Thiên Kim và Bích ngồi đối diện nhau, không khí trong phòng trở nên căng thẳng khi Phạm Minh Tuấn bước vào. Ông ta là một giám đốc sản xuất có tiếng, nhưng sự xuất hiện của ông vẫn mang lại cho họ cảm giác bất an.
“Các bạn đang gặp phải một vấn đề khá nghiêm trọng,” Tuấn bắt đầu, giọng ông trầm và đều. “Tôi đã nghe về những rắc rối mà Thiên Kim đang phải đối mặt. Thúy Linh không phải là người dễ dàng bị đánh bại.”
“Chúng tôi không sợ hãi,” Bích đáp, ánh mắt kiên định. “Chúng tôi chỉ cần biết được thông tin mà ông có thể cung cấp.”
“Đúng,” Thiên Kim thêm vào, “Chúng tôi không muốn trở thành nạn nhân trong trò chơi này nữa.”
“Rất tốt,” Tuấn gật đầu. “Nhưng để làm được điều đó, các bạn cần phải biết rằng cuộc chiến này không chỉ là về một cá nhân. Nó liên quan đến cả một hệ thống.”
“Ông có ý gì?” Thiên Kim hỏi, lòng đầy nghi ngờ.
“Thúy Linh không chỉ đơn thuần là một nhà phê bình. Cô ta có mối quan hệ rộng rãi trong ngành. Nếu bạn muốn tìm hiểu về cô ta, bạn cần phải tiếp cận những người đã làm việc với cô ấy,” Tuấn nói. “Tôi có thể giới thiệu cho các bạn một số người. Họ có thể cung cấp thông tin cần thiết.”
“Cảm ơn ông,” Bích nói. “Nhưng chúng tôi cần phải làm việc này một cách cẩn thận.”
Tuấn ngồi xuống, ánh mắt ông nghiêm túc. “Tôi biết các bạn có thể cảm thấy bất an, nhưng sự thật là, càng nhiều người biết về những gì các bạn đang làm, thì nguy cơ càng lớn. Thúy Linh có thể phản ứng mạnh mẽ nếu cô ta phát hiện ra các bạn đang điều tra.”
Thiên Kim nhìn Bích, cả hai đều cảm nhận được áp lực từ lời nói của Tuấn. “Chúng tôi sẽ không để điều đó cản trở,” Bích nói, giọng chắc nịch.
“Đúng vậy,” Thiên Kim gật đầu. “Chúng tôi sẽ làm mọi cách để tìm ra sự thật.”
Tuấn mỉm cười, nhưng có điều gì đó trong ánh mắt ông khiến Thiên Kim cảm thấy không thoải mái. “Tốt. Tôi sẽ giúp các bạn sắp xếp một cuộc gặp với một số người. Họ có thể không muốn nói ra sự thật, nhưng nếu các bạn biết cách tiếp cận, có thể sẽ có kết quả.”
“Cảm ơn ông rất nhiều,” Thiên Kim nói, lòng tràn đầy quyết tâm.
Khi Tuấn rời khỏi, Bích và Thiên Kim nhìn nhau. “Chúng ta cần phải chuẩn bị tinh thần cho mọi tình huống,” Bích nói, ánh mắt kiên quyết.
“Em nghĩ chúng ta nên lên kế hoạch cụ thể,” Thiên Kim đề nghị. “Chúng ta cần biết ai sẽ là người đầu tiên chúng ta tiếp cận.”
“Có lẽ chúng ta nên bắt đầu từ những người đã từng làm việc với Thúy Linh gần đây,” Bích suy nghĩ. “Họ có thể biết được những gì cô ta đang làm.”
“Đúng,” Thiên Kim đồng tình. “Và cũng cần phải lưu ý đến những người có thể có mối quan hệ với cô ta.”
Họ bắt đầu lên danh sách những người cần gặp, mỗi cái tên đều được ghi chú cẩn thận. Áp lực từ vụ điều tra khiến cả hai cảm thấy lo lắng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm.
“Chị có nhớ Huyền không?” Bích hỏi, nét mặt bỗng trở nên nghiêm túc. “Cô ấy có thể giúp chúng ta.”“Đúng rồi,” Thiên Kim thốt lên. “Huyền là một vận động viên, nhưng cô ấy có nhiều bạn bè trong giới. Có thể họ sẽ biết điều gì đó.”
“Vậy thì chúng ta nên gặp Huyền ngay,” Bích nói, sự hăng hái trong giọng nói của cô khiến Thiên Kim cảm thấy phấn chấn.
Khi cả hai rời khỏi nhà, bầu không khí bên ngoài dường như nặng nề hơn bao giờ hết. Thiên Kim cảm nhận được từng nhịp đập của trái tim, sự hồi hộp lẫn lo âu khi họ tiến vào cuộc chiến không thể tránh khỏi.
Họ đến một quán cà phê nhỏ, nơi Huyền thường hay lui tới. Cảm giác hồi hộp khiến Thiên Kim không thể ngồi yên. “Chị có nghĩ Huyền có biết điều gì không?” cô hỏi.
“Chúng ta sẽ biết ngay thôi,” Bích trả lời, ánh mắt dõi theo từng người đi qua.
Huyền xuất hiện trong bộ đồ thể thao năng động, ánh mắt cô sáng lên khi nhìn thấy hai người bạn. “Chào các bạn! Có chuyện gì mà trông các bạn căng thẳng vậy?” Huyền hỏi, nụ cười rạng rỡ trên môi.
“Huyền, chúng mình cần sự giúp đỡ của cậu,” Bích nói, không vòng vo. “Liên quan đến Thúy Linh.”
“Thúy Linh?” Huyền nhíu mày. “Cô ta đang gây rắc rối cho các bạn à?”
“Có thể nói như vậy,” Thiên Kim thở dài. “Chúng mình đang cố gắng tìm hiểu về cô ta, và có thể cậu biết một vài thông tin quan trọng.”
Huyền gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc hơn. “Mình có thể giúp, nhưng phải cẩn thận. Cô ta không phải là người dễ đối phó.”
“Chúng mình biết điều đó,” Bích nói. “Nhưng chúng mình không thể đứng yên.”
Cuộc trò chuyện tiếp tục, và Huyền bắt đầu kể về một số người mà cô biết trong ngành. Những thông tin mà cô đưa ra khiến Thiên Kim và Bích cảm thấy có thêm hy vọng. Họ đã có một hướng đi rõ ràng hơn.
Khi cuộc gặp kết thúc, Thiên Kim cảm thấy lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để Thúy Linh chiến thắng,” cô nói.
“Đúng vậy,” Bích đồng tình, nắm chặt tay Thiên Kim. “Chúng ta sẽ tìm ra cách.”
Bầu không khí trở nên nặng nề hơn khi họ rời khỏi quán. Những ánh đèn lấp lánh ngoài kia giờ chỉ là những bóng đen mờ mịt, như những mối nguy hiểm đang chờ đợi phía trước. Thiên Kim cảm thấy trái tim mình đập mạnh, như một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến này vẫn còn dài và khó khăn.
Khi họ bước ra khỏi quán, một chiếc xe đen lướt qua, và Thiên Kim cảm thấy có điều gì đó không ổn. Cô quay lại nhìn Bích, và ánh mắt họ chạm nhau, trong khoảnh khắc đó, cả hai đều hiểu rằng những thử thách phía trước sẽ không hề dễ dàng.
“Chúng ta cần phải cẩn thận,” Thiên Kim nói, giọng thấp hơn. “Có vẻ như Thúy Linh đã biết chúng ta đang điều tra.”
“Chúng ta sẽ không để cô ta làm chúng ta sợ hãi,” Bích đáp, nhưng Thiên Kim có thể thấy sự lo lắng trong đôi mắt cô.
Họ tiếp tục bước đi, nhưng cảm giác hồi hộp không buông tha họ. Cả hai đều biết, bóng tối đang chờ đợi họ phía trước, và cuộc chiến với Thúy Linh mới chỉ bắt đầu.