Bóng Tối của Ác Quỷ

Chương 17: Cái Giá của Quyết Định

Hạo đứng giữa chiến trường hoang tàn, nơi những tiếng súng vang lên như những tiếng sấm. Mặt đất rung chuyển dưới chân anh, và khói bụi bao phủ không gian, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt. Ánh sáng yếu ớt từ những đám cháy lờ mờ phản chiếu trên khuôn mặt anh, khiến nó trở nên lạnh lùng hơn bao giờ hết.

“Chúng ta không thể chần chừ nữa!” Minh hối thúc, đôi mắt anh long lanh một cách quyết liệt. “Bọn chúng đang tiến lại gần!”

Ngọc đứng bên cạnh, tay nắm chặt một khẩu súng ngắn, nhưng vẻ mặt cô vẫn giữ được sự bình tĩnh. “Hạo, quyết định của cậu sẽ ảnh hưởng đến tất cả chúng ta. Cậu muốn cứu ai, bạn bè hay tiêu diệt kẻ thù?”

Câu hỏi của Ngọc như một nhát dao cắt vào tâm trí Hạo. Anh nhìn về phía bọn Vương Lâm, những kẻ đang mỉm cười đầy kiêu ngạo, như thể họ đã nắm chắc phần thắng trong tay. Hạo biết rằng nếu anh không hành động ngay, không chỉ mạng sống của bạn bè mà cả tương lai của họ sẽ bị tước đoạt.

“Chúng ta cần phải tấn công!” Hạo quyết đoán. “Nếu không, mọi thứ sẽ kết thúc ở đây.”

“Nhưng nếu chúng ta không cứu Ngọc và Minh, thì có ý nghĩa gì?” Một giọng nói từ sâu thẳm trong tâm trí anh vang lên, khiến Hạo chao đảo.

“Cậu đang do dự!” Minh la lên, kéo Hạo khỏi những suy nghĩ rối ren. “Chọn đi!”

Bất chợt, Hạo cảm nhận được sức mạnh từ những linh hồn xung quanh. Họ đang hướng về anh, như thể đang chờ đợi một quyết định từ người lãnh đạo. Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh.

“Được rồi,” anh nói, giọng điệu trầm lại. “Chúng ta sẽ tạo ra một phân đội. Minh, cậu dẫn đầu nhóm tấn công vào Vương Lâm. Ngọc, giữ vững phòng tuyến cho tôi.”

Ngọc gật đầu, ánh mắt lấp lánh tự tin. “Tôi sẽ bảo vệ cậu và mọi người!”

“Còn tôi,” Minh nói, nắm chặt khẩu súng, “sẽ không để bất kỳ ai qua mặt.”

Bọn Vương Lâm dường như đã nhận ra kế hoạch của họ. Hạo thấy sự chuyển động của kẻ thù, những kẻ đã chuẩn bị cho cuộc tấn công. Không còn thời gian để chần chừ, anh hạ lệnh.

“Đi thôi!”

Cả ba lao vào vòng chiến, những viên đạn nổ vang, và tiếng gào thét của kẻ thù vang vọng khắp nơi. Hạo cảm nhận được nhịp tim mình đập mạnh, nhưng anh không cho phép bản thân chùn bước. Anh điều khiển khả năng “đọc suy nghĩ”, thấu hiểu những động thái của kẻ thù, và dẫn dắt nhóm của mình như một vị tướng trong trận chiến.

“Giữ khoảng cách!” Ngọc hô to, tạo ra một bức tường tâm lý bảo vệ cả nhóm khỏi những đòn tấn công từ phía kẻ thù.“Cố gắng bám sát tôi!” Minh ra lệnh, dẫn đầu, lao vào giữa vòng vây. Hạo theo sát, cảm nhận được sức mạnh từ những linh hồn đang tiếp sức cho họ.

Bất ngờ, một bóng đen lao về phía họ. Hạo nhận ra đó chính là Vương Lâm. “Ngươi không thể thoát khỏi đây!” Hắn cười lạnh lùng, giọng nói như một mũi dao đâm vào tim Hạo.

“Không phải hôm nay!” Hạo quát, tập trung sức mạnh. Anh lao về phía Vương Lâm, nhưng đối thủ đã nhanh chóng né tránh, dùng sức mạnh khống chế tâm trí, khiến Minh và Ngọc tạm thời mất phương hướng.

“Ngọc! Minh!” Hạo kêu lên, lo lắng khi thấy bạn bè mình bị chao đảo. Anh phải chọn, phải quyết định giữa việc tiêu diệt Vương Lâm hoặc cứu bạn.

“Đừng để chúng ta bị chi phối!” Minh cố gắng gượng dậy, ánh mắt quyết tâm. “Hạo, hãy làm điều đúng đắn!”

Trong giây phút đó, Hạo cảm nhận được sự đấu tranh trong lòng. Anh biết rằng nếu tiêu diệt Vương Lâm, họ sẽ có cơ hội thoát khỏi Hệ thống. Nhưng nếu cứu bạn bè, liệu họ có thể sống sót trong cuộc chiến này?

Quyết định của anh không thể chậm trễ. Hạo hít một hơi thật sâu, quyết định dùng sức mạnh của mình để cứu bạn bè trước. “Ngọc, Minh, hãy bám theo tôi!”

Hạo tập trung sức mạnh, tạo ra một luồng ánh sáng mạnh mẽ, phá vỡ sự khống chế của Vương Lâm. Anh cảm nhận được sự kết nối với bạn bè, và như một cú sốc điện, Ngọc và Minh hồi phục lại tinh thần.

“Chúng ta phải cùng nhau!” Ngọc thét lên, và cả ba lao về phía Vương Lâm, đồng lòng tấn công.

“Không!” Vương Lâm gào lên, nhưng đã quá muộn. Hạo, Minh và Ngọc hợp sức lại, tấn công như một cơn lốc, sức mạnh của họ như một vũ bão không thể ngăn cản.

Cuối cùng, Vương Lâm gục xuống, ánh mắt hắn tràn ngập sự tức giận và thất vọng. “Các ngươi sẽ phải trả giá!”

Hạo cảm nhận được sự nhẹ nhõm, nhưng cũng không thể quên rằng quyết định này đã khiến anh phải đối mặt với những điều tồi tệ hơn trong tương lai.

“Chúng ta đã làm được,” Minh nói, nhưng không ai trong số họ cảm thấy an tâm. Họ biết rằng bóng tối vẫn còn đó, và cuộc chiến chưa kết thúc.

Khi họ rời khỏi chiến trường, Hạo nhìn về phía chân trời, trong lòng trĩu nặng những suy tư. Anh đã lựa chọn, nhưng cái giá phải trả cho quyết định đó sẽ còn nặng nề hơn cả những gì anh từng tưởng tượng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Chương không tồn tại | Mê Truyện