Bóng Tối của Ác Quỷ
Chương 1: Bóng Tối Từ Quá Khứ
Lý Hạo đứng trước tấm ảnh lớn của cha mình, ánh mắt dừng lại ở nụ cười ấm áp của người đàn ông trong bức hình. Nhưng giờ đây, nụ cười đó đã bị vấy bẩn bởi những lời vu khống, những cáo buộc tàn nhẫn. Hạo nắm chặt tay, cảm giác tức giận dâng trào trong lòng. Cha anh không phải là kẻ xấu, không phải là kẻ đã lừa dối hay phản bội ai. Anh không thể để những kẻ tàn nhẫn kia tiếp tục làm bẩn danh dự của cha.
“Lý Hạo!” Giọng nói của Trần Ngọc vang lên từ phía sau, kéo anh ra khỏi những suy nghĩ hỗn độn. Cô bước vào với nụ cười tươi tắn, nhưng khi thấy vẻ mặt nghiêm trọng của anh, nụ cười ấy dần tắt. “Cậu sao vậy? Có chuyện gì không ổn?”
“Ngọc, cha tớ bị vu oan,” Hạo nói, giọng trầm xuống. “Tớ phải tìm ra sự thật.”
“Vu oan?” Ngọc nhíu mày, sự lo lắng hiện rõ trong mắt. “Cậu có chắc không? Tớ không thể tin nổi… Ai lại muốn hãm hại cha cậu?”
“Có nhiều kẻ lắm,” Hạo đáp, ánh mắt sắc bén như dao. “Tớ cần cậu giúp.”
Ngọc gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật. Cậu không đơn độc.”
Lý Hạo cảm thấy ấm lòng khi có Ngọc bên cạnh. Cô là người duy nhất có thể làm anh quên đi những nỗi đau trong lòng. Nhưng anh không thể để cô bị cuốn vào cuộc chiến này. “Cậu không nên tham gia. Đây là việc của tớ.”
“Cậu không thể quyết định cho tớ,” Ngọc đáp lại, ánh mắt kiên quyết. “Nếu cậu gặp nguy hiểm, tớ sẽ không đứng yên.”
Hạo thở dài, biết rằng cô không dễ dàng từ bỏ. Anh cần người đồng hành, nhưng cũng cần bảo vệ cô. “Được rồi, nhưng phải cẩn thận. Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?”
Đỗ Minh xuất hiện ở cửa, tóc xoăn bù xù và khuôn mặt có phần lém lỉnh. “Tôi nghe thấy mọi chuyện. Cần tôi tham gia không?”
“Minh,” Hạo nhìn anh, “điều này không đơn giản như tưởng tượng.”
“Nhưng tôi không sợ,” Minh đáp, ánh mắt sáng lên. “Đã đến lúc chúng ta phải đứng lên chống lại những kẻ xấu.”
Hạo gật đầu, lòng quyết tâm dâng trào. Ba người họ, một nhóm nhỏ nhưng có sức mạnh lớn. Họ sẽ tìm ra sự thật, ngay cả khi phải đối đầu với những thế lực hắc ám.
“Đầu tiên, chúng ta cần thông tin,” Hạo nói, bắt đầu lên kế hoạch. “Tôi cần biết về cái chết của cha mình. Ai là người cuối cùng gặp ông? Có ai chứng kiến không?”
Ngọc lục tìm trong điện thoại, tìm kiếm thông tin. “Tôi sẽ tra cứu tất cả những gì có thể về vụ án này. Còn cậu, hãy tìm hiểu về những kẻ có động cơ.”
“Được rồi,” Hạo đồng ý, cảm giác như một kế hoạch đang dần hình thành. “Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng.”
Họ chia nhau ra, mỗi người một nhiệm vụ. Hạo đi đến những nơi cha anh từng lui tới, nơi ông thường gặp gỡ bạn bè và đối tác. Anh cần biết ai đã ở đó vào thời điểm đó, ai có thể là nhân chứng.
Mỗi bước đi đều nặng nề, nhưng sự quyết tâm trong lòng Hạo không cho phép anh chùn bước. Anh đã biết bao lần nhìn thấy ánh mắt đầy tự hào của cha, và giờ đây, anh không thể để những kẻ ác độc phá hủy tất cả.Khi đêm buông xuống, Hạo đứng trước quán bar nơi cha mình thường lui tới. Bên trong, ánh đèn mờ ảo, tiếng nhạc vang lên lảnh lót. Anh hít một hơi thật sâu, bước vào, mắt quét xung quanh. Bầu không khí ở đây khiến anh cảm thấy không thoải mái, nhưng anh đã quyết định.
“Hạo?” Một giọng nói quen thuộc vang lên, làm anh quay lại. Là một trong những người bạn cũ của cha. “Cậu đến đây làm gì?”
“Tôi cần biết về cái chết của cha tôi,” Hạo trả lời, ánh mắt không rời khỏi người đàn ông. “Ông có biết gì không?”
Người bạn của cha trầm ngâm, vẻ mặt nghiêm trọng. “Đó là một chuyện phức tạp. Nhiều người không muốn sự thật bị phơi bày.”
“Chuyện gì đã xảy ra?” Hạo gặng hỏi, lòng đầy lo lắng.
“Cậu nên biết rằng có những thế lực đứng sau vụ việc này. Họ không muốn ai biết sự thật,” người bạn cảnh báo.
“Thế lực nào?” Hạo cương quyết.
Người đàn ông nhìn quanh, như thể sợ bị nghe thấy. “Vương Lâm và Phạm My,” ông nói, giọng thấp xuống. “Họ có quyền lực lớn, và họ không ngại làm bất cứ điều gì để bảo vệ nó.”
Tên Vương Lâm làm Hạo rùng mình. Anh đã từng nghe về hắn, một kẻ tàn nhẫn và lạnh lùng. Hắn không chỉ là một kẻ thao túng mà còn là một trong những người đứng đầu Hệ thống. Phạm My cũng vậy, một người phụ nữ đầy tham vọng và xảo quyệt.
“Cảm ơn ông,” Hạo nói, lòng đầy quyết tâm. “Tôi sẽ tìm ra sự thật.”
Rời khỏi quán bar, Hạo cảm thấy như có một gánh nặng trên vai. Nhưng quyết tâm của anh càng lớn hơn. Anh sẽ không để cha mình trở thành nạn nhân của những thế lực hắc ám này.
Trở về nhà, Hạo thấy Ngọc và Minh đã chờ sẵn. “Có tin gì không?” Ngọc hỏi, ánh mắt đầy hy vọng.
“Họ đứng sau vụ án,” Hạo nói, ngồi xuống bên cạnh họ. “Vương Lâm và Phạm My. Chúng ta cần cẩn thận.”
“Chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?” Minh hỏi.
“Chúng ta phải thu thập thêm thông tin,” Hạo đáp, lòng kiên định. “Có thể họ sẽ không để yên cho chúng ta.”
“Chúng ta sẽ không sợ,” Ngọc nói, vẻ mặt kiên quyết. “Chúng ta là một nhóm.”
Hạo mỉm cười. “Đúng vậy. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với mọi thử thách.”
Khi bóng đêm bao trùm, một cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng Hạo. Cuộc chiến đã bắt đầu, và anh sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật, ngay cả khi phải đối mặt với những bóng tối từ quá khứ.