Bóng Ma Của Cổ Đại

Chương 20: Cuộc Chiến Cuối Cùng

Khải và Hương chạy nhanh về phía ánh sáng lấp lánh, cảm giác hồi hộp dâng trào trong lòng. Những bức tường quanh họ dường như đang thì thầm, như thể những linh hồn đang kêu gọi sự giải thoát. Tiếng cười của Lộc vẫn vang vọng, nhưng giờ đây, nó như một âm thanh xa xăm, không còn sức mạnh như trước.

“Chúng ta phải tìm cách giải cứu họ!” Khải nói, đôi mắt anh sáng rực lên trước ánh sáng mờ ảo phía trước. Hương gật đầu, nhưng sự lo âu vẫn hiện rõ trên gương mặt cô.

“Cẩn thận, Khải. Có thể đó là một cái bẫy,” Hương cảnh báo, tay cô nắm chặt lại. Khải hiểu rằng cô không chỉ lo cho bản thân mà còn cho những linh hồn đang cần họ.

“Không còn thời gian để do dự,” Khải đáp, giọng anh kiên quyết. “Chúng ta phải tin vào những gì mình đã học.”

Khi họ đến gần, ánh sáng dần hiện rõ, đó là một chiếc bàn thờ cổ xưa, giữa bàn thờ là một viên ngọc lấp lánh, phát ra ánh sáng như ngọn đèn trong đêm tối. “Đó có thể là viên ngọc của những linh hồn,” Hương thốt lên, ánh mắt cô đầy hy vọng.

“Đúng vậy. Chúng ta phải lấy nó,” Khải nói, nhưng ngay khi anh định tiến tới, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, làm ngọn đèn gần đó rung lên.

“Khải!” Hương kéo tay anh lại, ánh mắt cô lo lắng. “Có gì đó không ổn.”

Trước khi họ kịp phản ứng, một bóng ma hiện lên từ bức tường, gương mặt của nó đầy đau đớn và tức giận. “Các ngươi đã đến đây để làm gì?” nó gào thét, âm thanh như tiếng thét của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm.

“Chúng tôi muốn giải cứu các ngài,” Khải nói, giọng anh không khỏi run rẩy. “Xin hãy cho chúng tôi cơ hội.”

“Giải cứu?” Bóng ma cười khẩy. “Các ngươi có biết cái giá phải trả không? Các ngươi sẽ phải chịu đựng những gì mà chúng ta đã trải qua.”

“Không, chúng ta không muốn điều đó!” Hương kêu lên, đôi tay cô nắm chặt. “Chúng tôi không phải kẻ thù của các ngài!”

“Im lặng!” bóng ma gầm lên. “Nếu các ngươi muốn lấy viên ngọc, hãy vượt qua thử thách của chúng ta!”

Khải và Hương nhìn nhau, sự quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt. “Chúng tôi sẽ làm,” Khải nói, lòng anh tràn đầy kiên định.

Ánh sáng từ viên ngọc dường như nhấp nháy, như đang chờ đợi họ. “Hãy chuẩn bị cho thử thách đầu tiên,” bóng ma nói, rồi bỗng nhiên biến mất.

“Chúng ta phải sẵn sàng,” Hương nói, gương mặt cô nghiêm túc. “Thử thách này sẽ không dễ dàng.”

Khải gật đầu, anh nhớ lại những ký tự cổ mà anh đã đọc. “Có thể thử thách này liên quan đến những ký tự đó,” anh nói, “chúng ta cần phải tìm ra cách để giải mã chúng.”“Em sẽ cố gắng tìm hiểu,” Hương nói, ánh mắt cô sáng lên. “Nếu có thể, em sẽ sử dụng phong thủy để bảo vệ chúng ta.”

Họ đứng bên bàn thờ, ánh sáng từ viên ngọc dần trở nên mạnh mẽ hơn. Những ký tự trên tường bắt đầu phát sáng, tạo thành những hình ảnh kỳ lạ. “Nhìn kìa!” Khải chỉ tay về phía những hình ảnh đang hiện lên. “Có thể chúng đang chỉ dẫn cho chúng ta.”

“Đúng vậy,” Hương đồng ý. “Chúng ta cần phải phân tích chúng thật kỹ.”

Nhưng ngay khi họ bắt đầu, một tiếng động vang lên từ phía sau, tiếng bước chân vang vọng trong không gian tối tăm. “Các ngươi không thể thoát khỏi đây!” Lộc xuất hiện, ánh mắt hắn đầy thù hận. “Ta sẽ không để các ngươi phá hoại kế hoạch của ta!”

“Lộc!” Khải quát, “Hắn không thể cản chúng ta!”

“Ngươi nghĩ mình có thể chiến thắng?” Lộc chế nhạo, “Các ngươi chỉ là những kẻ ngốc nghếch đang chơi đùa với sức mạnh mà các ngươi không hiểu.”

“Chúng ta hiểu hơn bất cứ ai,” Hương nói, sự tự tin lấp lánh trong ánh mắt cô. “Chúng ta sẽ giải cứu những linh hồn này.”

“Thử xem nào!” Lộc cười lớn, rồi bất ngờ lao tới, tay hắn nắm chặt một chiếc bẫy cổ.

Khải nhanh chóng né sang bên, nhưng Lộc đã kịp kích hoạt chiếc bẫy. Một cơn chấn động mạnh khiến cả lăng mộ rung chuyển. “Chạy!” Khải hô, kéo Hương lao ra khỏi vòng tay của cái chết.

Họ chạy về phía ánh sáng, nhưng sự tức giận của Lộc vẫn rượt đuổi theo. “Các ngươi không thể thoát khỏi đây!” tiếng hắn vang vọng, khiến lòng họ thêm phần sợ hãi.

“Chúng ta phải nhanh chóng giải mã những ký tự!” Khải kêu lên, vừa chạy vừa cố gắng tập trung.

“Đúng, em cảm thấy có điều gì đó đang chờ đợi chúng ta,” Hương nói, hơi thở gấp gáp. “Chúng ta không thể để Lộc làm hại những linh hồn này.”

Khi họ quay lại, bóng ma lại hiện lên, vẻ mặt đầy tức giận. “Nếu các ngươi muốn cứu chúng ta, hãy vượt qua thử thách cuối cùng!”

Khải và Hương nhìn nhau, lòng họ tràn đầy quyết tâm. “Chúng tôi sẽ không bỏ cuộc,” Khải thốt lên, ánh mắt anh dũng cảm.

Họ tiến về phía viên ngọc, lòng đầy hy vọng nhưng cũng không kém phần hồi hộp. Một cuộc chiến cuối cùng đang chờ đợi họ, nơi mà sự sống và cái chết, sự giải thoát và sự giam cầm đều chỉ cách nhau một bước chân.

truyenfull,truyenfull vn