Lần đầu tiên mẹ tới, bị bầy ch.ó đuổi chạy thục mạng khắp sân, rơi mất cả một chiếc giày.
Lần thứ hai, bà ấy mang theo hai khúc xương đẫm thịt.
Lần thứ ba, bà ấy đem theo một gói t.h.u.ố.c mê trộn lẫn vào trong thịt.
Đến lần thứ tư, bà ấy dắt trộm sạch bầy ch.ó đem về luôn.
Bảy tám con ch.ó lớn không sót lại một mống, tất cả đều được xích gọn gàng ở hậu viện Tướng quân phủ chúng ta, ngày ngày vẫy đuôi mừng rỡ đợi mẹ đến cho ăn thịt.
Lục Công chúa tức tối ở trong phủ đập phá đồ đạc, nhưng lại chẳng dám ho he nửa lời ra ngoài.
Cha nhìn bầy ch.ó lớn bảy tám con ở sau vườn, trầm ngâm hồi lâu mới thốt lên một câu: "Mẹ con trước kia ở biên cương từng dắt trộm cả ngựa của quân địch."
Ta: "...... Cho nên đây vốn là nghề cũ của bà ấy?"
Cha: "Sóng sau xô sóng trước, giỏi hơn xưa."
8
Nói lại chuyện của A Kiều.
Đứa nhỏ này không biết gặp phải chuyện gì, từ lúc tới Tướng quân phủ liền dính c.h.ặ.t lấy ta như thể mọc rễ trên người, ta đi đến đâu là con bé bám đuôi theo đến đó.
Ta ăn cơm con bé ngồi bên cạnh, ta đi ngủ con bé leo lên giường, ngay cả khi ta đi đại tiện con bé cũng ở trước cửa ngồi xổm canh, hại ta chẳng dám đi nữa.
Đã vậy con bé còn chỉ mở miệng nói chuyện với mỗi mình ta.
Mẹ trêu con bé: "A Kiều, gọi một tiếng ngoại tổ mẫu nào."
A Kiều mím c.h.ặ.t môi, tuyệt nhiên không nói lời nào.
Cha giơ cây kẹo hồ lô lên dụ dỗ: "A Kiều, gọi một tiếng ngoại tổ phụ."
A Kiều dứt khoát quay ngoắt mặt đi nơi khác.
Thu Hàm cầm chiếc đèn l.ồ.ng hình con thỏ dỗ dành hồi lâu, A Kiều đến một cái liếc mắt cũng chẳng buồn nhìn.
Thế nhưng chỉ cần ta cất lời, cho dù chỉ là khẽ ho khục khặc một tiếng, con bé lập tức ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh như sao reo gọi: "Tiểu di!"
Ta phiền đến không tả nổi.
Hôm đó, khi con bé lại một lần nữa lượn qua lượn lại trước mặt ta, ta rốt cuộc không nhịn được nữa, sa sầm mặt mũi buông một câu lạnh lùng: "Ta không thích mẹ của con, con mau tránh xa ta ra một chút."
Lời vừa nói ra ta đã lập tức hối hận ngay, con bé thì hiểu được cái gì chứ?
Nhưng đã không còn kịp nữa rồi.
A Kiều ngẩn người ra trong chốc lát, từ từ cúi gằm khuôn mặt nhỏ xuống, khẽ "vâng" một tiếng lý nhí.
Sau đó, con bé lặng lẽ lùi sâu vào trong góc tường.
Ta tiếp tục làm công việc của mình, thầm nghĩ lát nữa con bé sẽ tự khắc chui ra thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bẵng đi nửa ngày trời, khi quay đầu nhìn lại, con bé vẫn thu mình nơi góc tường cũ, co rúm thành một cục nhỏ xíu, hai tay ôm lấy đầu gối, bất động không nhúc nhích.
"Con đang làm cái gì thế?"
A Kiều ngẩng đầu lên, nét mặt đầy vẻ nghiêm túc nhìn ta rồi bảo: "Hiện tại con đang làm một cây nấm."
"Cái gì?"
"Cây nấm không biết nói chuyện. Đợi khi nào tiểu di cần con, con mới biến lại thành người."
Trong lòng ta dâng lên một nỗi xót xa khó tả.
Đứa trẻ bốn tuổi đáng lẽ phải biết khóc lóc ăn vạ đòi kẹo, đáng lẽ phải gào khóc đòi mẹ bên cạnh.
Thế nhưng con bé lại ở trong gian phòng củi nát của Công chúa phủ học được cách không khóc không quấy.
Ta tự giận bản thân không thể nhẫn tâm nổi, giơ tay khẽ chọc vào cái đầu nhỏ của con bé: "Nấm nhỏ, bữa tối có muốn ăn thịt kho tàu không?"
A Kiều ngẩng khuôn mặt nhỏ lên: "Cây nấm không ăn thịt."
"Thế cây nấm ăn cái gì?"
"Cây nấm... ăn sự hết giận của tiểu di."
Ta không kìm lòng được, từ mặt đất bế thốc con bé lên.
"Ta không giận nữa. Con biến lại thành người."
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
A Kiều ngẫm nghĩ một lát, chìa đôi tay ngắn cũn cỡn ôm c.h.ặ.t lấy cổ ta, dùng chất giọng non nớt mềm mại nói:
"Thế thì được, con đành miễn cưỡng biến hình một chút."
"Tiểu di, bế..."
Ta: "...... Con đúng là cùng một cái nết với mẹ con."
9
Hầu phu nhân biết mẹ đi đ.á.n.h Thẩm Trưng, liền gọi người đưa đến mấy rương v.ũ k.h.í lớn trong đêm.
Trong rương còn kèm theo một mảnh giấy: "Tỷ tỷ, không đủ thì còn nữa."
Mẹ nhìn thấy bên trong có hai cây chùy gai lớn, mắt sáng rực lên. Ngay hôm đó, bà ấy liền lấy cha ra để thử uy lực. Cha đ.á.n.h không dám đ.á.n.h, chạy không dám chạy.
Sau vài lần bị mẹ đ.á.n.h, Thẩm Trưng hoàn toàn học khôn. Gặp mẹ trên phố, hắn ta không nói hai lời đã ba chân bốn cẳng chạy mất dép. Có một lần đang ăn ở t.ửu lầu, từ xa nhìn thấy mẹ đi tới từ đầu phố, hắn ta sợ đến mức lẻn ra cửa sau.
Không biết hắn ta chập mạch chỗ nào, thế mà lại nghĩ ra một chiêu thâm độc. Hắn ta nhờ một đồng liêu của cha, nói là muốn tặng hai mỹ nhân cho cha giải khuây, ý tứ trong lời nói là mẹ quá hung hãn, hắn ta đồng cảm với cha, cảm thấy cha ở nhà chắc chắn phải chịu ấm ức.
Đồng liêu kia không biết nặng nhẹ, thật sự đưa người đến. Hai mỹ nhân, một người đàn, một người múa, dáng vẻ thướt tha đứng trong chính sảnh của Tướng quân phủ, hành lễ với cha.
Cha run chân, lau mồ hôi, liếc nhìn mẹ một cái. Mẹ đang lau chùy gai, đầu cũng không ngẩng lên. Ta thì xem đến là hứng thú.
Cha nuốt nước bọt, lấy hết can đảm hô lên: "Người đâu, đưa hai cô nương này tới Công chúa phủ, nói là, mỹ nhân do Thẩm đại nhân tặng, bổn Tướng quân không có phúc hưởng, chuyển tặng lại cho Thẩm đại nhân và Lục Công chúa, chúc bọn họ phu thê hòa thuận, trăm năm hạnh phúc."
Lần thứ hai, bà ấy mang theo hai khúc xương đẫm thịt.
Lần thứ ba, bà ấy đem theo một gói t.h.u.ố.c mê trộn lẫn vào trong thịt.
Đến lần thứ tư, bà ấy dắt trộm sạch bầy ch.ó đem về luôn.
Bảy tám con ch.ó lớn không sót lại một mống, tất cả đều được xích gọn gàng ở hậu viện Tướng quân phủ chúng ta, ngày ngày vẫy đuôi mừng rỡ đợi mẹ đến cho ăn thịt.
Lục Công chúa tức tối ở trong phủ đập phá đồ đạc, nhưng lại chẳng dám ho he nửa lời ra ngoài.
Cha nhìn bầy ch.ó lớn bảy tám con ở sau vườn, trầm ngâm hồi lâu mới thốt lên một câu: "Mẹ con trước kia ở biên cương từng dắt trộm cả ngựa của quân địch."
Ta: "...... Cho nên đây vốn là nghề cũ của bà ấy?"
Cha: "Sóng sau xô sóng trước, giỏi hơn xưa."
8
Nói lại chuyện của A Kiều.
Đứa nhỏ này không biết gặp phải chuyện gì, từ lúc tới Tướng quân phủ liền dính c.h.ặ.t lấy ta như thể mọc rễ trên người, ta đi đến đâu là con bé bám đuôi theo đến đó.
Ta ăn cơm con bé ngồi bên cạnh, ta đi ngủ con bé leo lên giường, ngay cả khi ta đi đại tiện con bé cũng ở trước cửa ngồi xổm canh, hại ta chẳng dám đi nữa.
Đã vậy con bé còn chỉ mở miệng nói chuyện với mỗi mình ta.
Mẹ trêu con bé: "A Kiều, gọi một tiếng ngoại tổ mẫu nào."
A Kiều mím c.h.ặ.t môi, tuyệt nhiên không nói lời nào.
Cha giơ cây kẹo hồ lô lên dụ dỗ: "A Kiều, gọi một tiếng ngoại tổ phụ."
A Kiều dứt khoát quay ngoắt mặt đi nơi khác.
Thu Hàm cầm chiếc đèn l.ồ.ng hình con thỏ dỗ dành hồi lâu, A Kiều đến một cái liếc mắt cũng chẳng buồn nhìn.
Thế nhưng chỉ cần ta cất lời, cho dù chỉ là khẽ ho khục khặc một tiếng, con bé lập tức ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh như sao reo gọi: "Tiểu di!"
Ta phiền đến không tả nổi.
Hôm đó, khi con bé lại một lần nữa lượn qua lượn lại trước mặt ta, ta rốt cuộc không nhịn được nữa, sa sầm mặt mũi buông một câu lạnh lùng: "Ta không thích mẹ của con, con mau tránh xa ta ra một chút."
Lời vừa nói ra ta đã lập tức hối hận ngay, con bé thì hiểu được cái gì chứ?
Nhưng đã không còn kịp nữa rồi.
A Kiều ngẩn người ra trong chốc lát, từ từ cúi gằm khuôn mặt nhỏ xuống, khẽ "vâng" một tiếng lý nhí.
Sau đó, con bé lặng lẽ lùi sâu vào trong góc tường.
Ta tiếp tục làm công việc của mình, thầm nghĩ lát nữa con bé sẽ tự khắc chui ra thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bẵng đi nửa ngày trời, khi quay đầu nhìn lại, con bé vẫn thu mình nơi góc tường cũ, co rúm thành một cục nhỏ xíu, hai tay ôm lấy đầu gối, bất động không nhúc nhích.
"Con đang làm cái gì thế?"
A Kiều ngẩng đầu lên, nét mặt đầy vẻ nghiêm túc nhìn ta rồi bảo: "Hiện tại con đang làm một cây nấm."
"Cái gì?"
"Cây nấm không biết nói chuyện. Đợi khi nào tiểu di cần con, con mới biến lại thành người."
Trong lòng ta dâng lên một nỗi xót xa khó tả.
Đứa trẻ bốn tuổi đáng lẽ phải biết khóc lóc ăn vạ đòi kẹo, đáng lẽ phải gào khóc đòi mẹ bên cạnh.
Thế nhưng con bé lại ở trong gian phòng củi nát của Công chúa phủ học được cách không khóc không quấy.
Ta tự giận bản thân không thể nhẫn tâm nổi, giơ tay khẽ chọc vào cái đầu nhỏ của con bé: "Nấm nhỏ, bữa tối có muốn ăn thịt kho tàu không?"
A Kiều ngẩng khuôn mặt nhỏ lên: "Cây nấm không ăn thịt."
"Thế cây nấm ăn cái gì?"
"Cây nấm... ăn sự hết giận của tiểu di."
Ta không kìm lòng được, từ mặt đất bế thốc con bé lên.
"Ta không giận nữa. Con biến lại thành người."
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
A Kiều ngẫm nghĩ một lát, chìa đôi tay ngắn cũn cỡn ôm c.h.ặ.t lấy cổ ta, dùng chất giọng non nớt mềm mại nói:
"Thế thì được, con đành miễn cưỡng biến hình một chút."
"Tiểu di, bế..."
Ta: "...... Con đúng là cùng một cái nết với mẹ con."
9
Hầu phu nhân biết mẹ đi đ.á.n.h Thẩm Trưng, liền gọi người đưa đến mấy rương v.ũ k.h.í lớn trong đêm.
Trong rương còn kèm theo một mảnh giấy: "Tỷ tỷ, không đủ thì còn nữa."
Mẹ nhìn thấy bên trong có hai cây chùy gai lớn, mắt sáng rực lên. Ngay hôm đó, bà ấy liền lấy cha ra để thử uy lực. Cha đ.á.n.h không dám đ.á.n.h, chạy không dám chạy.
Sau vài lần bị mẹ đ.á.n.h, Thẩm Trưng hoàn toàn học khôn. Gặp mẹ trên phố, hắn ta không nói hai lời đã ba chân bốn cẳng chạy mất dép. Có một lần đang ăn ở t.ửu lầu, từ xa nhìn thấy mẹ đi tới từ đầu phố, hắn ta sợ đến mức lẻn ra cửa sau.
Không biết hắn ta chập mạch chỗ nào, thế mà lại nghĩ ra một chiêu thâm độc. Hắn ta nhờ một đồng liêu của cha, nói là muốn tặng hai mỹ nhân cho cha giải khuây, ý tứ trong lời nói là mẹ quá hung hãn, hắn ta đồng cảm với cha, cảm thấy cha ở nhà chắc chắn phải chịu ấm ức.
Đồng liêu kia không biết nặng nhẹ, thật sự đưa người đến. Hai mỹ nhân, một người đàn, một người múa, dáng vẻ thướt tha đứng trong chính sảnh của Tướng quân phủ, hành lễ với cha.
Cha run chân, lau mồ hôi, liếc nhìn mẹ một cái. Mẹ đang lau chùy gai, đầu cũng không ngẩng lên. Ta thì xem đến là hứng thú.
Cha nuốt nước bọt, lấy hết can đảm hô lên: "Người đâu, đưa hai cô nương này tới Công chúa phủ, nói là, mỹ nhân do Thẩm đại nhân tặng, bổn Tướng quân không có phúc hưởng, chuyển tặng lại cho Thẩm đại nhân và Lục Công chúa, chúc bọn họ phu thê hòa thuận, trăm năm hạnh phúc."