bặc này nhìn thấy sợi dây thừng dập dềnh trên mặt nước, chỉ tưởng rằng "Long Thần" đã nuốt trọn cống phẩm nên không chút nghi ngờ, tiếp tục bước đi.
Phía trên đội tuần tra, cách một lớp ván gỗ, Vệ Ách đáp xuống sàn hành lang. Vị trí bụng từng bị đâm thủng ẩn ẩn đau nhức, quỷ khí tàn lưu trong máu thịt đang hoạt động dữ dội, bắt đầu khuếch tán và ăn mòn tứ chi.
Mái tóc dài màu bạc rũ xuống, Vệ Ách chậm rãi điều chỉnh nhịp thở.
Khác với vòng lặp vô tận trong "Hương khói Mân Nam", tại phó bản [Thoán Bặc Ba Xà] này chỉ có một cơ hội duy nhất —— hoặc là một mạng thông quan, hoặc là xác chìm vũng bùn.
Một tay ấn xuống sàn gỗ, Vệ Ách khẽ ngước mắt.
Tòa nhà sàn trung tâm của thị tộc Thoán Bặc cao sừng sững, dưới mái hiên tràn ngập làn sương xanh đen. "Long Thần" đang dần tiêu vong, sự phản hồi ngày càng yếu ớt, tộc trưởng hai bộ tộc Thoán Bặc đang dốc sức cứu vãn Long Thần. Nếu có thứ gì có thể đối kháng với "Cung phụng", giúp tế phẩm được chọn thoát khỏi miệng Ba Xà thối rữa, thì thứ đó nhất định là bí mật, vị trí cất giữ phải cách xa nơi tộc nhân bình thường có thể chạm tới.
Những địa điểm như vậy trong một bộ tộc vốn không nhiều.
Hình ảnh "Bản đồ da dê" thu thập được trước đó lướt qua đại não, cậu nhanh chóng xác định được một vị trí.
Hai bộ tộc Thoán Bặc lấy tòa nhà sàn trung tâm làm trụ cột, kết nối với các dãy nhà treo leo trên vách đá xung quanh. Ba mặt vách núi đều có thể nhìn trực diện vào tòa nhà trung tâm, Vệ Ách vòng sang mặt duy nhất không có vách đá, lặng lẽ tiếp tục leo lên cao.
Vết máu từ lớp vải băng bó trên cổ thấm ra, từng giọt từng giọt như hoa mai đỏ nở rộ.
Vệ Ách không mảy may quan tâm, bàn tay nắm lấy thanh gỗ tái nhợt và lạnh lẽo.
Cậu như không còn cảm giác, trong chớp mắt đã leo lên thêm hai tầng nữa.
Khi đến tầng thứ tư, chưa kịp đáp chân, một tia ngân quang đã bay ra từ đầu ngón tay Vệ Ách. Tên tộc nhân tuần tra vừa quay mặt lại chưa kịp phát ra tiếng động nào thì cổ họng đã xuất hiện một mảnh cánh Ngân Điệp hoa lệ, mỏng manh. Lưỡi dao Ngân Điệp trông có vẻ nhẹ nhàng, nhưng tốc độ cực nhanh, khoảnh khắc cắt đứt yết hầu đối phương cũng là lúc kết liễu mạng sống của hắn.
[Đinh! Bạn đã g**t ch*t một tộc nhân Thoán Bặc, xác suất bị phát hiện tăng thêm 10%.]
Tiếng hệ thống vang lên bên tai, Vệ Ách dùng đầu gối đỡ lấy thi thể đang ngã xuống, ngón tay lướt qua cổ xác chết thu hồi đoản đao Ngân Điệp, đồng thời đặt cái xác nằm xuống sàn một cách êm thấm.
Cửa sổ tầng bốn đóng chặt, bên trong hắt ra ánh sáng mờ ảo.
Vệ Ách lách lưỡi dao Ngân Điệp vào khe cửa, đẩy nhẹ. Tiếng "két" vang lên cùng lúc một bóng người phía sau ánh lửa đổ gục xuống, lưỡi Ngân Điệp thứ hai đã xuyên qua cổ tên canh giữ.
[Đinh! Bạn đã g**t ch*t hai tộc nhân Thoán Bặc, xác suất bị phát hiện tăng thêm 20%.]
Tiếng cảnh báo máy móc lạnh lẽo lại vang lên.
Trước khi nhịp thở ổn định, Vệ Ách đã lách mình vào trong. Tòa nhà sàn cao nhất nằm ở trung tâm này chính là nơi tập trung quyền lực và tôn giáo của bộ tộc. Mọi thứ liên quan đến tế lễ và sự tồn vong của bộ lạc đều được lưu giữ tại đây. Vừa đặt chân xuống, những dải cờ màu bện dây thừng đã đập vào mắt —— đây là một căn phòng bí ẩn treo đầy cờ phướn.
Bốn bức tường treo những tấm thảm dệt thô dày kể về lịch sử bộ tộc.
Bức họa ở chính giữa có nền vải màu chàm, thêu chỉ đỏ rực:
"Long Thần" thân dài trăm dặm, nằm phủ phục dưới chân núi. Hai người đại diện cho tổ tiên hai bộ tộc Thoán Bặc tiến vào một hang động đối thoại với Long Thần, trên tay cầm những viên đá do Long Thần ban tặng.
Bức thứ hai: Tổ tiên Thoán Bặc mang những viên đá thần bí từ chỗ Long Thần trở về bộ lạc, dùng chúng để đổi lấy đủ loại vật phẩm với người ngoài.
Bức thứ ba: Hai tộc Thoán Bặc xây dựng những dãy nhà sàn phức tạp, huyền bí trong núi sâu, đồng thời đào một hồ nước sâu giữa trại.
Ba bức tranh vừa lọt vào tầm mắt, Vệ Ách lập tức hiểu ra câu chuyện.
—— Đây chính là truyền thuyết về thị tộc Thoán Bặc "khấu sơn vấn bạc" mà Mộc Sùng Phách từng nhắc tới trong nhật ký: Tổ tiên hai bộ tộc phát hiện ra "Ba Xà" bị chôn dưới chân núi, họ vào hang tôn thờ nó làm Long Thần giữ mỏ. Thông qua việc cầu nguyện, họ nhận được vàng bạc và khoáng thạch từ Ba Xà.
Tộc Thoán Bặc dùng khoáng thạch đó giao thương với các bộ tộc khác, cuối cùng gầy dựng nên bản làng bí ẩn này.
Cả bản làng phụng thờ Long Thần, sống nhờ khoáng thạch của Long Thần.
"Vàng đầu hổ, bạc đầu heo, muốn vàng hổ phải thỉnh bạc chưởng sơn." Cái gọi là "Bạc Chưởng Sơn", tám chín phần mười chính là tín vật mà Ba Xà ban cho Tộc Thoán Bặc lúc ban đầu.
Đó cũng chính là [Giáp bạc] cần thiết để mở ra cốt truyện ẩn!
Ba Xà mà tộc Thoán Bặc phụng thờ không rõ nguyên nhân gì bắt đầu thối rữa, bị Sơn Vương cắn nuốt. Thời điểm người chơi tiến vào cốt truyện ẩn chính là lúc Tộc Thoán Bặc phát hiện "Long Thần" gặp nạn; họ cố gắng dùng hình thức hiến tế để cứu vãn, nhưng cuối cùng đã thất bại.
Ba Xà bị nuốt chửng, Sơn Vương nhờ đó có được năng lực "đồng hóa đồng thành bạc, thành vàng".
Nhưng năng lực này chưa hoàn thiện, nó cần chiếm đoạt Giáp bạc từ Tộc Thoán Bặc để làm vật dẫn. Vì vậy mới có câu "Muốn vàng hổ phải thỉnh bạc chưởng sơn".
Một loạt suy đoán được chứng thực trong nháy mắt.
Không dừng lại ở tầng này dù chỉ nửa giây, Vệ Ách trực tiếp lao lên cầu thang xoắn ốc, lưỡi Ngân Điệp trong tay bay ra như một dải lụa bạc.
[Bạn đã g**t ch*t ba tộc nhân Thoán Bặc! Xác suất bị phát hiện tăng lên 30%!]
[Bạn đã g**t ch*t bốn tộc nhân Thoán Bặc! Xác suất bị phát hiện tăng lên 40%!]
Máu tươi b*n r* đỏ rực trên lưỡi dao Ngân Điệp. Tiếng động giết chóc trên lầu đã khiến những tên canh gác bên dưới cảnh giác. Những tiếng hô hoán bằng tiếng Thoán Bặc cổ vang lên, tiếng người và tiếng bước chân dưới chân tháp ngày một lớn. Lúc này, Vệ Ách đã lên tới tầng năm.
Cậu đẩy bàn ghế, thảm trải sàn xuống lối cầu thang hẹp, rồi ném một mồi lửa xuống dưới.
Ngọn lửa vừa ngăn chặn đường lên của người Thoán Bặc, vừa thiêu rụi đường lui của chính cậu. Mái tóc bạc dày đặc thấp thoáng trong ánh lửa, Vệ Ách cầm Ngân Điệp lao thẳng l*n đ*nh tháp. Làn sương xanh đen bao phủ mái hiên tòa nhà cũng cùng lúc cuộn ngược vào bên trong.
[Đinh —— đoong! Chúc mừng người chơi may mắn "Máu Cống Phẩm" đã đốt cháy lầu tế Long Thần của Tộc Thoán Bặc, kích hoạt lời nguyền Thoán Bặc Ba Xà! —— Bạn có biết mắt loài rắn không phân biệt được vật chết và vật sống không?]
[Lời nguyền "Thoán Bặc Ba Xà": Trạng thái bị động [Mù mắt] đặc thù trong 12 giờ.]
Ngay khi tiếng thông báo nổ vang, thế giới trước mắt Vệ Ách đột ngột thay đổi.
Mọi màu sắc biến mất trong nháy mắt, vạn vật trong tòa nhà chỉ còn lại những đường nét mờ mịt tông màu đen - trắng - xám. Cùng lúc đó, trên võng mạc bỗng xuất hiện những bóng người thê lương, méo mó đen kịt như trong phim kinh dị. Những bóng đen đó lượn lờ trong không gian hẹp của đỉnh tháp, ngay khi tầm nhìn của Vệ Ách bị "mù", chúng phát ra những tiếng gào thét thê lương rồi lao về phía cậu.
Mắt rắn chỉ có cảm nhận màu sắc đơn điệu và tầm nhìn hạn chế. Đôi mắt bị Ba Xà nguyền rủa không chỉ không thấy màu sắc, mà còn không phân biệt được vật chết và vật sống —— mà trong thế giới quỷ quái này, khi bạn nhìn thấy người chết, người chết cũng nhìn thấy bạn!
[Chúc mừng người chơi bị "Tàn hồn Thoán Bặc" tấn công!]
Khoảnh khắc tòa nhà sàn ầm ầm sụp đổ, con La Quỷ bốn vó lạch bạch lao xuống từ không trung. Các người chơi hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, tốc độ thối rữa của "Ba Xà" tại trấn Cốt Thiêu đột nhiên tăng nhanh. Toàn bộ thị trấn đang rạn nứt, bướm ma bay lượn rợp trời.
"Mẹ kiếp nó..." Trần Trình nhảy từ trên lầu xuống, giẫm phải một cái xương khô suýt nữa ngã văng ra xa, may mà được Đường Tần túm cổ áo kéo lại.
Cậu ta vừa chửi thề vừa định đứng dậy.
[Cảnh báo! Cảnh báo! Người chơi đang ở gần địa điểm giáng lâm của quỷ quái cấp cao chưa xác định "Thần Lang Quan".]
[Cảnh báo! Cảnh báo! Người chơi đang ở gần địa điểm giáng lâm của quỷ quái cấp cao chưa xác định "Thần Lang Quan".]
Tiếng chuông báo động máy móc như nổ tung bên tai tất cả thành viên.
Gần như cùng lúc, nhóm Giải Nguyên Chân cảm thấy đầu óc xuất hiện vô số tạp âm khủng khiếp, giống như những người bình thường vô tình nhìn thấy thần húy đỏ rực ngoài đời thực. Cảm giác choáng váng và buồn nôn ập đến, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ mũi và miệng.
Giải Nguyên Chân và Đường Tần, những người từng đối mặt với Tử Mẫu Liên Thần Quỷ ở phó bản trước, có khả năng thích nghi tốt hơn một chút. Nhưng Trần Trình, Tống Nguyệt Mi và Cao Hạc đã đau đớn quỳ thụp xuống.
Đến tận lúc này, mọi người mới hiểu tại sao ngay cả Vệ Ách cũng bị ép vào cốt truyện ẩn ——!
Quỷ Thần.
Thứ đang giáng lâm tại Lầu Cốt Bà ít nhất là một tôn "Quỷ Thần" cấp Chính Lệ trở lên.
Chuông đồng trên người La Quỷ rung lên điên cuồng đến mức sắp hỏng. Nếu không có con La Quỷ và những chiếc chuông đó, có lẽ các người chơi đã bị tước đoạt hết dương thọ và sinh cơ vì dám lại gần nơi Quỷ Thần giáng lâm.
Không khí âm hàn khủng khiếp bao trùm lấy tất cả. Họ vẫn còn cách Lầu Cốt Bà một khoảng, rung chấn từ mặt đất nứt nẻ do "Thần Lang Quan" gây ra chưa lan đến đây, và vài tòa nhà sàn còn nguyên vẹn đã che chắn tầm nhìn. Nhưng ánh huyết quang quỷ quái đã bắt đầu thấp thoáng sau các dãy nhà.
Áp lực nặng nề đè nặng lên vai mọi người.
"—— Cha nó chứ." Trần Trình vặn vẹo mặt mày, cố rặn ra mấy chữ.
Cứu kiểu gì đây?
Mẹ nó chứ cứu thế nào? Tiếp ứng làm sao? Một vị Quỷ Thần cấp Chính Lệ muốn b*p ch*t bọn họ chẳng khác nào b*p ch*t một đàn kiến. Phó bản bốn sao có cần phải chơi lớn vậy không? Một bản đồ mà cùng lúc xuất hiện hai thực thể kinh hoàng. Dù là quỷ quái "Ba Xà thối rữa" hay "Thần Lang Quan" cấp độ không xác định đều đủ để diệt bọn họ cả ngàn lần.
[Tiến độ cốt truyện ẩn [Thoán Bặc Ba Xà]: 91%.]
[Người chơi "Vệ Ách" bị "Tàn hồn Thoán Bặc" tấn công.]
Những dòng thông báo dày đặc hiện lên. Người chơi bên ngoài không thấy được hình ảnh của Vệ Ách, chỉ có thể đoán tình hình qua tiến độ nhảy vọt và các báo cáo bị tập kích.
[Người chơi "Vệ Ách" tiến vào trạng thái đặc thù Máu Cống Phẩm.]
Thông báo cốt truyện ẩn gần như hiện lên liên tục không ngừng nghỉ.
Khán giả trong phòng livestream căng thẳng đến mức ngón tay run rẩy, không gõ nổi một dòng bình luận nào. Vệ Ách ở bên kia đang đơn độc đẩy tiến độ lên mức cực hạn, nhưng trạng thái bản thân cũng đã chạm đáy. Nếu cốt truyện ẩn hoàn thành, cậu sẽ lập tức đăng xuất và trở về điểm ban đầu.
Mà tại nơi đó, thứ đang chờ đợi để săn lùng cậu là một tồn tại khủng khiếp hơn cả Tử Mẫu Liên Thần Quỷ.
"Đệch mợ nó," Trần Trình chửi một tiếng, thanh côn tiết trên tay phát ra tiếng răng rắc, cậu ta chống xuống đất nỗ lực đứng dậy, kẽ tay nứt ra rỉ máu.
[Người chơi "Vệ Ách" đã thông quan cốt truyện ẩn [Thoán Bặc Ba Xà].]
Ngay trước khi tiếng hệ thống vang lên, vô số đóa hoa mạn châu sa bằng quỷ diễm đỏ rực bỗng nhiên bùng nổ từ các cửa sổ của tòa nhà sàn. Những sợi nhị hoa dài yêu dã như những con rắn máu nở rộ trong tích tắc.
Tiếng hệ thống đột ngột im bặt.
Trên võng mạc, khoảnh khắc những bóng đen gào thét lao tới, Vệ Ách nhắm nghiền mắt —— nếu đôi mắt này nhìn thấy cả người sống lẫn người chết, vậy thì thà không nhìn gì hết. Tầm nhìn trở nên tối đen, trước khi mí mắt kịp thích ứng, Vệ Ách nắm chặt đoản đao Ngân Điệp, giữa tiếng náo động lao thẳng l*n đ*nh tháp.
Cánh cửa tầng đỉnh bị khóa chặt.
Vệ Ách nghiêng người tông mạnh, những mảnh gỗ vỡ đâm vào vai cậu, những giọt máu nhỏ bắn tung vào không trung. Cậu lộn người né tránh một mũi tên xương bắn từ dưới lên, lăn vào gian phòng cao nhất của thị tộc Thoán Bặc.
Dù nhắm mắt, cậu vẫn cảm nhận được có một thứ gì đó bị khóa chặt ở chính giữa căn phòng.
Một chiếc rương sắt nặng nề đặt trên bàn thờ. Ngón tay Vệ Ách chạm vào cạnh rương, lần theo khe hở tìm vị trí ổ khóa. Đoản đao Ngân Điệp mỏng manh xuất hiện, dùng mũi dao thay cho dây thép, Vệ Ách dựa vào âm thanh và độ rung truyền từ lưỡi dao để phán đoán cấu trúc lõi khóa. Dưới chân tháp, tiếng bước chân và tiếng lửa cháy bập bùng không ngừng truyền tới.
Đống bàn ghế chặn cầu thang bị xô đổ, các tộc nhân Thoán Bặc đang điên cuồng lao lên tầng đỉnh.
"Rắc" một tiếng, lò xo khóa bị Vệ Ách đẩy ra.
Một tay giữ cạnh rương, Vệ Ách hất tung nắp.
[Chúc mừng người chơi phát hiện vật phẩm đặc thù —— Mảnh vỡ "Thiên Cương Luật"!] Tiếng hệ thống lạnh lẽo vang lên, khác với thông thường, âm thanh điện tử này không có chút cảm xúc nào, [Phát hiện người chơi hiện đang sở hữu mảnh vỡ "Thiên Cương Luật" lớn hơn 7%, xin hỏi có dùng hương khói để tiến hành...]
Lời thông báo đột ngột bị cắt ngang.
Sắc đỏ thẫm kinh hoàng loang lổ trên giao diện, như một đóa mạn châu sa bất chợt nở rộ.
Trên đỉnh tháp, ánh huyết quang đỏ sậm từ điện thờ bỗng nhiên phóng ra, bao trùm toàn bộ tòa nhà. Những tộc nhân đang truy đuổi và tiếng thông báo của hệ thống đồng thời dừng lại.
Ánh sáng đỏ tươi như máu tràn ngập căn gác, bóng tối dày đặc chảy ra những hình bóng đỏ thẫm. Eo của thanh niên bị một vị Quỷ Thần lạnh lẽo siết chặt. Âm thanh điện tử của phó bản như đang giãy giụa trong tuyệt cảnh, vang lên từng tiếng ngắt quãng. Nhưng mà, vị Quỷ Thần đã cưỡng ép phá vỡ cốt truyện để giáng lâm bên cạnh "cống phẩm" đã tóm gọn vật sở hữu của mình.
"Ta đã nói rồi, ngươi không thoát được đâu, Vệ Ách." Giọng nói khàn khàn mang theo ý trào phúng của Chủ Thần vang lên.
Trên giao diện, đồng hồ cát đếm ngược hiện ra trạng thái bị ăn mòn và ngưng trệ.
Sống mũi cao và lạnh lẽo của Quỷ Thần tì vào lớp vải băng bó trên cổ thanh niên. Hơi thở của thần lướt qua cổ Vệ Ách, ngay sau đó, ngón tay ngài lướt qua xương quai xanh —— ngay lập tức, trạng thái cung phụng và hiến tế mà "Thoán Bặc Ba Xà" áp đặt lên cậu bị trực tiếp xé nát.
Đồng hồ cát đếm ngược trên giao diện chưa biến mất hoàn toàn, nhưng đã bị đứng hình một cách quỷ dị.
Ánh huyết quang đỏ sậm soi rõ gương mặt thanh niên tóc bạc bỗng trở nên lạnh lùng.
Trong túi đồ, một vật tỏa ra ánh hồng rực rỡ: "Túi phúc trừ tai" mà Hắc A Bà đã tặng cho Vệ Ách.
"Túi phúc trừ tai", vật ban phúc của Thần Lang Quan.
Đạo cụ này của Hắc A Bà có nguồn gốc từ chính "Thần Lang Quan ban phúc", đó là lý do tại sao lúc trước nó có thể giảm bớt cường độ của chú ấn trên người Vệ Ách. Chủ Thần phong tỏa túi đồ của cậu không chỉ để cướp đoạt đạo cụ, mà còn để che giấu "vật ban tặng" đã trà trộn vào từ trước —— một trò lừa bịp nhằm qua mặt hệ thống: Thứ thần thực sự dùng để định vị Vệ Ách không phải là mối quan hệ cung phụng trên giao diện Máu Cống Phẩm, mà là "vật ban tặng" nằm trong túi đồ bị phong tỏa kia.
"Ngươi đã sớm nhận lấy vật ta ban."
Dường như cảm thấy phản ứng của Vệ Ách rất thú vị, vị Quỷ Thần mặc hỉ bào đỏ lạnh lùng cúi người, ép thanh niên vào vách gỗ. Ánh sáng từ điện thờ soi rõ gương mặt áp sát của vị Quỷ Thần cao lớn và thanh niên tóc bạc. Thần nắm giữ sinh mệnh của Vệ Ách, chậm rãi và thâm trầm day nhẹ đuôi mắt cậu:
"... Thử cung phụng ta lần nữa xem?"
"Lời cầu khẩn của ngươi, ta chưa bao giờ khước từ."