Boss Quỷ Thoại Đầu Tiên

Chương 100: Thỉnh Đội ngựa thồ thọ Thốn!

Trước

Ngọn núi xanh đen dựng lên từ thây chồng thây, quỷ chồng quỷ xuất hiện cùng tiếng ầm ầm vang dội, khiến hình ảnh trong phòng livestream lập tức chao đảo vặn vẹo. Tiếng gầm của núi và tiếng thét của đất tạo thành mớ tạp âm hỗn loạn tràn vào màng nhĩ người xem, ngay cả mặt đất dưới chân họ lúc này dường như cũng không còn an toàn. Vô số người hét lên kinh hãi, nhảy dựng lên ghế hoặc giường, run rẩy bao bọc lấy chính mình.

Núi vốn ở trên mặt đất, địa thế nhô cao mới gọi là núi.

Nhưng Quỷ Sơn lại sinh ra từ lòng đất, tích tụ địa sát cùng uế khí, hấp dẫn thi thể thối rữa từ khắp nơi đổ về, cứ thế tích lũy ngày qua ngày mà tạo thành một tòa núi xanh đen kh*ng b* khôn cùng. Khi nó chui lên từ lòng đất, cũng là lúc tai kiếp giáng xuống trần gian.

Quỷ khí xanh đen nhuộm bầu trời thành một màu tảo mục nát đậm đặc.

Dãy núi Thập Ngũ Mãnh đồng loạt chấn động.

Khi chân thân của Sơn Chủ Quỷ Mạt Man hiển lộ, cơ thể Vệ Ách như bị một tảng đá nghìn cân nện trúng.

Thân hình vốn đang gượng đứng dậy bị lực va chạm hất văng vào vách đá mục nát, tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên rõ mồn một —— phó bản bốn sao là một hệ thống đầy rẫy sự dối trá, Quỷ Thần cấp Thứ Tai căn bản không phải là thứ sức mạnh con người có thể đối mặt. Nó hoàn toàn xứng với danh xưng "tai kiếp", cùng đẳng cấp với động đất, sóng thần hay núi lửa phun trào.

Lồng ngực và bụng chấn động dữ dội, cơn rung chuyển của dãy núi Điền Nam như truyền trực tiếp qua đá núi vào sâu trong cơ thể Vệ Ách.

Vệ Ách trắng bệch mặt mày, nghiêng đầu, nửa khuôn mặt bị che khuất bởi những bụi hoa bỉ ngạn đang đua nở. Loài hoa quỷ dị yêu kiều này nở rộ trong mùi máu tanh, lại mang một sự tương hợp kỳ lạ với cậu.

Cậu trông như sắp chết đến nơi.

Các đường nét trên gương mặt dần trở nên trắng nhợt như đá tạc, đôi gò má vốn đã gầy gò lại càng lõm sâu hơn. Mái tóc bạc dài dính bết máu ô uế. Thoạt nhìn, cậu không giống một người sống mà là một bức tượng thạch cao vỡ nát mục rữa giữa bụi hoa. Duy chỉ có bàn tay với những đốt xương thon dài vẫn còn bấu chặt lấy mặt đất.

Khớp xương và mu bàn tay cậu đã chằng chịt vết cắt do nhiều lần giật xích sắt.

Khán giả trong phòng livestream nhìn thấy cảnh tượng của Vệ Ách mà tim thắt lại.

Vệ Ách vẫn muốn tiến lên phía trước —— những người đi núi và la ngựa của Đội ngựa thồ thọ Thốn đã bị chôn vùi hoàn toàn trong miệng núi Thoán Bặc. Nơi đó, thịt thối sôi trào, trái tim Ba Xà bị những mạch máu đập liên hồi quấn chặt, ẩn chứa một sự biến dị không thể lường trước. Không biết kết cục cuối cùng là thành công hay thất bại, nhưng cậu đã hứa với Đội ngựa thồ thọ Thốn sẽ ngăn cản Sơn Vương, thì cậu sẽ chắn đến giây phút cuối cùng mình còn có thể.

Hàng mi dài của Vệ Ách rủ thấp.

Máu từ trán lăn xuống đầu lông mi. Thi khí từ Quỷ Sơn tràn ngập không trung, bàn tay Vệ Ách bấu vào nham thạch, từng đầu ngón tay chậm chạp thu lực.

Ngay khi Vệ Ách dùng ý chí bền bỉ khó tin để ngồi dậy, một tiếng ầm vang nổ ra, ngọn núi Thoán Bặc do ba đỉnh núi khép lại bất ngờ sụp xuống một mảng lớn. Thân hình Vệ Ách vừa mới nhổm lên lại trượt xuống trong cơn đất rung núi chuyển. Giữa tiếng vang rền rĩ, ngọn núi Quỷ xanh đen mang theo thi khí và quỷ vận lúc này đã giáng xuống núi Thoán Bặc.

Mục tiêu của Sơn Chủ Quỷ Mạt Man là trái tim Ba Xà sắp thành hình trong lòng núi.

Nhưng cả ngọn núi này đều đang rung chuyển, lún xuống dưới uy áp của thi khí. Những tảng đá mục và thịt vụn bắn tung tóe, tung ra những dòng nước mủ hôi thối.

Đến cả núi còn đang sụp đổ tan tành, huống chi là người sống trên đó.

Cơ thể Vệ Ách bị hất văng ra sau, toàn bộ xương cốt rạn nứt dưới trọng áp của Sơn Chủ Quỷ Mạt Man khi nó ý đồ nghiền nát Ba Xà. Quỷ vật nuốt chửng lẫn nhau vốn dĩ chẳng màng tới việc chúng sẽ tiện tay dẫm nát bao nhiêu con kiến hôi. Nhưng ngay khoảnh khắc "con kiến" Vệ Ách sắp bị Quỷ Sơn nghiền vụn, một luồng sức mạnh âm lãnh đột ngột bùng nổ từ trong cơ thể cậu.

Hoa bỉ ngạn nở rộ, chặn đứng luồng quỷ khí ập đến trước mặt.

Tiếp đó, sự lạnh lẽo trực tiếp lan tỏa khắp cơ thể Vệ Ách, Chủ Thần đã mạnh mẽ tiếp quản thân xác này.

**

Người xem chỉ thấy một màn thi khí và quỷ vận xanh đen dày đặc đổ ập xuống.

Ngọn núi Thoán Bặc như bị một trọng lực gấp hàng trăm lần đè ép, lún sâu xuống, nứt ra những khe núi dữ tợn. Khu vực Vệ Ách đứng cũng bị trọng lực quét qua. Thanh niên vừa gượng dậy đã bị đập mạnh trở lại vào đám bụi mù.

Vô số người thét lên, nhắm nghiền mắt lại trước màn hình.

Nhưng mà, ngay giây tiếp theo, những đóa bỉ ngạn đỏ rực sang trọng bỗng chốc bung nở khỏa lấp hư không —— nhiều hơn và rực rỡ hơn bất cứ lần nào trước đó. Loài hoa yêu nghiệt màu máu nở rộ giữa không trung như những vệt mực máu loang lổ trên nền u tối, mang theo vẻ diễm lệ và quỷ quyệt đến cực hạn. Ngay sau đó, "Vệ Ách" vốn đã ngã xuống lại đứng dậy từ trong bụi hoa.

Những vết thương trên người cậu không biết từ lúc nào đã ngừng chảy máu.

Cả người cậu tuy mang một sắc trắng nhợt nhạt dị thường, nhưng lại toát ra sự nguy hiểm đậm đặc.

Hình ảnh vốn đã vặn vẹo của phòng livestream lúc này càng trở nên chao đảo, những tầng màu máu loang ra trên màn hình, chỉ có thể thấy lờ mờ dáng vẻ cao ráo đầy nguy hiểm của "Vệ Ách". So với trước đó, những sợi xích đỏ rỉ sét rủ xuống giữa những ngón tay trắng lạnh của "hắn" dường như đã có chút thay đổi.

"Hắn" chậm rãi giật sợi xích, những mắt xích thấm đẫm sắc máu trượt đi trên đốt ngón tay. Chủ Thần trấn áp trạng thái vỡ nát của cơ thể vật hiến tế này, dùng sức mạnh quỷ dị để điều khiển xác thân người sống. "Thần" ra tay kịp thời cứu mạng Vệ Ách, hệ thống phán định đây là sự "phù hộ" nên không kích hoạt sự phản công của xích máu.

Cơ thể Vệ Ách không còn hơi ấm.

Lạnh lẽo chẳng khác gì quỷ vật.

Trên ngọn núi Quỷ xanh đen, đống tử thi như thủy triều đổ về phía này. Chủ Thần giật mạnh sợi xích đang trói buộc "Thần" bên trong cơ thể vật hiến tế, ngay sau đó, một mắt xích nhỏ bị "Thần" cưỡng ép kéo giãn ra.

Khoảnh khắc mắt xích bị kéo ra, vô số sắc máu trào ra từ sau lưng "Vệ Ách", một dòng thác máu từ trên đỉnh núi Thoán Bặc trút xuống, lao thẳng vào đàn thi thể do Sơn Vương khống chế. Cùng lúc đó, bên trong cơ thể Vệ Ách, bức tượng quỷ vật bằng than chì ẩn trong huyết thịt lập tức xuất hiện từng vết rạn nứt nhỏ.

Mối quan hệ cung phụng cho phép Thần giáng lâm lên người Vệ Ách, dùng hình thức "Quỷ Thần Nhập Xác" để ra tay.

Nhưng hành động phá hoại xiềng xích phong ấn của Thần lập tức thu hút sự áp chế từ hệ thống và Luật Thiên Cương.

Tiếng xiềng xích loảng xoảng luân chuyển trên ngón tay Chủ Thần.

"Thần" định phớt lờ sự áp chế để phản công, tiếp tục phá vỡ phong ấn của Luật Thiên Cương. Nhưng mà, khác với bức tượng than chì mạnh mẽ có thể mặc kệ vết nứt, khi mắt xích thứ hai vừa bị kéo giãn một chút, cơ thể Vệ Ách đã xuất hiện dấu hiệu sụp đổ hoàn toàn —— đây không phải là lớp da thịt của "Thần Lang Quan" mà Thần hay dùng.

Sức mạnh của Thần bị hệ thống Quỷ Thoại phong ấn và áp chế trong cơ thể Vệ Ách, những sợi xích đỏ rỉ sét tạo thành từ mật chú chính là để khóa chặt Thần. Khi phong ấn còn nguyên vẹn, thể xác vật hiến tế có thể chịu đựng được sức mạnh của Thần ở một mức độ nhất định.

Nhưng khi phong ấn bị cưỡng ép phá vỡ, sức mạnh tràn ra lập tức vượt quá giới hạn chịu đựng. Thân thể vốn đã tan nát của thanh niên liền lung lay sắp đổ.

Lúc này, "Sơn Chủ Quỷ Mạt Man" dường như nhận ra mối đe dọa đang tăng vọt, đàn thi thể cuồn cuộn lao về phía này. Đôi mắt của "Vệ Ách" đã chuyển sang màu bạc lạnh lẽo, "hắn" nhìn Sơn Vương —— kẻ định nghiền nát cả Vệ Ách trong phạm vi tấn công —— rồi buông mắt xích sắp vỡ ra. Ngay sau đó, một màn sương máu bốc cao, không chút nhượng bộ mà chặn đứng đòn tấn công của Quỷ Sơn.

Khi đòn tấn công của Quỷ Sơn bị chặn lại,

Sự biến hóa đang ấp ủ trong lòng núi Thoán Bặc cuối cùng cũng hoàn thành!

Xác rắn mục nát nằm uốn lượn trong dãy núi Thập Ngũ Mãnh Điền Nam được một luồng tử khí vô hình tiếp nối. Sương đen cuồn cuộn liên kết các ngọn núi, thân hình vốn bị các Thổ Ty và phu mỏ chặt đứt nay mạnh mẽ nối liền lại trong tiếng ầm vang kinh thiên động địa —— một luồng sáng bóng loáng như mỡ rạch tan bầu trời u ám.

Ba Xà "tỉnh dậy"!

[Cảnh báo: Phó bản xuất hiện tôn Quỷ Thần cấp Thứ Tai thứ hai —— Ba Xà thối rữa!]

[Cảnh báo: Phó bản xuất hiện tôn Quỷ Thần cấp Thứ Tai thứ hai —— Ba Xà thối rữa!]

Tiếng thông báo máy móc lạnh lẽo vang lên bên tai tất cả người chơi. Tại bờ hắc giang, nơi chỉ còn một bước nữa là thoát khỏi Thập Ngũ Mãnh, Giải Nguyên Chân, Cao Hạc, Đường Tần và Trần Trình hoảng hốt ngẩng đầu.

Mây đen cuồn cuộn cùng luồng uế quang rực rỡ dao động trong lòng dãy núi Điền Nam.

Thanh thế lớn đến mức đứng tận biên giới Thập Ngũ Mãnh vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng.

Sau khi Vệ Ách bảo đừng rời khỏi phó bản, Giải Nguyên Chân và những người khác đã hạ quyết tâm dừng lại ngay trước cửa thông quan, không một ai thoát ly. Nhóm của Đường Tần hoàn toàn vì tin tưởng vào phán đoán của Vệ Ách mà gồng mình chịu đựng áp lực tâm lý của phó bản bốn sao để chờ đợi tại đây. Nhưng những biến cố trong phó bản vẫn vượt xa khả năng chịu đựng của họ.

Vệ Ách đã làm cái gì mà gây ra động tĩnh lớn đến mức này?!

Khi Ba Xà thối rữa "tỉnh lại", dãy núi Thập Ngũ Mãnh rung chuyển dữ dội, ngọn núi Thoán Bặc sụp đổ tan tành. Đại xà vươn lên từ lòng núi, các dãy núi như nghìn vạn bánh răng nghiêng ngả chuyển động, muốn một lần nữa cắt vụn xác rắn. Là một "Sơn Vương" dạng quy tắc, cách tấn công của Sơn Chủ Quỷ Mạt Man vô cùng quái đản, hoàn toàn vượt xa trí tưởng tượng của con người ——!

Nó dùng cả dãy núi làm răng đao, xoay chuyển núi non để bao vây tiêu diệt đại xà.

Nếu đặt ở thế giới thực, một tôn Quỷ Thần cấp Thứ Tai như thế này đủ để gây ra một trận động đất thảm khốc lan rộng khắp Điền Nam.

Còn con Ba Xà thối rữa khổng lồ đen kịt kia thì quẫy mình giữa các ngọn núi, thô bạo húc nát từng tòa núi lớn. Trong tiếng đất lở trời sụp, khán giả chỉ có thể thấy mờ mờ những chiếc vảy rắn như dầu mỏ đen đặc, vẫn không ngừng nhỏ xuống những dòng mủ đen. Mủ đen nhỏ đến đâu, đá núi nơi đó liền bị mục rữa thành những vũng lầy sủi bọt hôi thối.

Cái tên "Ba Xà thối rữa" tuyệt đối chính xác ——!

Thân rắn một bên đen kịt chảy mủ, bên còn lại đã thối rữa chỉ còn khung xương trắng, lũ thi quỷ phu mỏ bám trên xương rắn như lũ giòi bọ chen chúc không ngừng. Xuyên qua khung xương trắng hếu, có thể nhìn thấy phần bên trong thân rắn đã bị đào rỗng, cùng với cột sống treo lủng lẳng những miếng thịt thối.

Trái tim kỳ quái treo dưới xương rắn đập từng nhịp dồn dập, phun ra nước đen mủ hắc ám để duy trì sự phản công của đại xà.

Hàng trăm đầu người chen chúc tại vị trí trái tim của đại xà.

Đó chính là:

Đội ngựa thồ thọ Thốn!

Ầm vang —— Xác rắn mục nát húc đổ thêm một đỉnh núi khác, giữa đống đá lở, thân rắn khổng lồ luồn qua khe giữa hai ngọn núi. Màn hình phòng livestream đặc tả cận cảnh trái tim của đại xà —— đó là một trái tim quỷ quái và đáng sợ, vẫn được tạo hình từ vô số thịt thối.

Những người ở Đội ngựa thồ thọ Thốn đã bị nấu chảy và hòa quyện vào nhau tại bếp núi Thoán Bặc, giờ chỉ còn lại những cái đầu người, trông như một đám mụn đầu người mọc trên trái tim Ba Xà.

Vừa xấu xí, vừa kinh khủng.

Những cái đầu chen chúc đều mấp máy mắt, khóe mũi miệng vẫn còn vệt máu.

Nhưng mà, nhìn thấy một trái tim đáng sợ như vậy, người xem trong phòng livestream lại không ai thấy sợ hãi, bởi vì —— xác Ba Xà thối rữa dù quẫy đạp phá hủy các ngọn núi xung quanh ngọn Thoán Bặc đã sụp đổ, nhưng tuyệt nhiên không hề va chạm vào phía Vệ Ách.

Bản tính của Ba Xà vốn thô bạo, kh*ng b*, việc nó có thể tránh né Vệ Ách, không tùy ý nghiền nát "con kiến" này trong lúc tấn công, chắc chắn là nhờ sự tác động của "Đội ngựa thồ thọ Thốn".

Quỷ Thần vô tâm, nhưng con người có tâm.

Đá núi không ngừng rơi xuống các thung lũng, sức mạnh của quỷ quái cấp Thứ Tai đã vượt quá tầm hiểu biết của nhân loại. Trước đây không phải chưa từng có những quy tắc quét sạch mọi quỷ quái xuất hiện, nhưng đó thường là sức mạnh quy tắc ẩn tàng —— còn sức mạnh của Sơn Vương và Ba Xà thì mang đậm cảm giác tận thế hơn nhiều.

Dù Ba Xà dưới sự ảnh hưởng từ ý thức còn sót lại của Đội ngựa thồ thọ Thốn đã tránh né phía Vệ Ách, nhưng đá núi vẫn lở, đất vẫn nứt không ngừng. "Vệ Ách" liên tục thay đổi vị trí giữa đám đá lăn để tránh dư chấn của chiến trường —— đáy mắt Chủ Thần đè nén đầy sự hung bạo và phẫn nộ.

Theo phong cách của Chủ Thần, bất cứ thứ gì cản đường đều sẽ bị nghiền nát.

Hai con quỷ quái trong phó bản này dám va chạm đến "đồ vật" của Thần, điều đó đã phạm thượng khiến Thần nổi giận. Cuộc tranh chấp giữa Ba Xà và Sơn Vương lẽ ra phải có Thần nhúng tay để tống cả hai xuống địa ngục.

Nhưng cơ thể của Vệ Ách yếu ớt hơn nhiều so với lớp da thịt của "Thần Lang Quan".

Nếu Chủ Thần trực tiếp xuất hiện bằng hóa thân "Thần Lang Quan" trong phó bản, Thần sẽ bị Luật Thiên Cương áp chế bởi hai tôn quỷ quái cấp Thứ Tai. Việc tiếp quản cơ thể Vệ Ách còn rắc rối hơn dùng thân phận Thần Lang Quan —— chỉ cần sức mạnh mạnh hơn một chút là có thể khiến cơ thể này nổ tung từ bên trong.

Muốn can thiệp vào cuộc chiến của hai con quỷ quái kia, e rằng phải hủy diệt cả vật hiến tế là Vệ Ách mới làm được.

Lần đầu tiên, Chủ Thần buộc phải kìm chế thể xác này, tránh né hai tồn tại mà trước đây mình tuyệt đối coi thường.

Sức mạnh của Chủ Thần luân chuyển trong cơ thể, dưới sự kiểm soát của Thần, quỷ lực không phá hủy cơ thể Vệ Ách mà đang chậm rãi dị hóa xác thân này. Ý thức của Vệ Ách dần tỉnh lại giữa tiếng gầm rú của núi rừng —— trước đó, khi Sơn Vương tấn công trực tiếp vào lòng núi Thoán Bặc, Vệ Ách đã bị chấn động bởi quỷ lực mà mất ý thức ngắn ngủi, tinh thần chạm mức giới hạn.

Vì thế cơ thể mới bị Chủ Thần mạnh mẽ khống chế.

Lúc này, vừa mới tỉnh lại, nhờ trạng thái chiếm hữu của Chủ Thần mà ảnh hưởng tiêu cực từ việc mù mắt của Ba Xà tạm thời mất hiệu lực. Vệ Ách thông qua tầm nhìn của Chủ Thần đã thấy được thân hình Ba Xà đang luồn lách qua khe núi.

Cùng với đó là trái tim đầu người quỷ quái treo dưới khung xương rắn trắng hếu.

Thoáng nhìn thấy trái tim kết từ hàng trăm cái đầu của Đội ngựa thồ, dường như nghĩ ra điều gì đó, Vệ Ách lập tức tranh đoạt quyền kiểm soát cơ thể từ Chủ Thần. Chủ Thần đã đoán trước được cậu sẽ làm gì, xiềng xích lướt qua đầu ngón tay, Thần điêu luyện điều khiển cơ thể Vệ Ách tránh né thêm một tảng đá núi.

Đồng thời, Thần càng bao phủ cơ thể cậu sâu hơn trong sự kiểm soát sức mạnh của mình.

Không nói lời thừa thãi, Vệ Ách trực tiếp dùng mối quan hệ Máu Cống Phẩm để tiến hành "cung phụng" một lần nữa.

Chủ Thần tự mình giáng lâm có thể kiểm soát mức độ sức mạnh. Nhưng dưới [Luật Thiên Cương], quy tắc cung phụng - ban thưởng "Phàm có cung phụng, Thần tất giáng lâm" lại mang tính cưỡng chế. Một khi Vệ Ách cung phụng thành công, sức mạnh Quỷ Thần cưỡng ép giáng xuống sẽ vượt quá tầm kiểm soát, cơ thể này của cậu chắc chắn sẽ bị hủy hoại hoàn toàn.

Chủ Thần gần như bị hành động tự sát này của Vệ Ách làm cho tức cười.

Thần cười mà như không cười, l**m đầu răng, thì thầm một cách dịu dàng và thân mật đến cực điểm: "Nhớ kỹ —— ngươi nợ ta hai lần cung phụng."

Ngay sau đó, Chủ Thần trực tiếp buông bỏ sự khống chế đối với Vệ Ách.

Lúc này giữa núi rừng, thân hình khổng lồ của Ba Xà vừa vặn một lần nữa đâm xuyên qua ngọn núi. Đất đá bùn cát lăn xuống từ thân rắn mục nát khổng lồ. Xiềng xích từ ống tay áo Vệ Ách lao ra, lướt qua đá núi và kịp thời móc chặt vào thân Ba Xà. Lá cờ "Đi núi Thoán Long " cũng theo đó xuất hiện trong tay Vệ Ách.

Đa số cờ đi núi của Đội ngựa thồ thọ Thốn đã bị chấn gãy khi sức mạnh Ba Xà mất kiểm soát trước đó.

Duy nhất chỉ có lá cờ trong tay Vệ Ách là còn nguyên vẹn!

Lúc này, nó chính là thứ để Vệ Ách đánh cược một lần cuối.

Cờ đi núi Thoán Long vừa xuất hiện, dù Vệ Ách đang treo mình trên xác Ba Xà bằng xiềng xích, nhưng quỷ vận của Ba Xà không hề gây ảnh hưởng quá lớn đến cậu, nó lướt qua cậu một cách vô hình. Nhờ sự che chở của lá cờ, Vệ Ách một tay giữ xích, một tay cầm cờ, gồng mình chịu đựng áp lực khủng khiếp từ quỷ quái cấp Thứ Tai để leo lên thân rắn.

Dáng hình cậu bé nhỏ như một con kiến trên cái xác rắn đen kịt khổng lồ và mục nát ấy.

Nhưng con kiến ấy đang leo núi.

Phòng livestream chỉ thấy được Ba Xà tránh né Vệ Ách, còn Vệ Ách thì hiểu rõ hơn ai hết. Hệ thống vẫn gọi nó là "Ba Xà thối rữa" chứ không phải "Ba Xà Thoán Bặc" —— theo nội dung ẩn của cốt truyện, với thái độ của Ba Xà Thoán Bặc đối với vật tế người sống, nếu ý thức tàn dư của chính nó hoàn toàn làm chủ, nó không bao giờ tha cho Vệ Ách.

Sự ảnh hưởng của Đội ngựa thồ thọ Thốn đối với Ba Xà thối rữa còn lớn hơn dự tính.

Tay cầm cờ đi núi Thoán Long, nhanh chóng leo lên trên thân rắn đang di chuyển cực nhanh, Vệ Ách nảy ra một ý tưởng vừa bình tĩnh vừa điên rồ.

Nếu xác Ba Xà ở một mức độ nào đó bị Đội ngựa thồ thọ Thốn tác động, thì ý chí của họ chưa chắc đã bị ý thức tàn dư của Ba Xà nuốt chửng hoàn toàn —— nếu cậu có thể hỗ trợ Đội ngựa thồ thọ Thốn át chế ý thức của Ba Xà, kết cục của phó bản và thậm chí là ảnh hưởng đến thực tế đều có thể đảo ngược.

Cả Ba Xà lẫn Sơn Vương đều không thể trở thành thần bảo hộ cho phó bản bốn sao [Sơn Vương Điền Nam].

Nhưng Đội ngựa thồ thọ Thốn thì có thể.

Những người đã bôn ba khắp dãy núi Điền Nam vài thập kỷ, sinh ra tại đây và gắn bó với nơi này như Đội ngựa thồ thọ Thốn hoàn toàn có khả năng đó. Dù họ có hòa tan vào Ba Xà thành quái vật thế nào đi nữa, chỉ cần Đội ngựa thồ thọ Thốn vẫn là Đội ngựa thồ thọ Thốn, họ đủ tư cách làm vị thần của vùng đất này.

Khả năng thực hiện kế hoạch này rất nhỏ, nếu là Ba Xà còn sống thì Vệ Ách sẽ không dám chắc chắn. Nhưng cách hệ thống gọi tên Ba Xà đã phần nào chứng minh "Ba Xà" thực sự đã chết. Cái xác rắn này chỉ còn lại ý thức tàn khuyết mà thôi.

Xiềng xích đỏ rỉ sét quấn quanh xương rắn, Vệ Ách tung mình rơi xuống đỉnh một khúc xương sườn khổng lồ gần trái tim Ba Xà nhất.

Khi tiến lại gần trái tim đang tái ngưng tụ, cậu thấy mạch máu đang chảy mủ gần trái tim nhất bao bọc lấy từng cái xác la ngựa.

Khi Ba Xà phá núi chui ra, những con la ngựa bị nuốt chửng đã khảm sâu vào xác rắn, ở lại nơi gần chủ nhân của chúng nhất.

Vệ Ách vừa tiếp cận, những cái đầu người trên trái tim khổng lồ kết từ hơn trăm hán tử Đội ngựa thồ bắt đầu chuyển động.

Từng khuôn mặt người chết xoay về phía Vệ Ách.

Chúng khô quắt, mục rữa và đen kịt.

Đó là Thốn Đạo Hưng già dặn trầm ổn,

Là Thốn Dịch trẻ trung nhiệt huyết,

Là một hán tử Đội ngựa thồ vô danh nào đó từng dạy nhóm Giải Nguyên Chân cách dùng gáo đồng nấu cháo trên đường.

Rơi xuống trên khúc xương rắn tr*n tr** mục nát, Vệ Ách cắm mạnh cán cờ đi núi Thoán Long vào khe nứt trên xương rắn. Cậu muốn dùng đúng cách thức mà Đội ngựa thồ thọ Thốn đã dùng để triệu thỉnh tổ tiên nhằm gọi ý thức của Đội ngựa thồ thọ Thốn quay về từ trong ý chí của Ba Xà. Lá cờ đi núi này lúc này trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.

Điểm khác biệt duy nhất là: cậu không thỉnh tổ tiên nhà họ Thốn, mà là thỉnh những người vừa mới hy sinh của Đội ngựa thồ thọ Thốn!

Cán cờ gỗ vàng chạm xuống, mặt cờ như có cảm ứng mà tung bay, đuôi cờ phần phật hướng về phía trái tim kết từ trăm cái đầu người khô khắt trên xác rắn.

Đi thuyền hỏa hoạn ba phần mệnh, có mệnh khi nào thỉnh khi ấy.

Điệu hò lạnh lẽo của Đội ngựa thồ dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, một lá cờ đi núi giờ đây trở thành tia hy vọng cuối cùng để xoay chuyển tình thế.

Hít một hơi thật sâu, Vệ Ách dùng khẩu quyết điều khiển cờ mà Thốn Đạo Hưng đã dạy để bắt đầu lập trận. Triệu hồn.

Đội ngựa thồ hành tẩu trên con đường trà mã cổ đạo Điền Nam, dầm mưa dãi nắng, một cái mạng thì có bảy phần do trời, chỉ có ba phần tự mình làm chủ. Nhưng sinh tử phiêu dạt, có ba phần mệnh đó để liều lĩnh đã là đủ rồi. Giữa đống đá lăn cuồn cuộn, thanh niên một tay ấn lên xương rắn, lá cờ đi núi bay lượn dữ dội, mặt cờ gần như muốn xé toạc không trung lao về phía những cái đầu trên trái tim đại xà.

Đi núi vượt thủy có cờ hiệu, dưới cờ vạn người chỉ một mạng —— thỉnh Đội ngựa thồ thọ Thốn!!!

Điền Nam, những đàn dơi thi hài dày đặc xuyên qua các thung lũng rừng núi.

Kể từ khi Vệ Ách bước lên xương rắn, phòng livestream hoàn toàn mất đi hình ảnh rõ nét. Cuộc chiến giữa Ba Xà và Sơn Vương gần như đã phá hủy hơn nửa vùng Thập Ngũ Mãnh. Không ai rõ nếu bất kỳ thực thể nào trong số chúng hồi sinh ngoài đời thực thì tình hình sẽ ra sao.

Cục Kiểm Soát đã dốc toàn lực điều động chuyên viên, thiết lập một chiến tuyến dài bên ngoài khu vực phong tỏa phó bản Điền Nam.

Tất cả đạo sĩ của Phủ Thiên Sư đều đã xuống núi để hỗ trợ.

Nhân loại đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

Tại phó bản, bên bờ hắc giang, quỷ khí xanh đen cùng luồng uế quang dày đặc đã lan đến biên giới Thập Ngũ Mãnh. Nhóm Giải Nguyên Chân đã vượt qua các chướng ngại vật, chốt giữ tại đường ranh giới ra khỏi Thập Ngũ Mãnh. Phó bản bốn sao [Sơn Vương Điền Nam] mỗi phòng livestream được ghép cặp 24 người chơi. Nhóm của Vệ Ách và Giải Nguyên Chân đến cuối cùng, ngoài đội tinh nhuệ thì chỉ còn sót lại duy nhất một người chơi bình thường.

Tốc độ khuếch tán của quỷ khí và luồng uế quang kỳ quái kia ngày càng nhanh.

Thấy quỷ sương mù sắp tràn đến chỗ mình, người chơi bình thường cuối cùng mồ hôi lạnh đầm đìa, không ngừng giục giã: "Chúng ta đi mau thôi! Không đi là không kịp mất!" Bình thường gã chẳng đời nào dám thúc giục những người chơi tinh nhuệ như vậy, nhưng sự ô nhiễm từ quỷ quái cấp Thứ Tai đã đánh sập phòng tuyến tâm lý của gã.

Nhưng mà, dù gã có giục bao nhiêu lần, câu trả lời của Giải Nguyên Chân và Đường Tần vẫn không đổi:

"Vệ Ách vẫn chưa chết."

Vệ Ách chưa chết, thì dù ô nhiễm có tràn đến trước mặt, chỉ cần họ còn trụ được thì tuyệt đối không rời phó bản, không được mạo hiểm thông quan!

"Mẹ kiếp, một lũ điên!" Người chơi cuối cùng gào lên chửi bới, gã hoàn toàn suy sụp, gương mặt lộ rõ vẻ dữ tợn —— Giải Nguyên Chân không phải chưa phân tích lý do Vệ Ách làm vậy, nhưng gã đâu phải anh hùng, tại sao phải hy sinh mạng sống chỉ vì một suy đoán chưa chắc đã đúng?

Vả lại, dù phó bản thông quan kiểu này có ảnh hưởng đến thực tế, thì người chơi khi ra ngoài sẽ xuất hiện tại vị trí trước khi vào phó bản. Gã ở ngoài đời đâu có ở Điền Nam, Điền Nam chết sống thế nào liên quan gì đến gã?

Một tia điên cuồng lóe qua mặt gã. Thấy ánh sáng và quỷ sương sắp bao trùm lấy hắc giang, người chơi này bất ngờ ném sạch đạo cụ trên người, lao thục mạng về phía ranh giới thông quan.

Giải Nguyên Chân nheo mắt, định vung Thất Tinh Kiếm.

Một đạo ngân quang lóe lên, côn nhị khúc của Trần Trình đã nhanh hơn một bước quét trúng kẻ định đào ngũ. Một tiếng bộp nặng nề, Trần Trình ra tay vừa nhanh vừa ác, đập thẳng tên kia vào vách đá. Cậu ta dẫm chân lên họng tên kia, ánh mắt đầy sát khí: "Muốn chết thì để ông đây tiễn mày đi gặp Diêm Vương trước!"

"Trần Trình!" Giải Nguyên Chân hô lên.

Chưa kịp để Giải Nguyên Chân nói tiếp hay Trần Trình làm gì thêm, ngọn núi lớn bên bờ hắc giang bỗng rung chuyển kịch liệt. Mọi người đồng thời cảm thấy mặt đất dưới chân lồi lên. Nhóm Giải Nguyên Chân biến sắc. Trần Trình một tay tóm lấy tên người chơi hèn nhát, một tay cầm côn, cùng mọi người dốc sức lùi sâu vào bên trong biên giới để tránh bị hất văng ra ngoài ranh giới và thông quan sớm.

Nhưng đất nứt núi sụp, nước hắc giang cuộn trào gầm rú.

Tất cả mọi người đều bị cuốn bay lên không trung cùng với đống đất đá hỗn loạn.

Đá lăn xuống sông,

Một con đại xà phá đất vươn lên từ kẽ nứt của đại địa, tia nắng đầu tiên của vùng núi Điền Nam chiếu rọi lên thân hình nửa mục nát nửa hồi sinh của nó —— lá cờ đi núi của Đội ngựa thồ thấp thoáng trong luồng sáng bao quanh thân rắn. Vô số thi thể phu mỏ treo trên xương rắn lúc này đón ánh mặt trời, hóa thành hàng vạn mảnh bướm vỡ tan.

Hình ảnh dừng lại ở khoảnh khắc đại xà mục nát mang theo tử thi phá núi vươn dậy.

[Phó bản bốn sao —— Sơn Vương Điền Nam.]

[Thông quan thành công!]