Tô Nguyệt và Vân Tử ngồi bên một gốc cây lớn trong rừng sâu, nơi ánh sáng chỉ le lói qua những tán lá dày đặc. Không khí ẩm ướt và mát lạnh khiến Tô Nguyệt cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung vào những gì sắp diễn ra.
“Bích Ngọc... nó thực sự mạnh mẽ như vậy sao?” Tô Nguyệt hỏi, ánh mắt đầy nghi hoặc.
“Đúng vậy,” Vân Tử trả lời, giọng điềm tĩnh. “Nó không chỉ là một viên ngọc bình thường. Bích Ngọc có khả năng kết nối giữa Nhân Giới, Tiên Giới và Âm Giới. Ai sở hữu nó có thể điều khiển linh hồn, và thậm chí làm chủ cả những thế lực từ các không gian khác.”
Tô Nguyệt cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên. “Nếu Đông Phong thực sự sở hữu viên ngọc đó, hắn sẽ trở thành một kẻ không thể ngăn cản.”
“Chúng ta cần phải tìm hiểu rõ hơn về nguồn gốc của Bích Ngọc,” Vân Tử nói, ánh mắt trở nên sắc bén. “Có thể có những bí mật liên quan đến nó mà chúng ta chưa biết.”
Cả hai im lặng một lúc, suy ngẫm về những gì họ cần làm. Tô Nguyệt chợt nhớ đến một câu chuyện mà bà ngoại thường kể khi còn nhỏ về Bích Ngọc. “Hình như có một truyền thuyết nói rằng Bích Ngọc được tạo ra từ nước mắt của một vị thần đã mất. Nó chứa đựng sức mạnh của những linh hồn đã bị giam cầm.”
Vân Tử gật đầu, dường như cũng nhớ đến điều đó. “Nếu vậy, chúng ta cần phải tìm hiểu xem vị thần đó là ai và tại sao viên ngọc lại rơi vào tay Đông Phong. Có thể điều đó sẽ giúp chúng ta tìm ra cách đối phó với hắn.”
Ngay lúc đó, một tiếng động nhẹ vang lên từ phía sau. Tô Nguyệt và Vân Tử ngay lập tức quay lại, cảnh giác. Một bóng dáng xuất hiện từ phía rừng, là Lạc Thiên. Cô bước ra từ bóng tối, vẻ đẹp huyền bí của cô tỏa sáng trong ánh sáng yếu ớt. Mái tóc bạc như ánh trăng, đôi mắt tím lấp lánh, Lạc Thiên khiến không gian xung quanh như thêm phần kỳ diệu.
“Các ngươi đang nói về Bích Ngọc, đúng không?” Lạc Thiên hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.
Tô Nguyệt và Vân Tử nhìn nhau, bất ngờ khi thấy cô gái này xuất hiện. “Ngươi biết về viên ngọc đó?” Vân Tử hỏi.
“Ta không chỉ biết, mà còn đang tìm kiếm nó,” Lạc Thiên đáp, ánh mắt trở nên nghiêm túc. “Bích Ngọc có sức mạnh mà ta cần để trả thù cho gia đình mình.”
“Trả thù?” Tô Nguyệt hỏi, cảm thấy hứng thú.
“Đúng. Gia đình ta đã bị phản bội và tiêu diệt bởi những thế lực đen tối. Ta không thể để điều đó xảy ra một lần nữa.” Lạc Thiên nói, giọng điệu đầy quyết tâm.Tô Nguyệt cảm nhận được sự đồng cảm trong lời nói của Lạc Thiên. Họ đều có những lý do riêng để tìm kiếm sức mạnh, để không còn phải sống trong sợ hãi. “Vậy ngươi sẽ làm gì nếu tìm thấy Bích Ngọc?” cô hỏi.
“Ta sẽ dùng nó để hủy diệt những kẻ đã hại gia đình mình,” Lạc Thiên đáp, ánh mắt kiên định.
Vân Tử tiến lại gần hơn, tò mò về mục tiêu của Lạc Thiên. “Nếu ngươi có được Bích Ngọc, ngươi có thể trở thành một kẻ nguy hiểm. Chúng ta cần phải thận trọng.”
“Ta không phải là kẻ thù của các ngươi,” Lạc Thiên nói, giọng điệu nghiêm túc. “Ta chỉ muốn lấy lại những gì đã mất.”
Tô Nguyệt cảm thấy một sự kết nối đặc biệt với Lạc Thiên. Họ đều là những người phụ nữ mang trong mình nỗi đau và khát khao trả thù. “Nếu chúng ta cùng nhau tìm kiếm Bích Ngọc, có lẽ sẽ dễ dàng hơn,” Tô Nguyệt đề xuất.
Lạc Thiên gật đầu. “Đồng ý. Chúng ta sẽ cần nhau trong cuộc chiến này.”
Vân Tử nhìn hai cô gái, một nụ cười nhẹ nở trên môi. “Vậy thì hãy bắt đầu hành trình này. Chúng ta sẽ tìm hiểu về Bích Ngọc và tìm cách ngăn chặn Đông Phong trước khi hắn kịp thực hiện kế hoạch của mình.”
Cả ba cùng nhau lập kế hoạch, bàn bạc về cách tiếp cận thông tin. Họ quyết định sẽ đến một ngôi đền cổ, nơi được cho là nơi lưu giữ nhiều bí mật về Bích Ngọc. Đó là một nơi u ám, nhưng cũng chứa đựng nhiều điều kỳ diệu.
Trước khi rời khỏi rừng, Tô Nguyệt cảm thấy một cảm giác hồi hộp. Họ đang bước vào một cuộc hành trình không chỉ để tìm kiếm sức mạnh, mà còn để khám phá chính bản thân mình. Những bí mật, những mối quan hệ phức tạp và cả những nguy hiểm đang chờ đón phía trước.
Khi bước ra khỏi rừng, ánh sáng mặt trời chiếu rọi lên khuôn mặt họ, như một dấu hiệu cho những khởi đầu mới. Nhưng trong lòng mỗi người vẫn còn những nỗi lo lắng và hồi hộp, vì họ biết rằng phía trước là một cuộc chiến không chỉ giữa các thế lực mà còn giữa chính họ.
“Đi nào,” Tô Nguyệt nói, giọng đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không từ bỏ.”
Cả ba cùng nhau tiến bước, lòng tràn đầy hy vọng, nhưng cũng không khỏi lo lắng cho những điều sắp xảy ra. Họ biết rằng cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến của một viên ngọc, mà còn là cuộc chiến của trái tim và linh hồn.