Bóng Tối Của Hào Quang

Chương 20: Những Lựa Chọn Khó Khăn

Thiên Kim ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế bành trong căn phòng nhỏ hẹp, nơi ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn bàn chiếu xuống những trang kịch bản. Cô cảm nhận được sức nặng của những lựa chọn đang đè lên vai mình. Cuộc họp báo vừa qua đã để lại trong cô nhiều suy tư, và đặc biệt là sự hiện diện của Thúy Linh. Cô ta không chỉ làm tổn thương bản thân mà còn có thể kéo theo cả những người xung quanh.

“Cô có thật sự muốn tiếp tục chiến đấu không?” Bích nhẹ nhàng hỏi, đôi mắt của cô hiện lên sự quan tâm. Cô ngồi đối diện, ánh sáng từ chiếc đèn bàn làm nổi bật vẻ đẹp sắc sảo của gương mặt.

“Phải, nhưng...,” Thiên Kim ngập ngừng. “Tôi không thể để quá khứ của mình bị bóp méo. Nhưng tôi cũng không biết phải làm gì tiếp theo.”

Bích gật đầu, cảm nhận được nỗi lo lắng của cô bạn. “Chúng ta cần tìm hiểu thêm về người bạn cũ của cô. Có thể Thúy Linh đang có thông tin gì đó mà chúng ta chưa biết.”

“Cô ấy có thể sẽ không muốn nói,” Thiên Kim nói, giọng cô có chút chùng xuống. “Tôi đã không gặp cô ấy từ lâu, và những gì đã xảy ra có thể khiến cô ấy không muốn liên lạc với tôi.”

“Nhưng cô ấy có thể là đầu mối quan trọng,” Bích kiên quyết. “Nếu không có bằng chứng, Thúy Linh sẽ không ngừng lại. Chúng ta cần phải tìm cô ấy, dù có khó khăn đến đâu.”

Thiên Kim nhìn Bích, cảm nhận được sự kiên trì và quyết tâm trong ánh mắt cô. Có lẽ, việc tìm kiếm sự thật không chỉ là hành trình của riêng cô, mà còn là của cả hai người. “Cô có nghĩ rằng mình có thể giúp tôi không?” cô hỏi, ngập tràn hy vọng.

“Luôn luôn,” Bích đáp, nụ cười của cô như một ánh sáng rực rỡ giữa những tăm tối. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Khi họ bắt đầu lên kế hoạch, Thiên Kim cảm thấy nỗi lo lắng trong lòng dần tan biến. Cô quyết định sẽ không để nỗi sợ hãi kìm hãm mình. Cô muốn chiến đấu không chỉ vì bản thân mà còn vì những gì cô đã từng trải qua.

***

Ngày hôm sau, họ đến một quán cà phê nhỏ gần nơi Thiên Kim từng sống cùng bạn cũ. Không khí ở đây mang lại cảm giác quen thuộc nhưng cũng đầy hoài niệm. Thiên Kim nhớ lại những ngày tháng vô tư, nơi cô cùng người bạn đó đã từng chia sẻ nhiều ước mơ và nỗi buồn.

“Cô ấy có thể đến đây,” Bích nói, nhìn quanh quán cà phê với ánh mắt đầy hy vọng. “Nếu cô ấy còn ở thành phố này, có thể sẽ có ai đó biết được thông tin.”

Thiên Kim gật đầu, nhưng tâm trạng vẫn căng thẳng. Cô không biết sẽ phải đối mặt với những gì. Những kỷ niệm đau thương ùa về, nhưng cô cũng biết rằng mình không thể trốn tránh mãi.

“Chúng ta hãy hỏi nhân viên ở đây,” Bích đề nghị. “Có thể họ đã gặp cô ấy.”

Họ tiếp cận một người phục vụ trẻ tuổi, và Thiên Kim cảm thấy tim mình đập mạnh khi hỏi về người bạn cũ. Sau một hồi trò chuyện, người phục vụ cho biết đã thấy cô ấy gần đây, thường đến quán vào buổi sáng.

“Cảm ơn bạn rất nhiều,” Thiên Kim nói, lòng đầy hy vọng. Họ quyết định sẽ quay lại vào sáng hôm sau để tìm kiếm.***

Khi ánh sáng bình minh le lói, Thiên Kim và Bích trở lại quán cà phê. Không khí trong lành, nhưng lòng Thiên Kim lại nặng trĩu. Cô cảm thấy như mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình, như thể những người xung quanh đang chờ đợi điều gì đó sẽ xảy ra.

“Chúng ta sẽ tìm thấy cô ấy,” Bích động viên, tay nắm chặt tay Thiên Kim. “Đừng lo lắng quá.”

“Hãy để tôi nói chuyện với cô ấy,” Thiên Kim đề nghị, cảm giác hồi hộp dâng lên trong lồng ngực. “Có thể tôi sẽ giúp cô ấy cảm thấy an toàn hơn.”

Bích gật đầu, nhưng Thiên Kim có thể thấy sự lo lắng trong ánh mắt cô. Họ tìm một góc trong quán, nơi có thể quan sát được mọi người ra vào. Và rồi, một cô gái với mái tóc dài, làn da nâu bóng bước vào, ánh mắt lạc lõng.

“Là cô ấy,” Thiên Kim thì thầm, trái tim cô như ngừng đập. Bích nhìn theo hướng Thiên Kim chỉ, và rồi cả hai đứng dậy.

Hương Giang, người bạn cũ của Thiên Kim, dường như nhận ra họ. Cô khựng lại, ánh mắt thoáng chút hoang mang. Thiên Kim tiến lại gần, cảm giác như mọi ký ức ùa về trong giây lát.

“Hương Giang!” Thiên Kim gọi, giọng cô run rẩy.

“Thiên Kim?” Hương Giang ngỡ ngàng, ánh mắt vừa mừng rỡ vừa hoài nghi. “Cậu… sao lại ở đây?”

“Chúng ta cần nói chuyện,” Thiên Kim nói, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh. “Có nhiều điều cần làm rõ.”

Hương Giang chần chừ, nhưng rồi ánh mắt cô hướng về phía Bích, như đang tìm kiếm sự hỗ trợ. “Tôi… tôi không biết…”

“Chúng tôi không đến để làm cậu sợ hãi,” Bích nhẹ nhàng. “Chúng tôi chỉ muốn giúp cậu.”

Hương Giang nhìn Thiên Kim, rồi lại nhìn Bích, như thể đang cân nhắc giữa hai lựa chọn. Cuối cùng, cô thở dài. “Được rồi, nhưng chỉ một chút thôi.”

Họ ngồi xuống một bàn nhỏ, và Thiên Kim cảm thấy hồi hộp khi bắt đầu câu chuyện. Cô biết rằng Hương Giang có thể giữ những bí mật quan trọng, và việc khám phá chúng sẽ không dễ dàng. Nhưng cô cũng biết, đây là cơ hội duy nhất để tìm ra sự thật.

Khi cuộc trò chuyện bắt đầu, Thiên Kim cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Hương Giang không dễ dàng mở lòng, nhưng Thiên Kim sẽ không từ bỏ. Cô cần phải biết, và cả hai cần phải tìm ra ánh sáng trong bóng tối này.

Một lựa chọn khó khăn đang chờ đợi phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn