Biển Máu

Chương 28: Cuộc chiến cuối cùng

Cuộc chiến giữa nhóm của Tuấn và Đỗ Minh Quân bùng nổ như cơn bão. Những cương thi gầm gừ, thèm khát máu tươi, tấn công như những con sóng dữ. Tuấn đứng giữa vòng xoáy hỗn loạn, ánh mắt sắc lạnh, quyết tâm bảo vệ Linh Tuyền và những người thân yêu. Anh vung tay, tạo ra một bức tường nước vững chãi, ngăn chặn bước tiến của lũ quái vật.

“Duy, hãy để sức mạnh của cây cối giúp chúng ta!” Hằng hô lớn, khích lệ. Duy không chần chừ, gọi những cây cối xung quanh, những chiếc rễ vươn ra, quấn chặt lấy chân cương thi. Cảnh tượng thật hùng vĩ nhưng cũng đầy tàn bạo.

“Chúng ta cần tách nhóm!” Tuấn quát, giọng anh vang lên như tiếng sấm. “Một nhóm giữ cương thi, nhóm còn lại đối phó với Quân!”

“Được!” Vân Anh đồng ý, mắt cô rực lửa. “Chúng ta không thể để hắn chạy thoát!”

Quân đứng yên, nụ cười tự mãn trên môi. “Hãy xem các ngươi có thể làm gì,” hắn nói, giọng điệu lạnh lùng, như thể hắn đang thưởng thức màn kịch đẫm máu này.

Hằng cắn chặt môi, quyết tâm trong ánh mắt. “Chúng ta sẽ không để ngươi làm hại Linh Tuyền!” Cô vung tay, tạo ra những giọt nước thánh, làm giảm bớt sức tấn công của cương thi.

Cơn hỗn loạn gia tăng, tiếng la hét, tiếng gầm gừ hòa lẫn, như một bản nhạc bi thương. Tuấn cảm thấy sức mạnh của mình dâng trào. “Chia ra ngay!” anh quyết định, “Một nhóm giữ cương thi, nhóm còn lại đối phó với Quân.”

Nhóm của Tuấn nhanh chóng phân chia. Vân Anh dẫn đầu một nhóm, lao vào cuộc chiến với cương thi, trong khi Hằng và Duy cùng nhau đối mặt với Quân. Họ hiểu rằng phải tiêu diệt hắn trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.

“Mọi người cẩn thận!” Hằng kêu lên, vừa chữa lành cho một người bạn bị thương. Cô biết rằng sự sống và cái chết chỉ cách nhau một sợi chỉ mỏng manh trong cuộc chiến này.

Quân quan sát từ xa, ánh mắt lạnh lùng. “Các ngươi không thể thoát khỏi tay ta,” hắn nói, và từ đôi tay hắn, những bóng tối bắt đầu nhảy múa, tạo ra những ảo ảnh khiến nhóm của Tuấn hoảng loạn.

“Đừng để hắn chi phối tâm trí mình!” Duy hô, cố gắng kéo mọi người ra khỏi cơn mê loạn. “Chúng ta phải đoàn kết!”

Cuộc chiến diễn ra ác liệt. Tuấn tập trung sức mạnh, tạo ra những đợt sóng nước mạnh mẽ, cuốn trôi cương thi. Duy điều khiển thực vật, những chiếc rễ cây quấn lấy lũ quái vật, làm chúng không thể tiến lên. Hằng liên tục chữa lành cho những người bị thương, giữ cho họ đứng vững.

“Ngươi không thể chiến thắng,” Tuấn nói với Quân, giọng anh đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để ngươi thao túng thế giới này!”

Quân cười khẩy, nụ cười của kẻ tàn nhẫn. “Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu,” hắn nói, và từ những bóng tối, những cương thi mới tiếp tục xuất hiện, như một cơn ác mộng không bao giờ kết thúc.Nhóm của Tuấn cảm thấy áp lực gia tăng. Họ biết thời gian không còn nhiều. “Chúng ta phải hành động!” Vân Anh kêu lên, giọng cô tràn đầy quyết tâm.

Tuấn nhìn quanh, cảm nhận sức mạnh đang dâng trào trong lòng. “Chúng ta cần phải kết hợp sức mạnh!” anh hô lớn. “Hãy cùng nhau tấn công Quân!”

Hằng gật đầu, ánh mắt cô rực sáng. “Đúng vậy! Hãy để sức mạnh của Linh Tuyền dẫn đường cho chúng ta!”

Họ bắt đầu hợp sức, tạo ra một làn sóng nước mạnh mẽ, kết hợp cùng với sức mạnh thực vật của Duy. Những cương thi bị cuốn đi, nhưng Quân vẫn đứng đó, không hề lay chuyển.

“Các ngươi không thể làm gì được tôi,” hắn nói, và từ đôi tay hắn, một luồng ánh sáng tối tăm lan tỏa, như một cơn gió lạnh thổi qua, khiến nhóm của Tuấn chao đảo.

“Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Tuấn hét lên, cảm nhận sức mạnh của Linh Tuyền trong lòng. Anh vung tay, tạo ra một bức tường nước, che chắn cho nhóm của mình. “Chúng ta có thể chiến thắng!”

Duy, Vân Anh và Hằng đồng lòng, cùng nhau tạo ra một sức mạnh mới. “Linh Tuyền!” Họ đồng thanh gọi, và một ánh sáng rực rỡ bùng lên, làm cho Quân chao đảo.

“Không!” Quân gầm lên, ánh mắt hắn lộ rõ sự hoảng loạn. “Các ngươi không thể làm điều này!”

Nhưng đã quá muộn. Sức mạnh của Linh Tuyền đã được giải phóng, cuốn trôi bóng tối và cương thi. Quân lùi lại, mắt hắn tràn ngập sự tức giận. “Cuộc chiến này chưa kết thúc!” Hắn rít lên, rồi quay lưng bỏ chạy, để lại những cương thi đang bị cuốn trôi.

Tuấn, Hằng và Duy nhìn nhau, thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn chưa thể yên lòng. Họ biết rằng đây chỉ là một khúc quanh trong cuộc chiến dài dằng dặc.

“Chúng ta đã thắng một trận, nhưng chưa thể kết thúc cuộc chiến,” Hằng nói, ánh mắt cô tràn đầy lo âu.

“Đúng vậy,” Tuấn đồng ý, cảm nhận sự căng thẳng trong không khí. “Quân sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy.”

“Nhưng chúng ta đã chứng minh được sức mạnh của mình,” Duy thêm vào, giọng anh đầy hy vọng. “Chỉ cần chúng ta giữ vững niềm tin, chúng ta sẽ vượt qua tất cả.”

Họ đứng đó, giữa bãi biển máu, ánh sáng từ Linh Tuyền vẫn rực rỡ. Một tia hy vọng le lói giữa bóng tối, dẫn đường cho họ trong cuộc hành trình phía trước. Trận chiến cuối cùng chỉ vừa bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn