Vũ Nguyên ngồi thụp xuống, lưng dựa vào tường lạnh lẽo, nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực. Ánh sáng từ ngọn đuốc hắt lên gương mặt anh, tạo nên những bóng đổ kỳ lạ. Ngọc Linh bên cạnh, tay vẫn nắm chặt cung, vẻ mặt kiên quyết nhưng trong mắt lại hiện rõ sự lo lắng. “Chúng ta không thể để mình bị bắt,” cô nói, giọng bình tĩnh nhưng không giấu nổi sự căng thẳng.
“Mọi thứ đã vượt ngoài tầm kiểm soát,” Vũ Nguyên thở dài, cảm giác nặng nề như đá đè lên vai. Anh đã lên kế hoạch cho từng bước đi, nhưng giờ đây mọi thứ đã tan vỡ. “Hải Đăng… Cậu ấy không thể phản bội chúng ta.”
“Đó là điều chúng ta phải chấp nhận,” Ngọc Linh đáp, ánh mắt cô rực sáng. “Chúng ta phải tìm cách thoát khỏi đây.”
Vũ Nguyên gật đầu, nhưng trong lòng anh tràn đầy sự bất lực. Hình ảnh Hải Đăng, bạn thân từ thuở nhỏ, giờ đây lại đứng về phía kẻ thù, khiến anh không thể dứt ra khỏi suy nghĩ. “Có lẽ chúng ta cần phải… lừa hắn,” anh nói, bỗng nhiên có một ý tưởng lóe lên trong đầu.
“Lừa hắn?” Ngọc Linh nhìn anh với sự ngạc nhiên. “Cậu có chắc không?”
“Chúng ta có thể giả vờ đầu hàng. Khi hắn lơ là, chúng ta sẽ phản công,” Vũ Nguyên giải thích, lòng đầy quyết tâm. “Đó có thể là cơ hội duy nhất của chúng ta.”
Ngọc Linh suy nghĩ một lát, rồi gật đầu. “Được, nhưng chúng ta phải rất cẩn thận.”
Họ chuẩn bị, và khi tiếng bước chân của nhóm lính gần lại, Vũ Nguyên hít một hơi thật sâu. “Hãy nhớ, đừng để lộ ra sự lo lắng.”
Cánh cửa mở ra, một tên lính bước vào, vẻ mặt đầy kiêu ngạo. “Các ngươi nghĩ mình có thể thoát được sao?” hắn cười khẩy, ánh mắt lấp lánh sự đắc thắng.
“Chúng ta đầu hàng,” Ngọc Linh nói, giọng cô vững vàng. “Hãy cho chúng tôi một cơ hội.”
Tên lính nhìn nhau, có vẻ nghi ngờ. “Đầu hàng? Hừm, rất thú vị.” Hắn ra hiệu cho đồng bọn tiến lại gần.
“Đừng lại gần!” Vũ Nguyên hét lên, tay nắm chặt lại. “Chúng ta có thể giúp các ngươi.”
“Giúp? Thú vị thật,” tên lính cười lớn. “Các ngươi có gì để mà giúp?”
“Chúng ta biết những bí mật của Tôn Nhân,” Ngọc Linh vội vàng nói, giọng đầy tự tin. “Chúng ta có thể chỉ cho các ngươi cách đánh bại hắn.”
Tên lính dừng lại, ánh mắt sáng lên. “Nói tiếp đi!”
Trong khoảnh khắc, Vũ Nguyên và Ngọc Linh hiểu rằng đây là thời điểm quan trọng. Họ bắt đầu kể về những âm mưu của Tôn Nhân mà họ đã phát hiện, từng chi tiết được phác thảo ra như những mảnh ghép trong bức tranh lớn. Tên lính bắt đầu tỏ ra hứng thú, nhưng sự nghi ngờ vẫn hiện hữu trong ánh mắt hắn.
“Ngươi nghĩ ta sẽ tin vào lời của những kẻ bị bắt này sao?” hắn nhướng mày, giọng đầy nghi ngờ.
“Chúng ta có thể chứng minh,” Vũ Nguyên nói, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. “Đưa chúng tôi ra khỏi đây, và các ngươi sẽ thấy.”Ngọc Linh nắm chặt tay Vũ Nguyên, cả hai cùng cảm nhận được sức nặng của khoảnh khắc này. Nếu kế hoạch này thành công, họ có thể thoát khỏi đây và còn hơn thế nữa. “Chúng tôi sẽ nói cho các ngươi biết mọi thứ,” cô nhấn mạnh, ánh mắt không rời khỏi tên lính.
Hắn suy nghĩ một lúc, rồi ra hiệu cho đồng bọn tiến lại gần. “Được rồi, nhưng nếu các ngươi lừa ta, ta sẽ không tha cho các ngươi đâu.”
“Hãy tin chúng tôi,” Vũ Nguyên đáp, lòng đầy hy vọng.
Khi nhóm lính dẫn họ ra khỏi phòng giam, Vũ Nguyên cảm thấy ánh sáng bên ngoài như một lời hứa. Họ đi qua hành lang tối tăm, lòng anh như lửa đốt. Cuối cùng, khi bước ra khỏi cửa chính, Vũ Nguyên thấy mình đứng giữa không gian rộng lớn, ánh trăng chiếu sáng mọi thứ.
“Chạy!” Ngọc Linh hét lên, và không chờ đợi thêm, họ lao về phía trước. Tiếng bước chân đuổi theo vang lên phía sau, nhưng Vũ Nguyên không còn thời gian để lo lắng. Anh chỉ có thể hướng về phía trước, nơi tự do đang chờ đợi.
Họ chạy băng qua những con hẻm tối tăm, lòng dũng cảm trong từng bước chân. Nhưng ngay khi gần đến lối ra, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trước mặt họ.
“Hải Đăng!” Vũ Nguyên thảng thốt, không thể tin vào mắt mình.
“Đứng lại!” Hải Đăng quát, gương mặt hắn hiện rõ sự giận dữ. “Các ngươi không thể thoát được đâu!”
“Cậu đang làm gì vậy?” Vũ Nguyên hỏi, giọng anh đầy thất vọng. “Cậu không thể đứng về phía Tôn Nhân!”
“Cậu không hiểu gì cả,” Hải Đăng đáp, ánh mắt lạnh lùng. “Đây là cách duy nhất để sống sót.”
“Không! Đừng làm hại chúng tôi!” Ngọc Linh kêu lên, nhưng đã quá muộn. Hải Đăng đã ra hiệu cho nhóm lính đuổi theo.
“Mau đi!” Vũ Nguyên hô to, kéo Ngọc Linh chạy sang một hướng khác. Họ phải tìm cách thoát khỏi đây, nhưng lòng anh trĩu nặng. Tình bạn giờ đây đã trở thành kẻ thù, và mọi thứ dường như đang đổ sụp.
Họ chạy qua những góc phố chật chội, nhưng tiếng bước chân vẫn đuổi sát gót. “Chúng ta không thể để bị bắt!” Vũ Nguyên hét lên, cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra.
Ngọc Linh không nói gì, chỉ gật đầu, sự quyết tâm hiện lên trong mắt. Họ lao vào một con hẻm nhỏ, nhưng khi quay lại, một nhóm lính đã chặn lối ra.
“Chạy!” Vũ Nguyên quát, nhưng dường như mọi lối thoát đều đã bị chặn lại. Anh cảm thấy sự tuyệt vọng dâng trào, như những cơn sóng vỗ về một bờ biển hoang vắng.
Khi mọi thứ trở nên mờ mịt, Vũ Nguyên hiểu rằng họ không thể đầu hàng. Họ phải tiếp tục chiến đấu, không chỉ vì bản thân mà còn vì những người khác đang chờ đợi sự cứu rỗi. Trong lòng anh bùng cháy một ngọn lửa mới, ngọn lửa của hy vọng và tình yêu.
“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Ngọc Linh nói, giọng cô kiên quyết hơn bao giờ hết.
Vũ Nguyên gật đầu, quyết tâm trong từng bước đi. Họ sẽ tìm ra cách để vượt qua bóng tối này. Họ sẽ không để sự sợ hãi chiếm lấy mình. Họ sẽ đứng lên, dù cho thế giới bên ngoài có tàn khốc đến đâu.