Biên Quan Tiểu A Kiều

Chương 1

Sau
Ta và a tỷ từ nhỏ đã là kẻ thù không đội trời chung.

Ba tuổi tranh giành mẹ, năm tuổi tranh giành tiểu ca ca nhà đối diện.

Mãi đến năm sáu tuổi, người của Hầu phủ đến nhận thân, nói a tỷ là đích nữ bị bế nhầm từ nhỏ.

Ta tức đến mức cả đêm không ngủ được.

Sau này, người cha đã đi đ.á.n.h trận suốt mười lăm năm của ta thăng quan phát tài trở về đón ta đi.

Đợi đến khi ta về tới Tướng quân phủ, việc đầu tiên làm chính là chạy thẳng đến Hầu phủ, hét lớn đòi Cố Nguyễn ra ngoài chịu c.h.ế.t, ở cửa bỗng nhiên thò ra một cái đầu nhỏ.

Con bé mang khuôn mặt giống hệt a tỷ, đi đứng xiêu xiêu vẹo vẹo tiến về phía ta.

"Mẹ mất rồi, tiểu di, bế~"

1

Đứa nhỏ bé như hạt vừng kia ôm chầm lấy chân ta, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên lại gọi ta một tiếng:

"Tiểu di."

Ta cúi đầu, nheo mắt đ.á.n.h giá con bé.

Đứa trẻ này khoảng chừng ba bốn tuổi, ngũ quan còn chưa nảy nở, nhưng đôi mắt kia ——

Đôi mắt ấy đúc từ một khuôn với Cố Nguyễn mà ra.

Ta một tay xách cổ áo sau của con bé lên, đung đưa giữa không trung: "Đứa nhỏ nhà ai thế này? Không ai nhận là ta vứt đi đấy."

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Đứa nhỏ không khóc không quấy, dù bị treo giữa không trung vẫn giơ tay về phía ta: "Muốn tiểu di."

Từ trong cửa, một nha hoàn vội vã chạy ra, mặt cắt không còn giọt m.á.u, giơ tay muốn đón lấy: "Tiểu tiểu thư, mau buông tay ——"

Nhưng đứa nhỏ kia bám c.h.ặ.t lấy cánh tay ta, c.h.ế.t sống không buông.

Nha hoàn sốt ruột đến mồ hôi đầy đầu, bỗng nhiên như phản ứng ra điều gì, môi run lẩy bẩy: "Tiểu, tiểu tiểu thư, người nói lại lần nữa đi."

"Người gọi vị tiểu thư này là gì?"

Ta bị nàng ta nhìn đến mức khó hiểu: "Ngươi trợn mắt nhìn ta làm gì?"

Đứa nhỏ lại dùng chất giọng thanh thúy gọi thêm một lần: "Muốn tiểu di."

Nước mắt nha hoàn lập tức rơi lã chã, quỳ rạp xuống đất: "Trời cao có mắt, trời cao có mắt ——"

Nàng ta một phát túm c.h.ặ.t lấy tay áo ta, vừa lôi vừa kéo ta vào trong cửa, vừa chạy vừa khản giọng hét lớn: "Phu nhân! Phu nhân! Tiểu tiểu thư biết nói rồi! Tiểu tiểu thư biết nói rồi!"

Ta bị nàng ta kéo đi lảo đảo, trên người còn kéo một đứa nhỏ, đầu óc mơ hồ chẳng hiểu ra sao.

Biết nói cái gì?

Chẳng lẽ đứa trẻ này trước giờ chưa từng nói chuyện?

Chẳng mấy chốc, từ trong chính sảnh có một nhóm người ùa ra.

Đi đầu tiên là một phu nhân quần áo lụa là quý phái, vành mắt đỏ hoe, hai tay run rẩy, gập người xuống dắt tay đứa nhỏ: "A Kiều, gọi một tiếng ngoại tổ mẫu."

A Kiều không nói lời nào, quay đầu ôm c.h.ặ.t c.h.â.n ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nụ cười trên mặt phu nhân cứng đờ trong chốc lát, ánh sáng trong mắt tối sầm xuống.

Sau đó bà ấy đứng dậy, nhìn ta từ trên xuống dưới, giống như đang nhận dạng điều gì.

"Ngươi là..."

"Ta tên Cố Tiêu Tiêu."

Phu nhân ngẩn người, đồng t.ử khẽ chấn động: "Nữ nhi của Cố Tướng quân?"

Bà ấy lẩm bẩm: "Dáng vẻ... sao lại không giống lắm? Nghe nói Cố Tướng quân lập đại công trên chiến trường, được phong làm Trấn Bắc Tướng quân."

Cha ta vốn là một đồ tể, năm đó khi mẹ m.a.n.g t.h.a.i ta, ông ấy bị bắt đi lính.

Không ngờ thoắt cái mười mấy năm trôi qua, ông ấy lại biến thành Tướng quân gì đó, nghe nói là nhờ c.h.é.m đầu tướng địch, còn dẫn quân lấy ít thắng nhiều, đ.á.n.h thắng lớn nhỏ mười mấy trận mới có được.

Thế nhưng cái câu "không giống lắm" này có nghĩa là gì?

Ta mỉm cười, giọng điệu không mặn không nhạt: "Phu nhân nói ta và cha ta không giống nhau lắm? Như vậy cũng bình thường, ta trông đẹp hơn cha ta."

Phu nhân không tiếp lời, ngoắc tay về phía sau.

Một nha hoàn ôm một cuộn tranh đi lên phía trước, từ từ mở ra.

Trên tranh vẽ một tiểu cô nương, tay trái cầm một chiếc đùi gà nướng, tay phải bóp cổ một con ngỗng, nhe răng trợn mắt, khí thế hung hăng, nhìn một cái liền biết không dễ chọc vào.

Khóe mắt ta giật giật.

"Đây là do A Nguyễn vẽ, nói đây là muội muội ở dưới quê của mình."

"Nó đã vẽ rất nhiều năm, có đến mấy chục bức."

Ta chằm chằm nhìn bức tranh kia, răng hàm nghiến c.h.ặ.t kêu ken két.

Họa kỹ của Cố Nguyễn quả thực quá cẩu thả thô thiển, vẽ ta xấu xí đến thế, đầu to tai lớn, mặt đầy hung dữ, trên tay còn giơ đùi gà và ngỗng.

Chắc chắn nàng ấy đêm nào cũng đối diện với bức tranh này để mắng ta.

Lúc nhỏ ta cướp của nàng ấy một cái đùi gà, nàng ấy liền găm thù ngần ấy năm?

Đang oán thầm trong lòng, A Kiều bỗng nhiên chỉ vào bức tranh, vui mừng reo lên: "Tiểu di."

Toàn sảnh im phăng phắc.

Hầu gia từ ngoài cửa bước vào, ánh mắt trầm ngâm nhìn ta, nửa ngày mới lên tiếng: "A Kiều từ khi sinh ra chưa từng gặp ngươi. Chỉ có phu nhân của ta từng nhắc đến ngươi, nhưng con bé mới nhìn bức tranh một cái đã nhận ra."

"A tỷ của ngươi lúc nào cũng nhớ đến ngươi."

Trong lòng ta dâng lên một cảm giác đau nhói, nhưng nhanh ch.óng bị đè xuống.

Ta đến nơi này là để tìm Cố Nguyễn tính sổ, không phải tới để nghe những chuyện này.

Thế là ta quay sang nhìn vị phu nhân kia, thẳng thắn hỏi: "Phu nhân, Cố Nguyễn — không đúng, a tỷ của ta đâu?"

2

Ngày đó khi nàng ấy được Hầu phủ nhận thân đem về nhà, đúng lúc ta đang bắt cóc muốn hù dọa nàng ấy, kết quả bản thân lại trượt chân ngã xuống mương, ngã đến mức khắp người toàn bùn đất.
Sau