Hạo dẫn đầu nhóm tiến vào một căn phòng tối tăm, nơi ánh sáng chỉ le lói qua những khe hở. Không khí nặng nề, như thể mọi bí mật đang chờ đợi được khám phá. Ngọc và Minh theo sát, cảm giác hồi hộp lan tỏa trong lòng họ.
“Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể,” Hạo bắt đầu, ánh mắt sắc bén quét qua hai người bạn. “Vương Lâm có sức mạnh khủng khiếp và hắn không bao giờ hoạt động một mình. Chúng ta phải xác định mục tiêu và cách tiếp cận.”
Minh gật đầu, đôi mày nhíu lại. “Chúng ta cần phải thu thập thông tin. Có thể sẽ có những kẻ ủng hộ Vương Lâm trong Hệ thống. Họ có thể cho chúng ta biết về những kế hoạch của hắn.”
Ngọc tiến đến gần Hạo, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết. “Và chúng ta cũng cần giải cứu những người bị áp bức. Hệ thống đang tước đoạt tự do của họ. Chúng ta không thể để họ tiếp tục chịu đựng.”
“Đúng,” Hạo đồng ý. “Đầu tiên, chúng ta phải xác định ai là kẻ phản bội trong tổ chức. Có thể hắn ta đang ẩn nấp ở nơi nào đó, hoặc đã bị Vương Lâm thao túng.”
“Chúng ta sẽ sử dụng khả năng ‘đọc suy nghĩ’ của cậu,” Minh đề xuất. “Hạo có thể tìm ra những ý nghĩ đáng ngờ từ những kẻ xung quanh. Nhưng cần phải cẩn thận, không để họ phát hiện ra.”
Hạo gật đầu, nhưng trong lòng vẫn dấy lên một nỗi lo. “Tôi chỉ có thể đọc suy nghĩ trong một khoảng thời gian ngắn. Nếu bị phát hiện, chúng ta sẽ gặp nguy hiểm.”
“Chúng ta sẽ có những kế hoạch dự phòng,” Ngọc nói, sự tự tin trong giọng nói khiến Hạo cảm thấy vững lòng hơn. “Nếu cậu phát hiện ra ai đó, hãy thông báo ngay lập tức. Chúng ta phải hành động nhanh chóng.”
“Được rồi, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Minh hỏi.
“Có một khu vực mà tôi nghi ngờ có thể là nơi tập trung của những kẻ phản bội,” Hạo đáp. “Chúng ta cần đến đó ngay bây giờ.”
Cả ba người nhanh chóng rời khỏi căn phòng, bước vào hành lang tối tăm với lòng quyết tâm. Họ biết rằng thời gian không còn nhiều, và bóng tối đang rình rập từng bước chân.
Khi đến khu vực mà Hạo đã chỉ định, họ dừng lại quan sát xung quanh. Những bóng người lướt qua, ánh mắt của họ đầy cảnh giác. Ngọc nắm chặt tay Hạo, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.
“Bây giờ, Hạo,” Minh thì thầm. “Hãy sử dụng khả năng của cậu.”
Hạo hít một hơi thật sâu, tập trung vào những người xung quanh. Anh nhắm mắt lại, cố gắng “đọc” những suy nghĩ đang ẩn náu trong đầu họ. Cảm giác như một dòng điện chạy qua, và rồi… anh cảm nhận được một luồng suy nghĩ đáng ngờ.
“Có một người trong số họ đang âm thầm phản bội,” Hạo mở mắt ra, giọng nói trầm xuống. “Hắn ta đang âm thầm liên lạc với Vương Lâm.”
“Chúng ta phải tìm cách tiếp cận hắn,” Ngọc nói, ánh mắt sáng lên. “Có thể hắn sẽ cung cấp cho chúng ta thông tin giá trị.”
“Để tránh bị phát hiện, chúng ta cần phải tách ra,” Minh đề xuất. “Tôi và Ngọc sẽ tạo ra sự phân tâm, trong khi Hạo tiếp cận hắn.”
“Cẩn thận,” Hạo cảnh báo. “Đừng để hắn nghi ngờ.”Họ nhanh chóng chia nhau ra. Ngọc và Minh bắt đầu tạo ra một cuộc ẩu đả giả, trong khi Hạo lén lút tiến đến người đàn ông mà anh đã phát hiện ra.
“Nghe này,” Hạo nói khẽ, khi đứng trước mặt hắn. “Tôi biết bạn đang liên lạc với Vương Lâm. Nếu bạn không hợp tác, tôi sẽ không ngần ngại loại bỏ bạn.”
Người đàn ông quay lại, đôi mắt hoảng sợ. “Tôi… tôi không biết bạn đang nói gì!”
“Đừng giả vờ nữa,” Hạo lạnh lùng đáp. “Bạn có hai lựa chọn: nói cho tôi biết mọi thứ hoặc đối mặt với cái chết.”
“Được rồi, được rồi!” Hắn run rẩy. “Tôi sẽ nói!”
Hạo cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, nhưng không thể chần chừ. “Nói đi.”
“Vương Lâm đang chuẩn bị một cuộc tấn công lớn,” hắn nói, giọng nói lắp bắp. “Hắn muốn tiêu diệt những người nổi dậy và khẳng định quyền lực của mình.”
“Cuộc tấn công này sẽ diễn ra khi nào?” Hạo hỏi.
“Vào đêm mai,” hắn đáp, vẻ mặt đầy sợ hãi. “Hắn sẽ sử dụng những kẻ thuộc Hệ thống để thực hiện kế hoạch này.”
Hạo cảm thấy một sự lo lắng dâng lên. “Cảm ơn. Nhưng bạn sẽ không sống để kể lại điều này.”
Hắn mở to mắt, nhưng Hạo đã nhanh chóng ra tay. Một cảm giác nặng nề bao trùm khi anh nhận ra rằng không có chỗ cho lòng thương xót trong cuộc chiến này.
Khi Hạo trở lại với Ngọc và Minh, họ đang đứng giữa một đám đông đang náo loạn. “Mọi chuyện thế nào?” Minh hỏi.
“Hắn biết về kế hoạch tấn công,” Hạo đáp, giọng điệu nghiêm trọng. “Chúng ta phải nhanh chóng tập hợp mọi người lại, nếu không sẽ quá muộn.”
“Vậy chúng ta sẽ làm gì?” Ngọc hỏi, sự quyết tâm trong ánh mắt.
“Chúng ta sẽ kêu gọi những người nổi dậy,” Hạo khẳng định. “Không thể để Vương Lâm thực hiện kế hoạch của hắn.”
Khi cả nhóm rời khỏi khu vực đó, họ biết rằng cuộc chiến sắp tới sẽ khốc liệt hơn bao giờ hết. Mỗi bước đi đều ẩn chứa nguy hiểm, nhưng họ đã quyết định đứng lên chống lại bóng tối. Hạo cảm thấy dòng máu sôi sục trong cơ thể, một cảm giác mạnh mẽ trào dâng. Họ sẽ không lùi bước, cho dù cái giá phải trả có là gì.
“Bóng tối sẽ không thắng được ánh sáng,” Hạo nói, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng.”
Mọi thứ đang chuẩn bị cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi, và Hạo biết rằng chỉ có duy nhất một con đường phía trước: đối mặt với Vương Lâm và Hệ thống, không gì có thể ngăn cản họ.