Bóng Ma Hậu Cung

Chương 8: Những Giọt Nước Mắt

Huyền và Hằng Tôn trở về phòng, lòng đầy lo lắng. Bầu không khí nặng nề vẫn vương vấn xung quanh họ như một tấm màn u ám. Huyền đứng bên cửa sổ, ánh mắt hướng ra ngoài, nơi ánh trăng mờ ảo chiếu xuống những bức tường cổ kính.

“Cô nghĩ Khánh Tẩu sẽ thực sự giúp chúng ta?” Huyền hỏi, giọng có phần yếu ớt.

Hằng Tôn ngồi xuống ghế, vén tóc ra sau tai. “Cô ta không còn lựa chọn nào khác. Chúng ta đã đánh đúng vào nỗi sợ của cô ta,” cô trả lời, nhưng trong ánh mắt vẫn lấp lánh một nỗi nghi ngại.

“Nhưng nếu cô ta phản bội?” Huyền lẩm bẩm, sự lo âu len lỏi trong từng câu chữ.

“Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi tình huống,” Hằng Tôn khẳng định, sự quyết đoán hiện rõ trên gương mặt. “Nhưng trước tiên, chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về nguồn gốc của mối đe dọa này.”

Huyền gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Những kỷ niệm đau thương từ quá khứ lại ùa về, hình ảnh cha mẹ cô vất vả để nuôi dưỡng cả gia đình, cùng với những đêm dài không ngủ, cô chỉ biết nhìn lên trời cầu nguyện cho một ngày mai tươi sáng hơn. Cô đã chịu đựng quá nhiều để có được chút bình yên này.

“Cô còn nhớ lần đầu tiên chúng ta cùng nhau nấu ăn không?” Huyền bỗng hỏi, muốn phá tan bầu không khí ngột ngạt.

Hằng Tôn mỉm cười, ánh mắt dịu lại. “Chúng ta đã làm một mẻ bánh bao to đùng, nhưng lại quên không cho muối,” cô nói, tiếng cười khẽ thoát ra như một làn gió nhẹ giữa đêm.

“Đúng rồi! Cả nhà đã phải ăn bánh bao nhạt nhẽo suốt cả tuần,” Huyền nhớ lại, cảm giác ấm áp len lỏi trong lòng.

“Nhưng nhìn thấy mọi người cười, đó mới là điều quan trọng nhất,” Hằng Tôn tiếp lời, ánh mắt trở nên sâu sắc. “Chúng ta đã cùng nhau vượt qua rất nhiều điều.”

Cảm giác thân thuộc ấy lại đưa Huyền trở về với thực tại. “Nhưng lần này không đơn giản như vậy. Mọi thứ có thể thay đổi chỉ trong chớp mắt,” cô nói, giọng trầm xuống.

“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Hằng Tôn khẳng định, sự quyết tâm trong lời nói của cô khiến Huyền cảm thấy vững vàng hơn.

Rồi, một tiếng gõ cửa vang lên. Huyền và Hằng Tôn liếc nhìn nhau, ánh mắt lo lắng. Huyền đứng dậy, tiến về phía cửa. “Ai đó?” cô hỏi.

“Là tôi, Liên Muội,” giọng nói nhẹ nhàng của Liên vang lên.

Huyền mở cửa, thấy em gái đứng bên ngoài, nét mặt đầy lo lắng. “Chị, có chuyện gì xảy ra không? Chị có vẻ không ổn,” Liên hỏi.

“Chúng ta chỉ đang bàn chuyện công việc thôi,” Huyền đáp, cố gắng tỏ ra bình tĩnh.

“Chị không cần phải giấu em. Em biết chị đang gặp khó khăn,” Liên Muội nói, ánh mắt sáng lên với sự quan tâm.“Cô ấy đúng,” Hằng Tôn lên tiếng, không che giấu sự chân thành. “Chúng ta cần sự giúp đỡ của em.”

Liên Muội nhìn Huyền, sự lo lắng trong ánh mắt càng hiện rõ hơn. “Có phải về Khánh Tẩu không? Em nghe thấy những lời thì thầm từ những người hầu. Họ nói cô ta đang âm thầm chuẩn bị một kế hoạch gì đó.”

Huyền cảm thấy tim mình thắt lại. “Chúng ta đã có một thỏa thuận với cô ta, nhưng không biết liệu có an toàn không,” cô thừa nhận.

“Chúng ta cần phải thận trọng,” Liên Muội nói, giọng điệu nghiêm túc. “Nếu cô ta phản bội, chúng ta sẽ phải đối mặt với hậu quả nghiêm trọng.”

Hằng Tôn gật đầu. “Chúng ta cần một kế hoạch rõ ràng hơn. Liên Muội, em có thể giúp chúng ta tìm hiểu thêm về động thái của Khánh Tẩu không?”

Liên Muội chần chừ một chút rồi gật đầu. “Em sẽ cố gắng hết sức.”

“Cảm ơn em,” Huyền nói, lòng đầy cảm kích. Sự ủng hộ từ em gái làm cô cảm thấy bớt cô đơn trong cuộc chiến này.

Khi Liên Muội rời đi, Huyền và Hằng Tôn tiếp tục bàn bạc. Huyền cảm thấy như mình đang đứng giữa một trò chơi cờ, nơi mỗi nước đi đều có thể quyết định số phận. Những kỷ niệm đau thương, những giọt nước mắt đã rơi trong quá khứ giờ đây như một phần không thể tách rời trong cuộc đời cô.

“Cô có nhớ những lần chúng ta cùng nhau tập luyện nấu ăn cho các em nhỏ không?” Huyền hỏi, muốn tìm lại chút ánh sáng trong bóng tối bao trùm.

“Đương nhiên. Đó là những giây phút hạnh phúc nhất,” Hằng Tôn mỉm cười, nhưng ngay sau đó, nét mặt lại trở nên nghiêm trọng. “Nhưng bây giờ, mọi thứ đã khác.”

Huyền gật đầu, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Chúng ta phải giữ vững tinh thần. Không thể để những bóng ma quá khứ làm chúng ta yếu đuối.”

“Đúng vậy. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt,” Hằng Tôn nói, ánh mắt sáng lên với quyết tâm.

Huyền nhắm mắt lại, hình ảnh cha mẹ, những người đã hy sinh để cô có được cuộc sống này hiện lên trong tâm trí. Cô không thể để họ thất vọng. Cô sẽ chiến đấu cho gia đình, cho những đứa trẻ mà cô yêu thương.

“Chúng ta sẽ không để những giọt nước mắt chảy vô nghĩa,” Huyền nói, giọng kiên quyết. “Chúng ta sẽ chiến đấu.”

“Đúng vậy,” Hằng Tôn đáp, nắm chặt tay Huyền. “Chúng ta sẽ tạo ra một tương lai tốt đẹp hơn.”

Khi họ cùng nhau vạch ra kế hoạch, những bóng ma của quá khứ vẫn lẩn khuất đâu đó, nhưng lần này, Huyền cảm thấy một sức mạnh mới trỗi dậy trong mình. Cuộc chiến chưa kết thúc, nhưng họ sẽ không đơn độc.

Huyền biết rằng chặng đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng với sự đồng hành của Hằng Tôn và Liên Muội, cô cảm thấy tự tin hơn bao giờ hết. Họ sẽ không để những bóng ma trong quá khứ tiếp tục ám ảnh, mà sẽ biến nó thành động lực để tiến về phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn