Biển Máu

Chương 25: Tìm kiếm sự thật

Bầu không khí trong căn cứ trở nên nặng nề. Sau cuộc chiến khốc liệt với Quân, nhóm của Tuấn chỉ còn lại những vết thương và mệt mỏi. Họ đã giành chiến thắng, nhưng cái giá phải trả quá đắt.

“Chúng ta cần biết rõ hơn về virus này,” Hằng nói, ánh mắt đầy lo âu. “Nó không chỉ đơn thuần là một căn bệnh. Quân đã nói về việc hắn có thể điều khiển cương thi, điều đó có nghĩa là hắn biết rõ hơn chúng ta về nguồn gốc của nó.”

“Đúng vậy,” Duy gật đầu, cảm giác nặng nề đè nén tâm trí anh. “Chúng ta cần phải tìm ra manh mối. Có thể có thứ gì đó ở nơi Quân đã từng hoạt động.”

“Thế nhưng, chúng ta không thể đi một mình,” Vân Anh lên tiếng, “Hắn sẽ không ngần ngại tấn công chúng ta một lần nữa. Chúng ta cần một kế hoạch.”

Tuấn đứng dậy, quyết tâm trong ánh mắt. “Chúng ta không thể chờ đợi. Nếu Quân đã phát triển sức mạnh từ virus này, hắn sẽ không ngừng tìm cách mở rộng quyền lực. Chúng ta phải tìm kiếm sự thật ngay bây giờ.”

“Vậy chúng ta sẽ đi đâu?” Hằng hỏi, đôi mắt cô sáng lên với một tia hy vọng.

“Có một nơi mà Quân từng đến, một phòng thí nghiệm cũ,” Tuấn đáp. “Nơi đó có thể chứa đựng những thông tin mà chúng ta cần. Chúng ta phải đến đó trước khi hắn kịp có hành động.”

“Nhưng nó nằm sâu trong vùng nguy hiểm,” Duy lo lắng. “Cương thi và các băng nhóm khác có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.”

“Chúng ta sẽ phải cùng nhau,” Tuấn kiên quyết. “Nếu có ai đó có thể tìm ra cách chống lại virus này, đó chính là chúng ta.”

Mọi người nhìn nhau, rồi gật đầu đồng tình. Họ không có lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt với nguy hiểm. Hằng khẽ đặt tay lên vai Tuấn, “Chúng ta sẽ làm được. Chúng ta đã vượt qua rất nhiều khó khăn rồi.”

Họ chuẩn bị cho chuyến đi, thu thập những vật dụng cần thiết. Mỗi người trong nhóm đều cảm nhận được sức nặng của sứ mệnh này. Không chỉ là việc tìm kiếm sự thật, mà còn là bảo vệ nhân loại khỏi những gì Quân đang âm thầm thực hiện.

Khi ánh sáng mặt trời dần tắt, họ bắt đầu cuộc hành trình. Không khí trở nên lạnh lẽo, những âm thanh xung quanh như vang lên từ những bóng tối. “Hãy cẩn thận,” Tuấn nhắc nhở, “Chúng ta không biết điều gì đang chờ đợi phía trước.”

Những con đường dẫn đến phòng thí nghiệm cũ rất nguy hiểm. Họ phải vượt qua những khu vực bị tàn phá bởi cương thi. Mỗi bước chân đều cẩn trọng, tim họ đập mạnh khi nghe thấy tiếng động lạ.

“Nghe thấy gì không?” Duy khẽ hỏi, ngừng lại.

“Có tiếng gì đó ở phía trước,” Vân Anh thì thầm, ánh mắt chăm chú quan sát.

“Chắc chắn là cương thi,” Hằng nói, vẻ mặt nghiêm túc. “Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng.”

Tuấn hít sâu, cảm giác căng thẳng dâng lên. “Hãy để tôi tạo ra một lá chắn nước. Chúng ta sẽ tiến vào một cách an toàn.”Khi anh tập trung, những giọt nước bắt đầu tụ lại, tạo thành một lớp bảo vệ xung quanh họ. Họ tiến về phía trước, ánh mắt tập trung. Mỗi tiếng động đều khiến họ giật mình.

Bỗng, một tiếng gầm vang lên, và một nhóm cương thi lao ra từ bóng tối. “Chạy!” Tuấn quát, lá chắn nước được nâng cao để bảo vệ họ.

“Mau lên!” Duy la lên, sử dụng sức mạnh của mình để làm chậm lại những con cương thi đang lao tới.

“Chúng ta không thể dừng lại!” Hằng hô lớn, sử dụng sức mạnh chữa lành để giúp mọi người hồi phục nhanh chóng.

Cuộc rượt đuổi diễn ra trong bầu không khí căng thẳng. Họ phải chạy trốn khỏi những kẻ thù không ngừng đuổi theo. “Phòng thí nghiệm ở gần đây rồi!” Tuấn hét lên.

Khi họ đến gần, một tòa nhà cũ kỹ hiện ra trước mắt. Cửa ra vào bị hư hỏng, nhưng vẫn có thể vào được. “Nhanh lên!” Tuấn ra hiệu.

Nhóm của họ lao vào bên trong, đóng cửa lại. Họ thở hổn hển, cảm giác an toàn tạm thời bao trùm. “Chúng ta phải tìm hiểu những gì còn lại ở đây,” Tuấn nói, cảm giác hồi hộp dâng lên.

“Có thể có tài liệu hoặc thiết bị nào đó,” Hằng nói, bắt đầu lục tìm quanh phòng.

“Cẩn thận nhé,” Duy nhắc nhở. “Chúng ta không biết những gì đã xảy ra ở đây.”

Họ tìm kiếm trong im lặng, ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn nhấp nháy. Những trang tài liệu cũ kỹ, các thiết bị đã hỏng, nhưng không có dấu hiệu của bất kỳ ai sống sót.

“Có gì không?” Vân Anh hỏi, sự lo lắng hiện rõ trên mặt.

“Chưa,” Hằng đáp, “Nhưng chúng ta cần tiếp tục tìm kiếm.”

Khi họ đi sâu vào bên trong, một cánh cửa lớn hiện ra. “Đây có thể là nơi họ nghiên cứu,” Tuấn nói, ánh mắt quyết tâm. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật ở đây.”

Khi mở cửa, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo những dấu hiệu của sự hoang tàn. Họ bước vào, và ánh sáng từ Linh Tuyền trong người Hằng chiếu sáng không gian tối tăm.

Đột nhiên, một tiếng động vang lên từ góc phòng. Họ quay lại, ánh mắt hoảng sợ. “Có ai đó!” Duy thì thầm.

Một bóng người hiện ra, với ánh mắt lạnh lùng. “Các ngươi đã đến đúng lúc,” người đó cất tiếng, nụ cười hiện lên trên môi. “Tôi đã chờ đợi các ngươi.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn