Bóng Ma Hậu Cung

Chương 13: Kẻ Thù Trong Nhà

Huyền hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh trước ánh mắt đầy thù hận của Khánh Tẩu. Cô quay lưng lại, nắm chặt tay Hằng Tôn và Liên Muội, nhưng tiếng cười nham hiểm của Khánh Tẩu vẫn vang vọng trong đầu cô. Mọi thứ như đang sụp đổ quanh họ.

“Các ngươi không thể trốn thoát,” Khánh Tẩu nhếch môi, bước từng bước chậm rãi về phía họ. “Hãy nghĩ kỹ về những gì các ngươi đang làm.”

“Chúng ta không làm gì sai,” Huyền phản bác, cảm giác tội lỗi và sợ hãi dâng trào. “Chúng ta chỉ muốn bảo vệ bản thân và những người mình yêu thương.”

“Bảo vệ?” Khánh Tẩu cười khẩy. “Trong thế giới này, chỉ có một cách để tồn tại: Đó là làm chủ. Và ta sẽ không để ai ngáng đường mình.”

“Chúng ta sẽ không để cô làm hại mình,” Hằng Tôn khẳng định, ánh mắt sắc lạnh.

Huyền nhận ra, đây không chỉ là cuộc chiến giữa họ và Khánh Tẩu. Đây còn là cuộc chiến giữa những giá trị khác nhau: tình yêu và quyền lực. Cô cần phải tìm cách để bảo vệ gia đình mà không làm tổn thương những người khác.

“Chúng ta cần phải đi,” Huyền thì thầm, nhưng sự tự tin trong giọng nói của cô đang dần nhạt đi. “Chạy thôi!”

“Đứng lại!” Khánh Tẩu gầm lên, âm thanh như một cú đập mạnh vào tâm trí họ.

Cả ba lao ra khỏi nơi ẩn náu, chạy xuyên qua những tán cây. Huyền cảm thấy những nhánh cây quất vào người, nhưng cô không dừng lại. Chạy, chạy mãi, cho đến khi hơi thở trở nên dồn dập, và tim đập như trống trận.

“Đi về hướng nào?” Liên Muội hỏi, giọng đầy hoảng loạn.

“Về phía khu vườn phía Bắc,” Huyền nói, lướt qua những kỷ niệm đã từng ngồi chơi cùng các em nhỏ ở đó. Cô đã giúp chúng trồng những cây hoa, từng bước chân đều mang lại niềm vui. Giờ đây, đó là nơi duy nhất mà họ có thể tìm thấy sự an toàn.

Đến nơi, Huyền dừng lại, thở hổn hển. Ánh trăng xuyên qua những tán cây, tạo thành những bóng đổ kỳ quái. Cô nhìn xung quanh, sự hoang mang hiện rõ trong ánh mắt. “Chúng ta phải tìm một nơi ẩn nấp.”

“Không có chỗ nào an toàn cả,” Hằng Tôn nói, giọng có phần chùng xuống. “Khánh Tẩu không phải là kẻ dễ dàng từ bỏ.”

“Chúng ta không thể lùi bước,” Huyền nói, quyết tâm trong lòng dâng trào. “Phải tìm ra cách.”

Huyền cảm nhận được một cảm giác kỳ lạ, như thể có ai đó đang theo dõi họ. Cô quay lại, chỉ thấy bóng đêm tĩnh mịch, nhưng trong lòng vẫn không thể nguôi ngoai.

“Nghe này,” Huyền bắt đầu, “Chúng ta phải cùng nhau. Nếu không, chúng ta sẽ không bao giờ thoát khỏi đây.”

“Cô nói đúng,” Hằng Tôn đồng tình. “Chúng ta cần phải đối phó với Khánh Tẩu trước khi cô ta kịp hành động.”

“Hãy nghĩ xem, nếu Khánh Tẩu đã biết chúng ta ở đây, cô ta sẽ không ngần ngại mà tấn công,” Liên Muội nói, mặt tái mét.

“Vậy thì, chúng ta cần phải tạo ra một kế hoạch,” Huyền lên tiếng, ánh mắt sáng lên. “Chúng ta cần thông tin về những gì họ đang làm.”“Cô muốn tìm cách lén lút vào trong?” Hằng Tôn hỏi, giọng đầy nghi hoặc.

“Đúng. Chúng ta cần phải biết rõ kế hoạch của Khánh Tẩu và Tùng Hầu. Chỉ khi có thông tin, chúng ta mới có thể đưa ra phản công.”

“Và nếu bị phát hiện?” Liên Muội lo lắng.

“Chúng ta sẽ phải chấp nhận rủi ro,” Huyền nói, quyết tâm trong ánh mắt. “Chúng ta không thể sống trong sợ hãi mãi được.”

Họ bàn bạc nhanh chóng, từng chi tiết được vạch ra, nhưng trong lòng mỗi người vẫn rối bời. Huyền cảm thấy như có một sức mạnh vô hình đang kéo họ vào vòng xoáy không lối thoát. Cô không thể để bất kỳ ai bị tổn thương, nhưng làm thế nào để bảo vệ được những người mình yêu thương mà không gây tổn hại cho chính mình?

Một tiếng động bất chợt vang lên phía sau, làm cả ba giật mình. Huyền quay lại, thấy bóng dáng một người đang tiến lại gần. Tim cô đập nhanh, không biết đó có phải là Khánh Tẩu hay không.

“Là ai?” Huyền gặng hỏi, giọng đầy lo lắng.

Bóng người đó tiến đến gần hơn, và khi ánh sáng chiếu rọi, Huyền nhận ra đó là một người hầu quen thuộc. “Có chuyện gì vậy?” cô ta hỏi, vẻ mặt đầy hoang mang.

“Chúng tôi đang tìm cách thoát khỏi đây,” Huyền vội đáp, nhưng trong lòng cô lại dấy lên nỗi nghi ngờ. Người hầu này có thật sự trung thành không? Hay cũng nằm trong kế hoạch của Khánh Tẩu?

“Đi theo tôi,” người hầu nói, ánh mắt đầy khẩn trương. “Tôi biết một lối đi bí mật.”

Huyền nhìn Hằng Tôn và Liên Muội, không biết có nên tin tưởng người này hay không. “Có chắc chắn không?” cô hỏi, giọng đầy nghi ngờ.

“Chỉ có một cách để biết,” Hằng Tôn nói, quyết định. “Chúng ta không còn lựa chọn nào khác.”

Huyền gật đầu, nhưng trong lòng vẫn đầy lo lắng. Họ bắt đầu theo chân người hầu, lòng mỗi người như đang chờ đợi một điều gì đó không hay. Khi họ tiến vào những ngõ hẹp tối tăm, Huyền cảm thấy như đang lạc vào một mê cung không lối thoát.

“Đến đây,” người hầu chỉ vào một cánh cửa nhỏ. “Qua đó, các người sẽ an toàn.”

Huyền nắm chặt tay Hằng Tôn, quyết tâm không để bất kỳ ai rời xa mình. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể mọi thứ đang chực chờ bùng nổ. Họ đã sẵn sàng cho cuộc chiến lớn nhất trong đời, nhưng không biết kẻ thù thực sự đang ở đâu.

“Đi nhanh lên,” người hầu thúc giục. “Thời gian không còn nhiều.”

Huyền cảm thấy có điều gì đó không ổn. Cô không thể để bản thân sa vào cái bẫy mà Khánh Tẩu đã giăng ra. Huyền nhìn về phía trước, quyết tâm không để bất kỳ ai phải chịu đựng thêm nữa. Cô sẽ tìm ra sự thật, dù phải đối mặt với bất cứ điều gì.

“Chúng ta sẽ không dừng lại,” cô thầm nhủ, lòng đầy kiên định. Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn