Áo choàng thêu kim tuyến xanh trên vai tung bay, Vệ Ách cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng. Cảm giác áp bách trì trệ do quỷ vật gương đồng gây ra lập tức tan biến, ngay cả cơn đau buốt như kim châm từ vết thương cũ cũng dịu đi nhiều. Trên giao diện người chơi hiện ra một đồng hồ đếm ngược nhỏ:
[Sự Bảo Hộ Của Một Phương - Mân Nam.]
Đối tượng bảo hộ: Vệ Ách.
Nguồn gốc: Thập Tam Nguyên Quân.
Thời gian duy trì: 30 giây.
30 giây. Đủ rồi.
Ngay khi cơ thể nhẹ nhõm, Vệ Ách lập tức giẫm lên đống mảnh vụn xe thồ vỡ nát lao ra ngoài.
Trong rừng quỷ sương mù cuộn xoáy, bóng trắng nhảy múa. Những đôi tay phụ nữ trắng ngần cầm nến đỏ bị ép lùi lại, chỉ còn giữ được không gian bảo vệ quanh thanh niên chưa đầy nửa mét. Ánh nến đỏ thắp lên một vùng không gian nhỏ hẹp, tựa như đốm sáng lẻ loi giữa màn đêm đục ngầu.
Khi "Sự Bảo Hộ Của Một Phương" xuất hiện, vô số cánh tay từ gương đồng đồng loạt ùa về phía Vệ Ách, trông như một đàn rắn trắng quỷ dị đang lao đi trong bóng tối. Cái lạnh thấu xương ập đến, nhưng ánh nến phía sau lưng cậu dù lay lắt như sắp tắt vẫn kiên cường chặn đứng rừng tay trắng bệch kia. Hư ảnh áo cưới pháp tướng của Thập Tam Nguyên Quân dập dìu quanh Vệ Ách như những bức bích họa bay lượn.
Phòng livestream bị bao phủ bởi một làn sóng kinh ngạc. Những khán giả vừa rồi còn tuyệt vọng giờ không thể tìm được từ ngữ nào mô tả nổi cảm xúc lúc này. Giống như giữa đêm tối bỗng nổ tung một ngôi sao mới rực rỡ, ấm áp và lộng lẫy đến hoa mắt:
[Ôi... Thập Tam Nguyên Quân kìa!]
[Lần đầu tiên thấy có người triệu hồi được Hộ Phúc của Thần bảo hộ trong phó bản! Lần đầu tiên đấy!]
[Vệ Thần đỉnh quá!!! Thập Tam Nguyên Quân vạn tuế!]
[Dân Mân mình có câu: Thắp một nén nhang, thần linh hiện hữu. Dù đi đến đâu, chỉ cần nhớ về cố hương, thần quê nhà sẽ bảo vệ bạn. Hóa ra lời người già nói đều là thật.]
Những dòng bình luận điên cuồng quét qua. Trong thực tại, ngay cả những nhân viên chính phủ của Cục Kiểm Soát vốn phải giữ lý trí cũng không kìm được mà phấn khích đứng bật dậy.
Trong rừng già, Cao Hạc, Đường Tần cùng những người đang bị treo lơ lửng trên không trung cũng lờ mờ thấy được biến hóa dưới đất. Dù không biết Vệ Ách đã dùng đạo cụ gì, nhưng nhìn trận thế này là biết cái giá phải trả không hề nhỏ. Những kẻ đang nghẹt thở nghiến răng, mặc kệ cái lạnh thấu xương, liều mạng dùng tay cào cấu đôi tay quỷ đang siết cổ mình để tìm sự sống.
Trần Trình bị treo gần Vệ Ách nhất. Khi Vệ Ách lướt qua, mặt cậu ta đã tím tái vì nghẹt thở. Một loại hoa văn màu sắc kỳ quái, kinh tởm bắt đầu hiện lên dưới da cậu ta. Khác với những người khác, cơn đau dữ dội cuộn trào từ bên trong như muốn xé nát Trần Trình.
"A a a ——!"
Cậu ta há miệng gào thét không thành tiếng, mắt đỏ ngầu tơ máu. Không được, phải nhịn. Cái tên ma đầu máu lạnh họ Vệ kia đang liều mạng, cậu ta không thể tùy tiện thả "thứ đó" ra, cậu ta sẽ không khống chế nổi nó mất ——! Đôi chân Trần Trình bước đi giữa không trung một cách quỷ dị, hệt như bước chân của kẻ treo cổ. Nhưng trước khi biên độ chạm đất mở rộng, cậu ta đã gồng mình ép xuống. Ngay lập tức, những vệt máu b*n r* từ da mặt cậu ta.
Phía bên kia, đàn lừa ngựa của đoàn ngựa thồ đổ rạp, hàng hóa trên xe văng tung tóe. Vệ Ách lao nhanh qua nửa khoảng trống, chiếc xe thồ đen kịt duy nhất còn đứng vững hiện ra trước mắt. Quầng sáng dầu mỡ quanh nó lúc này nồng đặc gấp đôi so với lúc nãy. Vừa áp sát, một cảm giác buồn nôn và chóng mặt mãnh liệt ập đến. Đám trại binh và gã sư gia của Thổ ty đã biến mất không dấu vết.
Vệ Ách cưỡng ép nén lại sự kinh tởm, vung tay, sợi xích máu từ trong tay áo vọt ra, rầm một tiếng giật tung thùng xe thồ.
Khi thùng xe vừa mở, tất cả người xem đều cảm thấy lạnh gáy: Chết hết rồi.
Bên trong xe đặt một chiếc rương đá xám vuông vức, to lớn đến mức kỳ lạ. Gã sư gia cùng hơn mười tên trại binh đều nằm thẳng cẳng xung quanh rương đá. Vệ Ách từng nghi ngờ đám người này đứng sau vụ quỷ gương đồng, không ngờ bọn chúng lại chết thảm như vậy. Cách chết rất cổ quái: đầu hướng vào trong, mặt úp xuống, chân tay căng cứng.
[Cảnh báo: Người chơi đang tiếp cận nguồn ô nhiễm quỷ quái dị thường, yêu cầu rời đi ngay lập tức.]
[Cảnh báo...]
Lộc cộc —— lộc cộc ——!
Tiếng thịt xương co bóp vang lên từ phía sau rương đá. Ngay khi nhìn thấy chiếc rương xám đó, Vệ Ách cảm thấy một lực hút bẩn thỉu và mạnh mẽ. Da thịt, máu huyết của cậu như không còn thuộc về mình, từng chút một muốn đổ nhào về phía chiếc rương. Ngay cả sự bảo hộ từ Thập Tam Nguyên Quân cũng không thể áp chế được lực hút kh*ng b* này.
Những luồng sáng dầu mỡ tự động tụ lại, dày đặc như dầu thô trên mặt biển, xuyên qua ánh nến đỏ để xuyên vào cơ thể Vệ Ách. Hệ thống cảnh báo vang lên giữa chừng rồi bỗng im bặt.
Khi luồng sáng đục ngầu đó xâm nhập, nó lập tức va phải pho tượng quỷ màu chì đang bị xích máu phong tỏa trong cơ thể Vệ Ách và bị nuốt chửng không còn một mảnh. Sau khi nuốt chửng giáp cốt đen và đan dược tím đen từ thuyền vương, những sợi xích đỏ rỉ sét càng phong ấn chặt chẽ vị tà thần này trong người cậu. Dường như giáp cốt làm tăng phong ấn, còn đan dược lại giúp quỷ vật này lách qua phong ấn để ngưng tụ ra một thực thể dù suy yếu nhưng có thể hành động tự do.
Khi luồng sáng dầu mỡ bị nuốt gọn, lời của thủ lĩnh đoàn ngựa thồ chợt lóe qua đầu Vệ Ách: cơ hội để đẩy lùi rừng tay phụ nữ nằm ở "xe hàng" – thứ trong rương đá này. Nhưng muốn đuổi được thứ bên ngoài, phải thả thứ bên trong ra. Chiếc rương đá lại không có bất kỳ chỗ nào để cầm hay kéo.
Người xem cũng nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng này. Họ không thấy được những quầng sáng ô nhiễm như Vệ Ách, nhưng không khí quỷ dị quanh rương đá thì hiện rõ mười mươi. Khi Vệ Ách áp sát rương đá, hào quang từ việc Hộ Phúc của Thập Tam Nguyên Quân đột ngột bị đè nén, chỉ còn lại một lớp mỏng manh ảm đạm bao quanh cậu.
Cảm giác này còn kinh khủng hơn cả khi đối đầu với hàng chục cánh tay quỷ cùng lúc.
Đồng hồ đếm ngược nhấp nháy: [Sự Bảo Hộ Của Một Phương] còn lại: 10 giây.
Không hề do dự, trước sự chứng kiến của mọi người, thanh niên tóc bạc đã đặt một tay lên mép rương đá xám!
Rầm!
Nắp rương đá bị cậu đẩy văng, rơi xuống đất tạo nên một đám bụi mù. Ngay khoảnh khắc đó, những tiếng ù ù hỗn loạn và rung động cổ quái lan tỏa khắp rừng, ai nấy đều cảm thấy da thịt như bị điện giật tê rần. Hình ảnh phòng livestream rung lắc dữ dội, nhưng may mắn không bị sập.
Người xem lờ mờ nhìn thấy thứ bên trong rương. Đó là... nửa rương thịt vụn. Thứ mà Thổ ty vùng Điền Nam bắt đoàn ngựa thồ áp tải lại là một đống thịt đen kịt, thối rữa và sưng tấy mủ!
Ngay khi nắp rương mở ra, đống thịt đen lập tức tràn ra ngoài. Trên bề mặt khối thịt, vô số những bóng nước li ti chen chúc dày đặc khiến người xem suýt nôn mửa.
Đám cánh tay trắng như tuyết trong rừng bỗng khựng lại, sau đó màu sắc nhạt dần, những người đang bị treo cổ đồng loạt rơi xuống đất. Cánh tay quỷ từ gương đồng điên cuồng muốn rút về, nhưng đã muộn. Từng cánh tay dài như rắn dường như tự ý trái lệnh quỷ trong gương, lao thẳng về phía đống thịt đen đang tràn ra. Những xác chết của sư gia và trại binh quanh rương đá là những thứ đầu tiên bị khối thịt thối nuốt chửng.
Ngoàm ngoàm, lộc cộc...
Tiếng nhai nuốt rợn người vang lên. Đám đàn ông đoàn ngựa thồ và người chơi ngã nhào xuống đất. Tình hình của đoàn ngựa thồ xem chừng còn tốt hơn người chơi. Người thủ lĩnh đoàn ngựa thồ vừa mới thoát chết liền lồm cồm bò dậy, vớ lấy một mặt chiêng đồng lớn.
"Huynh đệ họ Thốn —— liều mạng thôi ——!"
Ông ta hét lớn, gõ mạnh một tiếng vào chiêng đồng giữa đêm đen.
"—— Lên la!"
Theo tiếng chiêng và tiếng hét, những con lừa ngựa đã tắt thở, thân hình cứng đờ, thế mà lại một lần nữa đứng dậy từ mặt đất. Đám đàn ông đoàn ngựa thồ rút ra những bó đuốc, phớt lờ cánh tay quỷ và đống thịt thối sau lưng. Cơ mặt ai nấy căng thẳng, một tay cầm đuốc, một tay giơ cao cờ mặt thú, cắm xuống rồi lại nhấc lên, bắt đầu đi vòng quanh đàn ngựa và hát vang một loại thổ ngữ của dân tộc thiểu số Điền Nam.
"Rừng tay" không ngừng bị khối thịt thối nuốt chửng. Có vẻ như trước khi hai thứ quỷ quái này phân thắng bại, chúng sẽ không đụng chạm đến người sống trong rừng. Đoàn ngựa thồ đang tranh thủ cơ hội này để khởi động quân bài tẩy cuối cùng.
Những con lừa ngựa đứng dậy với đôi mắt đờ đẫn, không hề có sức sống, nhưng trong rừng lại xuất hiện từng vòng dấu chân ngựa. Hình bóng con ngựa đầu đàn đen kịt dần lộ ra giữa rừng tay.
Cao Hạc, Đường Tần, Trần Trình, Tống Nguyệt Mi rơi xuống đất như sung rụng. Người duy nhất không ở cùng nhóm là Vệ Ách. Giữa tiếng thịt thối cuộn trào và tiếng cánh tay quỷ bị hút vào, bóng dáng đơn độc của thanh niên tóc bạc lộ ra. Cậu đang ở phía xe ngựa, bị ngăn cách với cả người chơi lẫn đoàn ngựa thồ.
Không ai biết cái giá của việc mở rương đá là gì. Lúc này, thanh niên nửa quỳ trên khung xe gỗ hỏng, dù biết đống thịt thối quanh mình cực kỳ nguy hiểm và cần phải rời đi ngay, nhưng cậu vừa mới gượng dậy đã lại lảo đảo quỵ xuống. Máu tươi không ngừng trào ra từ miệng cậu.
"Vệ Ách!" Giải Nguyên Chân bắt lấy thanh Thất Tinh Kiếm rơi giữa không trung, thét lên một tiếng định lao tới. Nhưng khối thịt trong rừng lan ra quá nhanh, Vệ Ách giẫm phải thanh gỗ mục rầm một cái muốn ngã. Hộ Tát Đao trượt khỏi tay trên mặt xe, lòng người xem thắt lại —— không kịp rồi, Giải Nguyên Chân không kịp rồi.
Xe gỗ sụp đổ, sợi tóc bạc của thanh niên rũ xuống hướng về khối thịt thối bẩn thỉu. Ngay khoảnh khắc cậu sắp bị nuốt chửng, một bàn tay trắng bệch đột ngột vươn ra từ bóng tối, túm lấy vai cậu giật ngược ra sau. Một vạt áo đỏ thẫm lóe lên trên màn hình, "tân nương" tóc bạc khoác áo thêu vàng xanh bị kéo thẳng vào lồng ngực kẻ mặc hỉ phục quỷ dị.
Cánh tay lạnh lẽo siết chặt lấy eo thanh niên.