[Chúc mừng người chơi "Vệ Ách" đạt được thông tin quan trọng của phó bản —— Tiến độ phó bản: 10%!]
Ngay khi mấy chữ "Long Thần của mỏ đồng Thoán Bặc " hiện ra giữa các tầng đá, thông báo của hệ thống vang lên đồng thời trong tất cả các phòng livestream. Nhưng cùng với giọng nói máy móc lạnh lẽo đó, trước mắt Vệ Ách bỗng lướt qua một mảng lớn những cổ tự đứt quãng, khó có thể lý giải:
...... Cung phụng...... Thoán Bặc...... đồ đá...... giảm bớt tai ương, thoán?? Đắc kê......
Những cổ tự phức tạp sau chữ "kê" đột ngột bị cắt đứt.
Chữ "Sơn Chủ" đỏ rực trồi lên từ đống cổ tự hỗn độn, như một cái miệng khổng lồ nuốt chửng những chữ xung quanh xuống dưới!
Khi những triện tự liên quan đến "Thoán Bặc Thần Long" bị nuốt mất, hình chữ vặn vẹo dữ dội như đang giãy giụa, dường như còn phát ra những tiếng thét chói tai không thành lời. Đại não Vệ Ách đau nhức kịch liệt, giao diện hệ thống đồng thời hiện lên một loạt cảnh cáo.
Tuy không dữ dội như lúc bị "Thần Lang Quan" xâm lấn, nhưng giao diện đỏ ngầu như máu vẫn khiến người ta kinh tâm động phách.
Vệ Ách quyết đoán dời mắt khỏi vách tường mỏ đồng, tiến lên một bước trong cơn đau đầu như búa bổ, vừa tránh né những cổ tự đó, vừa ấn mạnh "Tấm gỗ xác" vào khe lõm.
Thế nhưng sau khi nhìn thấy mảng cổ tự kia, chúng giống như một loại ô nhiễm ý thức. Dù Vệ Ách đã kịp thời dời mắt, những dòng chữ phức tạp vẫn cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cậu... Cung phụng...... Thoán Bặc...... đồ đá...... giảm bớt tai ương, thoán?? Đắc kê......
Cổ tự quỷ quái tự lẩm bẩm, bên tai cậu bắt đầu vang vọng những âm thanh vốn không nên có.
—— Thần linh vô danh không thể nghe, không thể biết, không thể nghĩ.
Lời của tổ trưởng Vương thuộc Cục Kiểm soát nhắc tới trên máy bay thoáng hiện qua đầu Vệ Ách. Đất nước Cửu Châu có vô số tập tục dân gian, và nỗi kinh hoàng luôn ẩn giấu trong những phong tục hỗn tạp đó —— chẳng ai biết cái tên tôn kính nào sẽ dẫn đến thứ gì. Trước khi thảm họa giáng xuống, không ai biết được một thứ mình vô tình liếc qua sẽ kích nổ điều gì.
Hồ sơ của Cục Kiểm soát ghi lại rằng:
Rất nhiều khi, mọi người chỉ đột ngột nhìn thấy một danh hiệu thần thánh trên đường, ngay giây sau đã bị một sức mạnh vô danh đánh nổ tung mà chết.
Ngay lần thứ hai vào phó bản, khi đối mặt với toàn bộ sự quỷ quái đã thức tỉnh, Vệ Ách đã rơi vào tình cảnh bất lực và đáng sợ nhất —— đọc phải tôn húy vô danh mà không hề có dấu hiệu báo trước hay sự phòng bị nào.
Không ai biết tại mỏ Máu Bạc nơi núi thẳm Điền Nam này đã xảy ra chuyện gì.
Thoán Bặc Long Thần là ai, Sơn Chủ là thứ gì.
Chỉ nhìn qua những vết khắc cũ kỹ trên vách đồng, những cổ tự phức tạp đã chồng chất trong đầu Vệ Ách đến mức đáng sợ. Sự sưng tấy, đau nhức và bỏng cháy về mặt sinh lý thần kinh khiến Vệ Ách suýt chút nữa ngã gục xuống đất.
[Cảnh báo: Người chơi Vệ Ách nhìn thấy tên húy còn sót lại của Quỷ Thần! Dương thọ và sinh cơ của người chơi đang giảm mạnh ——]
[Cảnh báo: Dương thọ của người chơi Vệ Ách sụt giảm quá nhanh!]
Ngay khi hai dòng cảnh cáo bật ra, trên giao diện của Vệ Ách, số dương thọ vốn vất vả lắm mới tích lũy được hơn 300 ngày bắt đầu lao dốc không phanh. Chỉ số sinh mệnh còn giảm nhanh hơn cả dương thọ. Bên trong cơ thể, ánh sáng từ những sợi xích sắt đỏ rỉ phong tỏa Chủ Thần dường như bị ảnh hưởng, mờ đi đôi chút.
Sau khi ép cậu nuốt viên đan dược đó, pho tượng quỷ vật mang cảm giác đá cứng bắt đầu tỏa ra quỷ vận lạnh lẽo thấm vào da thịt.
—— Ta đã nói rồi. Ngươi sẽ cầu xin ta.
Quỷ vận ăn mòn ngũ tạng lục phủ.
Vệ Ách cảm nhận được sự sắp đặt đầy ngạo mạn của Chủ Thần —— hắn đã biết từ đầu, hoặc cảm nhận được thứ gì đó tồn tại trong mỏ đồng này.
Thân phận "Máu Cống Phẩm" vốn dĩ đã khiến Vệ Ách dễ kích hoạt các loại nguy cơ hơn người chơi bình thường. Chủ Thần lại càng hiểu rõ "chỉ số may mắn" của Vệ Ách hơn bất cứ ai.
Cậu vào mỏ đồng, trăm phần trăm sẽ đụng phải thần húy vô danh.
Lối tắt mà hệ thống Quỷ Thoại đưa ra ẩn chứa nguy hiểm khổng lồ. Với người chơi bình thường, "Mỏ Máu Bạc, đường hầm quỷ" đã đủ nguy hiểm, nhưng Vệ Ách còn có một Chủ Thần mang ác ý với cậu cao hơn bất kỳ sự tồn tại nào khác.
Những ảo ảnh liên quan đến Thoán Bặc Long Thần và Sơn Chủ liên tục đâm xuyên qua mọi dây thần kinh. Trong cơn chấn động đau đớn, Vệ Ách lùi lại một bước, "Quỷ giám sát" lập tức giơ chiếc roi sắt dính máu hướng về phía cậu.
Tai Vệ Ách bị những lời mớ ngủ bao trùm, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, nhưng cảnh báo hệ thống đã bật lên trên giao diện:
[Cảnh báo: Người chơi "Vệ Ách" đã kích hoạt ba lần cảnh cáo!]
[—— Người chơi "Vệ Ách" sẽ bị đưa lên đài hành hình.]
Lời nhắc thứ hai vang lên bên tai tất cả người chơi trong cùng phòng livestream.
Bên kia, Trần Trình run tay, tảng đá vừa định nhấc lên rơi sầm xuống đất. Sắc mặt nhóm Giải Nguyên Chân biến đổi hoàn toàn, đồng loạt nhìn về phía Vệ Ách. Không ai ngờ rằng người đầu tiên bị đưa lên đài hành hình lại là Vệ Ách, người vốn được mặc định là có thực lực hàng đầu.
Ngay khi tiếng thông báo của hệ thống vang lên, Giải Nguyên Chân lật tay, định bất chấp sự áp chế quy tắc của mỏ đồng để cưỡng ép ra tay.
Nhưng mà, toàn bộ mỏ đồng vào khoảnh khắc tiếng thông báo "hành hình" vang lên, bỗng chuyển từ tiếng cuốc xẻng ồn ào sang một sự im lặng đến rợn người:
Từng khuôn mặt khô khéo, đờ đẫn từ khắp các hướng trong mỏ đồng xoay lại.
Hốc mắt đen ngòm đột nhiên bùng cháy một loại cuồng nhiệt:
"Người sống sắp lên đài hành hình rồi... Người sống sắp lên đài hành hình rồi," những tiếng reo hò cuồng loạn vang lên từ bốn phương tám hướng.
Tay chân của Giải Nguyên Chân, Trần Trình nặng trĩu, lập tức bị những "cái xác" trên lưng níu chặt lấy.
Tại trung tâm mỏ đồng, những xiềng xích sắt đen nhuốm máu ở bốn góc đài hành hình tự động mở ra mà không cần người điều khiển.
"Quỷ giám sát" kéo chiếc roi sắt dính đầy óc và thịt vụn tiến lại gần Vệ Ách. Những chữ phồn thể kinh hoàng về Thoán Bặc và Sơn Chủ vẫn lấp đầy thần kinh Vệ Ách, khiến mọi thứ cậu nhìn thấy đều mờ mịt, chữ "Sơn Chủ" đỏ ngầu chao đảo trong tầm mắt.
Xoảng ——!
Chiếc roi sắt đầy gai nhọn treo thịt và óc được giơ lên.
"...... Dù rất muốn tự tay thi hành án, nhìn bộ dạng r*n r* đau đớn của ngươi, nhưng ngươi vẫn còn một cơ hội cuối để cầu xin ta." Giọng nói giễu cợt của Chủ Thần vang lên trong ý thức, "Bản thân ngươi chết không sao, nhưng những con kiến khác chết cũng không sao chứ?"
Cầu, cái, cha, ngươi.
Những sợi tóc bạc dính bết rũ xuống cần cổ trắng nhợt.
Vệ Ách tái mặt cố nén đau đớn, đột nhiên xoay người, chiếc roi dính thịt vụn sượt qua vai cậu, găm thẳng vào vách tường.
Vệ Ách nỗ lực giơ đôi tay lên, sợi xích sắt đỏ rỉ lao ra như trường xà: "Nhắm mắt, bịt tai lại ——!"
Giọng cậu vang lên lạnh lùng trong mỏ đồng. Nhóm Giải Nguyên Chân vốn đã phối hợp và huấn luyện cùng nhau, gần như ngay khi nghe thấy từ đầu tiên, họ đã nhận ra chuyện gì sắp xảy ra. Vừa nghe mệnh lệnh, họ lập tức nhắm mắt, đồng thời dùng bạo lực vật lý tạm thời làm điếc tai chính mình.
Ở phía bên này, toàn thân Vệ Ách đã sũng mồ hôi.
Khi chiếc roi thứ hai của "Quỷ giám sát" quất xuống, cậu tựa lưng vào vách đá, đôi môi nhợt nhạt mở ra, không chút do dự đọc to thần húy nhìn thấy trên vách đồng: "Cung phụng...... Thoán Bặc...... đồ đá...... giảm bớt tai ương, thoán?? Đắc kê......"
Thần húy phức tạp kỳ dị vừa được tụng ra, toàn bộ "mỏ Máu Bạc" đột nhiên rung chuyển và vặn vẹo.
Tiếng đá lớn rơi rầm rầm hòa lẫn với những cảnh cáo liên tục bật lên trên giao diện hệ thống —— Vệ Ách phớt lờ tất cả, đôi môi tái nhợt chỉ lạnh lùng và chuẩn xác lặp lại: "Cung phụng Thoán Bặc đồ đá giảm bớt tai ương, thoán?? Đắc kê".
Mỗi khi thốt ra một chữ, dương thọ và sinh cơ của Vệ Ách lại tụt dốc thê thảm.
Nhưng toàn bộ mỏ Máu Bạc, dưới những cái tên húy quái lạ này, đã sụp đổ tan tành.
Người xem trong phòng livestream hoàn toàn không nhìn rõ chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy trong mỏ đồng tối tăm, đôi môi thanh niên tóc bạc khẽ động, sau đó khung cảnh mỏ đồng liền vặn vẹo đổ sụp.
Ngay sau đó, tiếng thông báo hệ thống lạnh lẽo vang lên trong tất cả các phòng livestream của ứng dụng:
[—— Chúc mừng người chơi "Vệ Ách" là người đầu tiên phá vỡ quỷ vực đặc biệt độ khó cao cấp bốn sao "Nô lệ mỏ Máu Bạc"! Thành tựu này được thông báo toàn máy chủ!]
Quỷ vực là một loại lĩnh vực đặc biệt được hình thành từ sự quái dị và quỷ quyệt. Một khi quỷ vực hình thành, nó sẽ có những quy tắc riêng biệt. Cách thoát khỏi quỷ vực mỗi nơi mỗi khác. Có nơi như "Kết giới địa phược của Mẹ Giường" trong Hương Khói Mân Nam yêu cầu phải tiêu diệt quái vật chủ chốt, nhưng có nơi lại chỉ có thể nương theo quy tắc, thỏa mãn những điều kiện riêng biệt.
Cuồng phong gào thét bên tai.
Khoảnh khắc mỏ Máu Bạc sụp đổ, Vệ Ách chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh tanh mùi đất bẩn thỉu và kh*ng b* ập đến. Tai và phổi cậu lập tức tràn máu ra ngoài.
Trên giao diện, thông báo cậu bị một tồn tại vô danh "????" khóa định lóe lên rồi biến mất. Ngay sau đó, cậu bị quét ra khỏi mỏ đồng đẫm máu, xuất hiện giữa không trung.
Cửa ải đầu tiên mà người chơi gặp phải trong phó bản bốn sao "Sơn Vương Điền Nam" là "mỏ Máu Bạc" được hình thành từ oán hận và chấp niệm của những nô lệ mỏ, khác với cửa ải "Dạ hồn tân nương" của Vệ Ách ở Hương Khói Mân Nam.
Ở cửa ải này, nhiệm vụ của họ không phải là trả thù cho nô lệ mỏ.
Mà là "Sống sót rời khỏi mỏ đồng".
Thân phận họ đảm nhận là nô lệ mỏ sa đinh.
Nô lệ mỏ sa đinh là tầng lớp thấp kém nhất, tận cùng của xã hội Điền Nam cổ.
Sau khi chết hóa thành quỷ, họ thậm chí không nảy sinh ý nghĩ phản kháng hay báo thù, vẫn sợ hãi cai ngục, nghe lệnh làm việc. Vậy thì cách để họ thoát khỏi mỏ đồng này chắc chắn không phải là phản kháng hay đánh đấm —— mà khả năng cao nhất là khẩn cầu thần linh.
Đây cũng là tâm lý chung của đại đa số dân chúng khổ cực trong thời kỳ xã hội phong kiến Trung Hoa!
Chỉ là, ngoại trừ Vệ Ách, e rằng không có kẻ điên thứ hai nào có thể trong nháy mắt giải mã được ý nghĩa thực sự của cửa ải, lại còn dám liều lĩnh niệm ra những lời chú không rõ ràng khi biết chắc đó là thần húy của Quỷ Thần.
Cơn gió kinh hoàng rít qua bên người.
Mọi người như bị ném vào một cái máy trộn khổng lồ đầy bùn đất và đá tảng, bị hất văng từ chân núi ra ngoài... Một giây trước còn ở trong lòng núi tối tăm, giây sau đã rơi tự do từ đỉnh núi xanh thẫm cao vút khiến người ta thót tim.
Thấp thoáng, mọi người thậm chí còn nhìn thấy con đường cổ Điền Nam ẩn hiện dưới những tầng cây rừng đan xen giữa dãy núi.
Chẳng trách hệ thống nói "Con đường hẹp trong quặng quỷ" là một đoạn lối tắt trên con đường trốn chạy của họ.
Bị ném rơi xuống thế này đúng là rất "tắt", nhưng là lối tắt có thể tiễn người ta xuống suối vàng.
Giải Nguyên Chân, Tống Nguyệt Mi, Đường Tần đều đang dốc toàn lực sử dụng các loại đạo cụ để giảm bớt lực va chạm. Vệ Ách ở xa bọn họ nhất, lại dường như là người niệm chú nên bị văng mạnh nhất, cả người lao vun vút xuống từ trên cao.
Khi gần chạm đất, những bụi cây dại và đá lởm chởm của vùng núi Điền Nam đã hiện rõ mồn một.
Đá vụn sắc nhọn, cộng thêm lực quán tính rơi từ trên cao xuống, nếu người đâm vào sẽ nổ tung thành một đống bùn thịt.
Ống tay áo bị gió thổi căng thành một đường thẳng.
Thần kinh Vệ Ách vẫn đang giật lên từng cơn đau nhức, cậu không còn sức lực để vào cửa hàng đổi đạo cụ trong chốc lát nữa. Thấy sắp va chạm trực tiếp, cậu miễn cưỡng giơ hai tay lên, những sợi xích sắt đỏ rỉ loảng xoảng tuôn ra.
Bóng tối kinh hoàng bao phủ giữa không trung, Chủ Thần trong bộ hỉ bào huyết sắc u ám nhìn xuống.
Thanh niên tóc bạc hơi ngẩng đầu, cậu vốn luôn lạnh lùng, lúc này lại mặt không còn giọt máu, đôi môi nhợt nhạt khẽ mở. Như thể đang khẩn cầu điều gì đó, những âm thanh vụn vỡ lọt ra từ kẽ môi bị cuồng phong thổi bạt đi.
Không ai rõ hơn Chủ Thần về cái giá thảm khốc khi dám liều lĩnh niệm những lời chú vô danh.
Hỉ bào thoáng lay động, Chủ Thần xuất hiện trước mặt con kiến cuối cùng cũng chịu khuất phục này.
Thế nhưng, ngay khi Chủ Thần vừa áp sát, Vệ Ách đã đưa tay túm chặt lấy hắn.
Giây tiếp theo, Chủ Thần đập xuống đất, còn Vệ Ách thì rơi gọn trong lòng hắn. Ống tay hỉ bào tung bay do xung lực, lướt qua gò má thanh niên. Cơ thể ấm áp của "con mồi" rơi vào vòng tay Chủ Thần, dù đã kéo được một "tấm đệm lưng" trước, thanh niên vẫn bị lực chấn động cực lớn làm cho phun ra một ngụm máu.
Nhận ra mình bị tính kế, cơn thịnh nộ bùng lên trong mắt Chủ Thần, hắn bóp chặt cổ Vệ Ách, kéo cậu sát về phía mình. Con kiến chỉ cần bóp nhẹ là nát vụn đang nằm trong lòng thần. Cơ thể bị thương gầy yếu, mỏng manh đến mức tưởng chừng có thể tùy ý nghiền nát, nhưng ngay cả khi tính mạng bị bóp nghẹt, chiếc cằm tái nhợt dính máu của Vệ Ách vẫn hiện lên một vẻ lạnh lùng đến xao lòng.
Đôi môi dính máu của cậu khẽ nhếch: "...... Ngu xuẩn."
Thanh âm lãnh đạm lọt vào tai Chủ Thần, đó là sự khiêu khích tận cùng khiến hắn nảy sinh d*c v*ng bạo liệt, muốn bàn tay mình đặt lên bờ môi mỏng dính máu kia, không kiềm chế được mà nghiền nát nó thật hung bạo.