Boss Quỷ Thoại Đầu Tiên

Chương 3: Quy tắc sinh tồn.

Cánh cổng lớn của Thổ Lâu đang mở toang, hắt ra ánh đỏ âm u.

Vệ Ách ngước mắt lên nhìn.

Những lá bùa và kim châm của vị đạo sĩ trẻ tuổi họ Giải trên xe đẩy đã phát huy chút tác dụng, những đốm sáng gây lóa mắt đã giảm đi nhiều. Dù nhìn vật gì mắt vẫn còn hơi đau nhức, nhưng ít nhất không bị mù. Cậu quan sát ngôi Thổ Lâu trước mặt. Chấn Viễn Lâu hình tròn này ước chừng rộng khoảng sáu mẫu, dưới mái hiên chìa ra ngoài treo từng dãy đèn lồng đỏ thẫm.

Ánh đèn lồng không quá mạnh, chỉ đủ soi sáng những ô cửa sổ ở hai tầng trên cao.

Tường của Thổ Lâu rất dày theo kiểu khép kín, dựa vào độ cao mà đoán thì ít nhất phải có bốn tầng, nhưng ngoại trừ hai tầng trên cùng, phía dưới không có bất kỳ cửa sổ nào.

Muốn ra vào Thổ Lâu chỉ có thể đi qua cánh cổng duy nhất này.

Lúc này, cổng lớn đang lặng lẽ mở rộng.

Ánh sáng đỏ lờ mờ hắt ra từ bên trong không hề mang lại cảm giác an toàn, ngược lại trông giống như một cái miệng khổng lồ đang há hoác, chờ đợi để nuốt chửng người chơi vào trong một cách êm thấm.

Vệ Ách nghe thấy nam sinh có phong cách kỳ quặc bên cạnh nuốt nước bọt một cái rõ to.

"Giải, Giải đạo trưởng," giọng nói của Dương Thanh run rẩy, "Chúng ta thật sự phải vào trong sao?"

"Đồ nhát gan." Chẳng đợi Giải Nguyên Chân lên tiếng, Trương Viễn đã khinh miệt cười nhạo một tiếng. Gã phất tay, là người đầu tiên nhảy xuống xe đẩy, thể hiện rõ ý đồ không muốn hành động cùng với một "cục nợ" là Máu cống phẩm giống như Giải Nguyên Chân. Giải Nguyên Chân bất đắc dĩ, dặn dò các người chơi khác phải cẩn thận hành sự.

"Vệ Ách, cậu thấy thế nào rồi?" Giải Nguyên Chân quay đầu nhìn Vệ Ách, "Có đi được không?"

Giải Nguyên Chân đã bắt mạch cho Vệ Ách nên nắm rõ tình trạng sức khỏe của cậu được bảy tám phần. Anh hỏi câu này vì nhiều người bệnh nặng thường có lòng tự trọng rất cao, ghét nhất bị người khác coi là phế vật, mà Vệ Ách trông lại giống kiểu người dù có bị đánh gãy xương cũng sẽ tự mình gồng gánh. Giải Nguyên Chân thật sự có chút lo lắng Vệ Ách sẽ cố quá sức.

Không ngờ Vệ Ách thu hồi tầm mắt từ những dãy cửa sổ trên cao của Thổ Lâu, trả lời rất dứt khoát: "Không thể, anh cõng tôi đi."

Giải Nguyên Chân đành nuốt ngược những lời khuyên nhủ vào trong.

Anh hơi ngạc nhiên nhướng mày, rồi ngay lập tức cười nói: "Nếu tôi đi nhanh quá thì cứ bảo tôi một tiếng."

Là một người chơi có danh tiếng khá cao, Giải Nguyên Chân thực sự có tính cách rất tốt, cũng không quá để ý đến hình tượng của mình, anh liền xoay người ngồi xổm xuống trước mặt Vệ Ách.

Vệ Ách thờ ơ cúi người tới trước, vòng tay ôm lấy cổ Giải Nguyên Chân.

Cậu không bỏ lỡ sự sững sờ của Giải Nguyên Chân. Nếu là Vệ Ách trước khi vào Thế Giới Vô Hạn, với cái tính khí ngang bướng đó, có lẽ cậu thà chết chứ chẳng bao giờ để ai dìu dắt mình. Nhưng sau ba năm lăn lộn trong chốn này, điều đầu tiên Vệ Ách học được chính là "Muốn sống thì mau đem cái lòng tự trọng vô dụng đi cho chó gặm".

Tàn phế thì cứ tàn phế thôi.

Đỡ tốn sức là được.

Vị đạo sĩ trẻ tuổi Giải Nguyên Chân này nhìn thì thanh tú, nhưng dưới lớp áo vải lại ẩn giấu những khối cơ bắp săn chắc. Anh cõng Vệ Ách đi vài bước, cùng những người khác tiến đến trước bậc cửa cổng chính.

Tại sảnh chính của Thổ Lâu đã có người đứng chờ sẵn.

"Khách quý ghé thăm, chưa kịp đón tiếp từ xa, thật thất lễ quá." Một giọng nói thân thiết truyền đến từ sảnh lớn.

Vệ Ách ngước mắt, nhờ ánh đèn đối diện mà nhìn rõ người vừa tới: Dẫn đầu là một người đàn ông có vóc dáng trung bình, không cao lắm, mặc một chiếc áo lụa đen cài nút thắt, bụng hơi phệ, đôi mắt nhỏ nhưng khôn ngoan, khuôn mặt béo tốt phúc hậu. Ông ta cười trông rất thân thiện, nhưng sự thân thiện đó chỉ như đám bèo lục bình trên mặt nước, chỉ là một lớp màng mỏng manh, bên dưới toàn là sự tính toán khôn lỏi lạnh lùng.

Ngoài ra còn có hai người khác mặc đồ đen toàn thân, im lặng đứng phía sau người vừa nói.

Hệ thống hiện lên thông báo mới:

[Là một gia tộc lớn từ phương Bắc chuyển xuống vùng Mân, họ Hồ ở Mân Nam vẫn luôn giữ mối liên hệ hương hỏa bền chặt với dòng họ chính ở Dự Châu. Để bày tỏ sự tôn trọng và chào đón khách quý từ dòng họ chính, tộc trưởng Thổ Lâu đã đích thân ra đón các bạn.]

[Yêu cầu: Nhập vai "Khách quý từ dòng họ chính".]

Khi người chơi cuối cùng vừa bước vào sảnh, hai cánh cửa gỗ nặng nề kiểu cũ phía sau liền "két" một tiếng, đóng chặt lại.

Thần kinh của mọi người lập tức căng thẳng, tay Trương Viễn âm thầm đặt lên hông.

Tộc trưởng Thổ Lâu dường như không nhận ra sự căng thẳng của mọi người, vẫn nhiệt tình đón tiếp: "Các vị lặn lội từ Dự Trung đến đây, đường xá đầy rẫy quan quân giặc cướp, chắc hẳn đã vất vả nhiều rồi. Tiếc là trời đã tối, ngày mai, ngày mai tôi sẽ thết đãi các vị thật chu đáo."

{Dự Trung: Trung tâm của tỉnh Hà Nam – Dự Châu.}

Tộc trưởng nói năng nhiệt tình, nhưng đôi mắt nhỏ khôn ngoan lại âm thầm không ngừng quan sát những vị "khách quý" này.

Vệ Ách ở trên lưng Giải Nguyên Chân nhìn thấy rất rõ.

Những người tàn, bệnh, yếu trong một số tình huống nhất định lại có ưu thế tự nhiên.

Lúc này tộc trưởng Thổ Lâu và những người phía sau đã không dưới một lần đảo mắt qua Trương Viễn, Giải Nguyên Chân cùng vài người chơi trông có vẻ cường tráng khác. Còn Vệ Ách đang được Giải Nguyên Chân cõng trên lưng, ngoại trừ cái nhìn soi xét theo lệ thường khi vào cửa, cậu không còn nhận được bất kỳ sự chú ý nào nữa.

Nhân cơ hội này, Vệ Ách lặng lẽ quan sát sảnh chính của Thổ Lâu.

Sảnh chính rộng chừng một gian nhà, rất tối.

Có một chiếc thang sẫm màu dựa vào bên tường trái dẫn lên lầu trên.

Phía bên phải có một chiếc bàn đá, sau bàn là một điện thờ nhỏ. Trên điện thờ đang thắp hai cây nến đỏ, soi rõ một bức tượng đá nhỏ.

Khi chú ý đến bức tượng thần đó, lông mày Vệ Ách khẽ nhướng lên.

Điện thờ được đặt ngay sát cổng Thổ Lâu, tượng đá trong điện chắc hẳn là Lâu Công (Thần canh giữ Thổ Lâu). Lúc này, trên tượng đá Lâu Công của Chấn Viễn Lâu phủ một lớp bụi mỏng màu xám —— thị lực của Vệ Ách hiện tại vẫn chưa tốt lắm, nhìn không rõ đó có phải là rêu mốc hay không. Ánh nến đỏ chiếu lên gương mặt bức tượng thần xanh thẫm, toát ra một vẻ quỷ dị khác thường.

Nhưng nhìn không gian sạch sẽ quanh điện thờ và những nén nhang nến rõ ràng vừa mới thay, chứng tỏ có người thường xuyên cúng bái Lâu Công.

Nếu đã định kỳ dâng hương, sao lại không lau dọn sạch rêu mốc?

Đã rất, rất lâu rồi Vệ Ách không trở lại thế giới có bối cảnh văn hóa quen thuộc này, ký ức về việc thắp nhang, cúng bái đã trở nên mờ nhạt. Nhưng cậu dám chắc chuyện này không hề bình thường.

Lúc này, tộc trưởng Thổ Lâu vừa cười nói vừa dẫn mọi người vào sâu trong lâu. Vệ Ách thu hồi tầm mắt, nhìn về phía trước.

Đi hết sảnh chính là vào đến bên trong Thổ Lâu.

Khác với vẻ nặng nề u ám khi nhìn từ bên ngoài, không gian bên trong Thổ Lâu rất rộng lớn, kết cấu tinh xảo, thậm chí có thể gọi là "đẹp đẽ": Giữa ngôi Thổ Lâu hình tròn là một quảng trường lát đá xanh khổng lồ, những căn phòng khép kín hướng vào trong được chia thành từng đơn nguyên đều nhau bởi các cột xà thẳng đứng, rồi lại được nối liền bởi những hành lang gỗ vòng tròn.

Những dãy đèn lồng đỏ âm u treo xung quanh, soi rõ lớp mái ngói màu xanh lam.

Lẽ ra tất cả những thứ này phải rất mãn nhãn, nhưng những người chơi vừa bước vào chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh dọc sống lưng xộc thẳng lên đại não ——!

Chỉ thấy bên trong lâu đang trôi nổi một loại sương khói màu xanh nhạt. Những xà gỗ chạm khắc ở hành lang mất hút sau những chiếc đèn lồng đỏ u tối và làn khói xanh lờ mờ, bóng đen chập chờn, dường như mỗi góc tối đều có thể ẩn giấu một thứ gì đó.

Làn khói nhạt đậm đặc nhất là ở chính giữa quảng trường đá của Thổ Lâu.

Ở đó, người ta dùng vải xanh lụa trắng dựng lên một cái...

Linh đường!

Gió thổi qua, những dải vải xanh đậm gần như đen và vải trắng rợn người của rạp tang cứ thế tốc lên, để lộ một góc của chiếc quan tài đỏ rực. Màu của chiếc quan tài đó đỏ đến lạ lùng, ngay cả trong bóng tối cũng toát ra mùi tanh tưởi.

Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc quan tài đỏ tươi đó, Vệ Ách có thể cảm nhận được cơ bắp dưới khuỷu tay của Giải Nguyên Chân khẽ căng lên.

Sau đó lại thả lỏng xuống.

—— Khả năng phán đoán cũng khá đấy.

Vệ Ách rũ mắt, lãnh đạm suy nghĩ.

Dường như không cảm thấy sự bất thường của mọi người, tộc trưởng Thổ Lâu vẫn tiếp tục giảng giải về lịch trình ngày mai, đồng thời dẫn mọi người đi về phía linh đường.

Nếu nói sự xuất hiện của "Quỷ Thoại" suốt ba năm qua có ảnh hưởng gì lớn nhất đến người bình thường, thì đó chắc chắn là việc dù có nhìn thấy bất cứ thứ quái quỷ gì, cũng phải dốc sức giả vờ như không thấy. Mười mấy người chơi dù trong lòng đang nghĩ gì, bề ngoài vẫn tỏ ra rất trấn tĩnh. Nhưng khi càng đến gần linh đường, trong không khí lại tỏa ra một mùi máu tanh nồng nặc.

Thấy tộc trưởng Thổ Lâu dẫn người chơi đi thẳng về phía linh đường, phòng livestream lập tức loạn cả lên.

[Mẹ nó, bảo cái gì mà đi "nghỉ chân" trước, hóa ra là dẫn người ta đi ngủ đêm trong linh đường à?]

[Không đến mức đó chứ! Vừa mới vào đã k*ch th*ch thế này rồi sao?]

[Phải sống sót bảy ngày mà, đầu thất, bảy ngày, chẳng phải là vừa khớp sao!]

[Đù, có lý đấy chứ.]

Không ít người chơi cũng nghĩ đến chuyện "đầu thất", khi tộc trưởng Thổ Lâu đột nhiên tăng tốc đi về phía rạp tang, mặt mũi ai nấy đều trắng bệch. Mặc kệ trong quan tài là thứ gì, với mùi máu tanh nồng nặc thế kia, ai mà muốn canh giữ ở đó suốt bảy ngày cơ chứ! Trong đám người đang hoảng loạn, chỉ có Vệ Ách, Giải Nguyên Chân, Trương Viễn cùng một người chơi nữ có vóc dáng cao gầy là còn giữ được bình tĩnh.

"Ái chà, sao lại để lọt ra ngoài thế này!"

Tộc trưởng Thổ Lâu cúi người nhặt một nắm thứ gì đó dưới đất trước rạp tang, cằn nhằn một câu, sau đó vén rèm che rạp tang, vội vã đi vào.

Giải Nguyên Chân dáng người khá cao, Vệ Ách được anh cõng nên lại cao hơn người khác một chút. Trong khoảnh khắc rèm che rạp tang bị vén lên, Vệ Ách liếc nhìn vào bên trong linh đường: Chính giữa rạp tang đặt một cỗ quan tài đỏ, "sơn đỏ" trên quan tài không ngừng chảy xuống, mùi máu tanh nồng nặc chính là từ đó mà ra. Trước quan tài là một chậu than đang đốt tiền giấy, một nam một nữ đang túc trực bên cạnh.

Mà cỗ quan tài kia...

—— Lại là quan tài rỗng!