Bóng Ma Hậu Cung

Chương 20: Bóng Ma Vĩnh Cửu

Trước

Huyền Cô và Hằng Tôn chạy băng qua những hành lang tối tăm, tim đập rộn ràng trong lồng ngực. Âm thanh hỗn loạn phía sau càng lúc càng gần, như những cơn gió lạnh lẽo đang đuổi theo họ. Huyền cảm thấy mồ hôi lạnh toát trên trán, nhưng không thể dừng lại. Họ phải thoát khỏi cái bóng đen của Khánh Tẩu.

“Đi nhanh hơn!” Hằng Tôn thúc giục, khuôn mặt cô hiện rõ vẻ quyết tâm. “Chúng ta không thể để cô ta bắt được.”

“Đến cửa sổ phía trước!” Huyền chỉ tay về hướng có ánh sáng mờ ảo. Đó là lối ra duy nhất mà họ có thể hy vọng.

Khi đến gần, Huyền chợt nghe tiếng thì thầm. Một giọng nói quen thuộc vang lên trong tâm trí cô. “Huyền… Huyền…” Giọng nói như từ những bóng ma xa xôi vọng lại. Cô cảm thấy một sức mạnh lạ lùng thôi thúc mình.

“Cô có nghe không?” Huyền hỏi, ánh mắt nhìn về phía Hằng Tôn.

“Nghe gì?” Hằng Tôn nhíu mày, vẻ lo lắng hiện rõ.

“Có tiếng gọi…” Huyền đáp, nhưng không kịp giải thích thêm. Bóng tối chợt bùng lên sau lưng, một cái bóng to lớn đổ ập tới.

“Chạy!” Hằng Tôn gào lên, và họ lao về phía cửa sổ. Huyền nhảy lên, đưa tay ra nắm lấy bệ cửa. Nhưng khi cô vừa leo lên, một bàn tay lạnh lẽo nắm chặt chân cô.

“Huyền!” Hằng Tôn hét lên, kéo cô lên, nhưng bàn tay đó giữ rất chặt.

“Mau đi!” Huyền quát. Cô cảm thấy cơ thể mình như đang bị kéo vào bóng tối. Giữa lúc ấy, một luồng ánh sáng chiếu rọi từ phía cửa sổ, và Huyền nghe thấy tiếng cười khanh khách của Khánh Tẩu.

“Các cô không thể thoát được đâu!” Khánh Tẩu chế nhạo, giọng điệu đầy đắc ý.

“Huyền!” Hằng Tôn rướn người ra, cố gắng kéo cô lên. Cuối cùng, Huyền dùng hết sức lực, vùng thoát khỏi bàn tay ghê rợn. Cô nhảy ra ngoài, rơi xuống một khu vườn nhỏ bên dưới.

Hằng Tôn lao theo sau, hai người nằm th* d*c trên đất. Huyền nhìn xung quanh, nơi đây vắng vẻ, chỉ có tiếng gió rì rào. “Chúng ta tạm an toàn rồi,” cô thở hổn hển.

“Nhưng không thể ở đây lâu,” Hằng Tôn nói, mắt cô lấp lánh quyết tâm. “Chúng ta phải tìm cách đối phó với Khánh Tẩu và Tùng Hầu.”

“Nhưng làm thế nào?” Huyền hỏi, lòng đầy lo lắng. “Họ mạnh hơn chúng ta.”

“Chúng ta cần phải tập hợp những người có cùng chí hướng,” Hằng Tôn đáp, ánh mắt kiên định. “Cần có bằng chứng về âm mưu của họ. Những gì chúng ta tìm thấy trong thư viện sẽ là chìa khóa.”

“Phải, nhưng chúng ta không thể quay lại thư viện,” Huyền nói. “Khánh Tẩu sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy.”

“Chúng ta phải tìm một nơi an toàn, nơi không ai có thể theo dõi,” Hằng Tôn nói, nhìn quanh như tìm kiếm một lối thoát.“Một nơi mà chỉ chúng ta biết,” Huyền gợi ý. “Nhà bếp cũ. Nơi đó còn nhiều bí mật.”

“Đúng! Chúng ta sẽ đến đó,” Hằng Tôn đồng ý, ánh mắt sáng lên. “Đi nào!”

Cả hai đứng dậy, nhanh chóng lén lút rời khỏi khu vườn, lòng đầy lo âu. Huyền cảm thấy những bóng ma vẫn dõi theo họ từ những ngóc ngách tối tăm, như thể họ đang được bảo vệ bởi những linh hồn đã từng chịu đựng.

Họ đi qua những hành lang hẹp, tránh né ánh đèn, cho đến khi đến được cửa vào nhà bếp cũ. Huyền đẩy cửa mở ra, bên trong tối om, nhưng một luồng gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo cảm giác quen thuộc.

“Chúng ta có thể tìm được gì ở đây?” Hằng Tôn hỏi, ánh mắt nghi ngờ.

“Những kỷ vật cũ có thể giúp chúng ta,” Huyền trả lời, bước vào trong. Cô bắt đầu tìm kiếm, lục lọi từng ngóc ngách, hy vọng tìm thấy điều gì đó hữu ích.

Một lúc sau, Huyền chợt phát hiện ra một chiếc hộp nhỏ, phủ bụi. Cô mở ra, bên trong là những bức thư cũ đã ố vàng. “Những bức thư này… có thể là tài liệu quý giá,” cô nói, giọng đầy hứng khởi.

Hằng Tôn tiến lại gần, cùng xem. “Chúng ta có thể dùng chúng để buộc tội Khánh Tẩu và Tùng Hầu,” cô nói, ánh mắt sáng lên.

“Đúng, nhưng chúng ta cần phải cẩn thận,” Huyền cảnh báo. “Họ sẽ không để chúng ta dễ dàng thoát khỏi tay họ.”

“Để tôi xem,” Hằng Tôn nói, cẩn thận lật từng trang thư. Đột nhiên, một bức thư rơi ra, kèm theo một hình ảnh. Hằng Tôn nhặt lên, mặt cô bỗng trở nên nghiêm nghị.

“Đây… là hình ảnh của một bữa tiệc trong cung,” Hằng Tôn chỉ tay vào bức hình. “Và có cả Khánh Tẩu và Tùng Hầu ở đây.”

“Có thể chúng ta sẽ tìm thấy những nhân chứng trong bữa tiệc này,” Huyền nói, lòng tràn đầy hy vọng. “Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm.”

Nhưng ngay khi họ chuẩn bị rời khỏi nhà bếp, tiếng bước chân lại vang lên. Huyền và Hằng Tôn nhìn nhau, ánh mắt đầy lo lắng. Họ không còn thời gian để chuẩn bị.

“Chúng ta phải đi!” Huyền thì thầm, nhưng chưa kịp bước đi thì cánh cửa đột ngột mở ra, Khánh Tẩu đứng đó, ánh mắt lạnh lẽo như băng.

“Các cô tưởng rằng có thể lén lút qua mặt tôi sao?” Khánh Tẩu cười nhạt, bước vào. “Đã đến lúc các cô phải trả giá.”

Huyền cảm thấy tim mình đập mạnh. Không còn đường lui, họ sẽ phải đối mặt. Nhưng bên trong cô, một ý chí mạnh mẽ trỗi dậy. Huyền biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc. Bóng ma của những người phụ nữ đã khuất vẫn đang dõi theo họ, và họ sẽ không bao giờ đơn độc.

“Chúng ta sẽ không lùi bước,” Huyền tuyên bố, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ chiến đấu cho những gì xứng đáng.”

Khánh Tẩu nhếch mép, nhưng Huyền biết, chính lúc này là lúc tất cả mọi thứ sẽ được quyết định. Những bí mật sẽ được phơi bày, và số phận của họ sẽ không còn nằm trong tay kẻ thù. Huyền và Hằng Tôn sẽ viết tiếp câu chuyện của mình, nơi tình yêu và sự hy vọng sẽ chiến thắng mọi bóng tối.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn